Chương 22
Chương 22
“Chỉ nói sự thật, đừng trả lời những câu hỏi mang tính dẫn dắt.”
Tôi gật đầu. Đám phóng viên lập tức đưa micro tới gần hơn.
“Xin hỏi cô có biết từ trước mối quan hệ giữa anh Trần và Mạnh Dĩnh không?”
“Hôm nay hủy hôn có phải là một phần trong kế hoạch phản công của nhà họ Giang về mặt thương mại không?”
“Những đoạn ghi âm và hồ sơ bệnh án đang lan truyền trên mạng, cô có xác nhận tính xác thực của chúng không?”
Hết câu hỏi này đến câu hỏi khác dồn dập ném về phía tôi. Đợi đến khi tiếng ồn xung quanh lắng xuống đôi chút, tôi mới chậm rãi lên tiếng.
“Trước ngày hôm nay, tôi hoàn toàn không biết đến những bức ảnh, những đoạn ghi âm và cả chuyện liên quan đến phòng khám ở nước ngoài.”
“Lý do đầu tiên khiến tôi quyết định hủy hôn cũng không phải vì những tài liệu đang lan truyền trên mạng.”
“Mà là vì ngay trong chính lễ đính hôn của mình, tôi đã bị vị hôn phu và gia đình anh ấy công khai xem thường.”
Đám đông lập tức im lặng hơn. Tôi tiếp tục nói.
“Vị trí chính giữa bàn chủ tiệc vốn dĩ thuộc về tôi.”
“Nhưng nó đã bị đổi cho Mạnh Dĩnh từ trước.”
“Tôi từng hỏi Trần Nhiên, anh ta bảo tôi nhịn.”
“Mẹ anh ta trách tôi không hiểu chuyện.”
“Mạnh Dĩnh nói cô ta không biết gì, nhưng camera giám sát đã ghi lại cảnh chính tay cô ta thay bảng tên chỗ ngồi.”
“Tất cả những điều đó, các vị khách có mặt trong sảnh tiệc đều tận mắt chứng kiến.”
Một phóng viên lập tức hỏi tiếp.
“Vậy có phải cô hủy hôn chỉ vì một chỗ ngồi?”
Tôi nhìn về phía người vừa đặt câu hỏi.
“Không phải vì một chỗ ngồi.”
“Mà là vì vị trí của tôi trong mối quan hệ này.”
“Nếu ngay trong ngày đính hôn, tôi còn phải nhường chính vị trí của mình...”
“Thì sau khi kết hôn, tôi còn có thể mong đợi điều gì nữa?”
Lời vừa dứt, xung quanh chìm vào khoảng lặng ngắn ngủi. Mẹ siết chặt tay tôi hơn. Tôi không hề khóc. Nhưng giọng nói lại bình tĩnh hơn cả những gì tôi tưởng tượng.
“Về chuyện hợp tác giữa nhà họ Trần và nhà họ Giang.”
“Bố tôi và luật sư sẽ xử lý theo đúng trình tự pháp luật.”
“Nếu tài liệu phía nhà họ Trần có vấn đề, nhà họ Giang sẽ giữ quyền truy cứu trách nhiệm.”
“Nếu có người tung tin thất thiệt rằng nhà họ Giang lợi dụng chuyện này để đánh bóng tên tuổi, chúng tôi cũng sẽ xử lý theo quy định của pháp luật.”
Luật sư Thẩm khẽ gật đầu. Đám phóng viên vẫn định hỏi tiếp về hồ sơ bệnh án. Tôi giơ tay ngắt lời.
“Về quyền riêng tư và thông tin y tế của người khác, tôi không đưa ra bất kỳ bình luận nào.”
“Nhưng tôi muốn nhắc mọi người một điều.”
“Quá khứ đau khổ của bất kỳ ai cũng không nên bị đem ra làm cái cớ để làm tổn thương một người vô tội khác.”
“Mạnh Dĩnh có nỗi khổ của cô ta.”
“Trần Nhiên có lỗi của anh ta.”
“Nhà họ Trần có những bí mật mà họ đã che giấu.”
“Nhưng tất cả những điều đó đều không thể trở thành lý do để họ xem thường tôi, lừa dối tôi và lợi dụng tôi.”
Cả hành lang nhất thời chỉ còn lại tiếng màn trập máy ảnh vang lên liên tục. Cuối cùng, tôi bình tĩnh nói.
“Hôm nay tôi hủy hôn.”
“Không phải vì bốc đồng.”
“Cũng không phải để diễn cho ai xem.”
“Tôi chỉ không muốn giao nửa đời còn lại của mình cho một người không hề biết tôn trọng tôi.”
“Tôi xin dừng phần trả lời tại đây.”
Nói xong, tôi xoay người rời đi. Họ hàng nhà họ Giang lập tức vây quanh bảo vệ tôi, đưa tôi về phía thang máy. Phía sau lưng, đám phóng viên vẫn không ngừng gọi tên tôi. Nhưng những âm thanh ấy dần bị cánh cửa thang máy khép lại ngăn cách. Bên trong thang máy yên tĩnh đến mức khiến tai người ta như căng lên. Mẹ cuối cùng cũng không nhịn được nữa, ôm chặt lấy tôi.
“Nguyệt Nguyệt, để con phải chịu ấm ức rồi.”
Tôi tựa đầu lên vai mẹ, sống mũi bỗng cay xè.
“Mẹ, có phải con đã làm bố mẹ mất mặt rồi không?”
Bố lập tức đáp.
“Hôm nay chính con đã lấy lại thể diện cho bản thân mình.”
Cậu tôi cũng trầm giọng nói.
“Hủy hôn rất đúng.”
“Nếu thật sự gả sang đó, mới là tự đẩy mình vào hố lửa.”
Tôi cúi đầu, nhìn chiếc nhