Chương 19
Chương 19 — Tình Yêu Thức Giấc Sau Khi Rời Đi
Bằng Chứng Giả
Một tuần sau, Đức Long hoàn tất phần lớn công tác điều tra pháp lý, thu thập đủ bằng chứng cho thấy công ty vỏ bọc đứng sau quỹ đầu tư đáng ngờ trong hợp đồng hôn sự có liên hệ trực tiếp với tập đoàn họ Tống, và từng dính líu đến ít nhất hai vụ việc tương tự với các đối tác khác trong quá khứ, dù chưa từng bị đưa ra ánh sáng công khai vì các bên liên quan đều chọn cách dàn xếp âm thầm để tránh scandal ảnh hưởng đến uy tín kinh doanh.
Lễ đính hôn giữa Bách Vũ và Vân Khanh, vốn được chuẩn bị rầm rộ suốt nhiều tuần trước đó với từng mẫu thiệp, từng giỏ hoa do chính tay Tuyết Nhi lựa chọn, cuối cùng vẫn diễn ra đúng như kế hoạch, nhưng trong một không khí gượng gạo hơn hẳn những gì ai cũng có thể nhận ra. Bách Vũ, khi ấy đã dồn gần hết tâm trí vào cuộc điều tra âm thầm, chỉ đứng cạnh Vân Khanh đúng những nghi thức tối thiểu trước ống kính rồi rời đi sớm nhất có thể, không một khoảnh khắc nào để lộ ra thứ tình cảm mà lẽ ra một chú rể sắp cưới phải có. Vì lễ đính hôn đã là chuyện đã rồi, cuộc họp gia tộc lần này không còn để bàn chuyện đính ước nữa, mà để chốt ngày cưới chính thức — bước cuối cùng trước khi hôn ước biến thành một ràng buộc pháp lý không thể đảo ngược, và cũng là mốc thời gian mà cả Đức Long lẫn Bách Vũ hiểu rõ họ buộc phải vượt qua trước khi nó đến.
Cùng lúc đó, Vân Khanh, sau khi nhận ra thái độ của Bách Vũ ngày càng trở nên xa cách và cảnh giác hơn hẳn, bắt đầu hoảng loạn thực sự. Cô ta gọi điện liên tục cho cha mình, thông báo về những dấu hiệu bất thường, và ông Tống Bá Nghiêm, trong cơn tuyệt vọng vì áp lực tài chính ngày càng đè nặng, đã đưa ra một quyết định liều lĩnh — chỉ đạo con gái tìm cách dàn dựng thêm bằng chứng giả nhằm chia rẽ Bách Vũ và Tuyết Nhi trước khi mọi âm mưu bị phanh phui hoàn toàn.
"Con phải làm gì đó ngay, không thể để mọi chuyện tiếp tục trôi theo hướng này." Ông Tống Bá Nghiêm nói qua điện thoại, giọng ông đầy vẻ gấp gáp và cả sự tàn nhẫn của một người đang cùng đường. "Cô trợ lý đó chính là mối nguy hiểm lớn nhất, phải loại bỏ được ảnh hưởng của cô ta trước mắt Bách Vũ, càng sớm càng tốt."
Vân Khanh, dù trong lòng cũng có chút do dự trước những gì cha mình yêu cầu, cuối cùng vẫn quyết định thực hiện theo kế hoạch, một phần vì sợ hãi trước tương lai bấp bênh của gia đình nếu dự án phía Tây thành phố thất bại hoàn toàn, một phần vì lòng tự ái bị tổn thương nặng nề trước việc bị một cô trợ lý "tầm thường" giành mất sự chú ý của người đàn ông cô ta xem là của riêng mình.
Cô ta thuê một chuyên gia chỉnh sửa hình ảnh có tiếng trong giới truyền thông ngầm, tạo ra một loạt tin nhắn giả mạo được ngụy tạo tinh vi, nội dung cho thấy Tuyết Nhi đang bí mật đàm phán với một đối thủ cạnh tranh của Tập đoàn Doãn Gia để bán thông tin nội bộ, đổi lấy một khoản tiền lớn. Kèm theo đó là vài bức ảnh chụp lén được cắt ghép khéo léo, cho thấy Tuyết Nhi đang gặp gỡ một người đàn ông lạ mặt tại một quán cà phê kín đáo — thực chất chỉ là hình ảnh cô đang trao đổi công việc thông thường với một đối tác được chụp từ góc độ và thời điểm khác, sau đó bị chỉnh sửa ghép nối tinh vi để tạo cảm giác mờ ám.
Cô ta dành cả một buổi tối ngồi trong phòng riêng, xem đi xem lại từng bức ảnh giả mạo vừa được hoàn thiện, tự thuyết phục bản thân rằng đây là hành động cần thiết để bảo vệ tương lai của cả gia đình mình, dù trong sâu thẳm, một phần lương tâm cô ta vẫn le lói cảm giác bất an trước sự tàn nhẫn của kế hoạch mình sắp thực hiện. Cô ta nhớ lại ánh mắt kiên định của Bách Vũ khi anh lên tiếng bênh vực Tuyết Nhi tại buổi thử váy hôm nào, và cảm giác ghen tuông cay đắng ấy một lần nữa lấn át mọi do dự còn sót lại trong lòng cô ta.
Vân Khanh chọn thời điểm cẩn thận — ngay trước buổi họp gia tộc quan trọng đã được lên lịch để chính thức công bố ngày cưới, khi có mặt đông đủ các thành viên cấp cao của cả hai gia tộc. Cô ta gửi những "bằng chứng" giả mạo ấy đến hộp thư điện tử của ông Chí Kiên, kèm theo một lá thư nặc danh tố cáo Tuyết Nhi lợi dụng vị trí trợ lý để trục lợi và phản bội lòng tin của cả gia tộc họ Doãn.
Buổi sáng nhận được email đó, ông Chí Kiên đọc xong, gương mặt ông tối sầm lại, cảm giác tức giận xen lẫn thất vọng dâng trào mạnh mẽ. Suốt bao năm qua, ông vẫn luôn đánh giá cao sự tận tụy, năng lực của Tuyết Nhi, thậm chí từng nghĩ đến việc thăng chức cho cô lên vị trí quản lý cấp cao hơn trong tương lai. Việc nhận được những bằng chứng như vậy khiến ông không khỏi hoang mang, dù trong thâm tâm vẫn còn một phần nghi ngờ về tính xác thực của chúng.
Ông triệu tập Bách Vũ đến phòng làm việc riêng ngay lập tức, đặt tập tài liệu in ra trước mặt con trai, giọng nghiêm khắc chưa từng thấy. "Con xem cái này đi. Nếu đây là sự thật, con nghĩ chúng ta nên xử lý thế nào?"
Bách Vũ cầm tập tài liệu, đọc lướt qua, và ngay từ những dòng đầu tiên, anh đã cảm nhận được sự giả tạo trong đó. Không chỉ vì anh tin tưởng tuyệt đối vào phẩm chất của Tuyết Nhi, mà còn vì với con mắt của một người từng xử lý vô số tài liệu, hợp đồng thật giả trong suốt bảy năm điều hành tập đoàn, anh nhận ra ngay một vài chi tiết trong các bức ảnh có dấu hiệu chỉnh sửa không tự nhiên, ánh sáng và bóng đổ không khớp với nhau ở một số góc cạnh.
"Đây là bằng chứng giả, cha ạ." Bách Vũ nói, giọng anh dứt khoát. "Con có thể khẳng định điều này, và con nghĩ con biết chính xác ai đứng sau việc dàn dựng ra nó."
"Con nói là giả?" Ông Chí Kiên nhíu mày, chưa hoàn toàn tin tưởng. "Con có bằng chứng gì để khẳng định điều đó không, hay chỉ vì con có tình cảm riêng với cô ấy nên mới bênh vực?"
"Con sẽ chứng minh cho cha thấy, nhưng con cần thêm chút thời gian." Bách Vũ đáp, ánh mắt anh kiên định không hề lay chuyển. "Và cha nói đúng, con có tình cảm với Tuyết Nhi, con sẽ không giấu diếm điều đó nữa. Nhưng tình cảm đó không phải là lý do khiến con tin cô ấy vô tội, mà chính năng lực và sự chính trực cô ấy đã thể hiện suốt ba năm qua mới là bằng chứng thuyết phục nhất."
Ông Chí Kiên im lặng, nhìn con trai với ánh mắt phức tạp, vừa ngạc nhiên trước sự thẳng thắn bất ngờ, vừa lo lắng trước những biến động dồn dập đang xảy đến trong thời điểm nhạy cảm này. "Được, cha cho con thời gian đến buổi họp gia tộc ngày mai để chứng minh. Nhưng nếu con không thể đưa ra bằng chứng thuyết phục, cha buộc phải xử lý theo đúng quy trình, không thể để chuyện này ảnh hưởng đến uy tín của cả tập đoàn."
Rời khỏi phòng làm việc của cha, Bách Vũ lập tức gọi Đức Long đến, cả hai cùng nhau rà soát lại toàn bộ những bức ảnh và tin nhắn giả mạo, đối chiếu với dữ liệu gốc để tìm ra bằng chứng phản bác rõ ràng nhất. Đức Long nhanh chóng liên hệ với chuyên gia phân tích hình ảnh kỹ thuật số của tập đoàn, yêu cầu kiểm tra khẩn cấp tính xác thực của toàn bộ tài liệu.
"Chúng ta có ít hơn hai mươi tư giờ để chuẩn bị đầy đủ bằng chứng phản bác trước buổi họp gia tộc." Đức Long nói, giọng căng thẳng nhưng quyết tâm. "Nếu không kịp, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng, không chỉ với cô Nhi mà cả với uy tín của anh trước hội đồng."
"Chúng ta sẽ kịp." Bách Vũ đáp, giọng anh không hề dao động. "Tôi sẽ không để bất kỳ ai hủy hoại danh dự của Tuyết Nhi bằng những trò dối trá bẩn thỉu như vậy, dù người đó có là ai đi chăng nữa."
Trong lúc chờ đợi kết quả kiểm tra từ chuyên gia phân tích hình ảnh, Bách Vũ và Đức Long cũng tranh thủ hoàn thiện nốt bộ hồ sơ về âm mưu chiếm đoạt cổ phần, sắp xếp lại toàn bộ theo trình tự thời gian rõ ràng, kèm theo những bằng chứng xác thực nhất về mối liên hệ giữa quỹ đầu tư đáng ngờ và công ty vỏ bọc của tập đoàn họ Tống. Cả hai làm việc xuyên đêm, chỉ nghỉ ngơi chớp nhoáng vài tiếng trước khi mặt trời mọc, quyết tâm không để bất kỳ sơ hở nào có thể bị phía đối phương lợi dụng trong buổi họp gia tộc mang tính quyết định sắp tới.
Gần sáng, chuyên gia phân tích hình ảnh gửi về bản báo cáo chi tiết, khẳng định chắc chắn rằng toàn bộ những bức ảnh và tin nhắn trong bộ tài liệu tố cáo đều là sản phẩm chỉnh sửa kỹ thuật số, với dấu vết rõ ràng của phần mềm chỉnh sửa chuyên nghiệp để lại trong siêu dữ liệu của tệp tin. Bách Vũ nhìn bản báo cáo, một cảm giác nhẹ nhõm xen lẫn phẫn nộ dâng lên trong lòng — nhẹ nhõm vì cuối cùng cũng có đủ bằng chứng để bảo vệ danh dự cho Tuyết Nhi, phẫn nộ vì sự tàn nhẫn không giới hạn mà Vân Khanh đã sẵn sàng sử dụng chỉ để đạt được mục đích của mình.
Tối hôm đó, khi Bách Vũ báo lại toàn bộ sự việc cho Tuyết Nhi, cô lặng người trong giây lát, cảm giác phẫn nộ và tổn thương dâng trào mạnh mẽ trước sự tàn nhẫn của Vân Khanh, nhưng đồng thời cũng cảm nhận được một sự ấm áp sâu sắc khi biết Bách Vũ đã không một giây do dự đứng về phía cô, sẵn sàng đối đầu với cả cha mình để bảo vệ danh dự cho cô.
"Em xin lỗi vì đã khiến anh phải đối mặt với chuyện này." Tuyết Nhi nói, giọng cô run rẩy.
"Đừng xin lỗi." Bách Vũ nắm chặt tay cô, ánh mắt anh kiên định như một lời cam kết không thể lay chuyển. "Đây không phải lỗi của em. Ngày mai, tại buổi họp gia tộc, chúng ta sẽ cùng nhau vạch trần toàn bộ sự thật, không chỉ về bằng chứng giả này, mà cả về âm mưu chiếm đoạt cổ phần đã được che giấu suốt bao lâu nay."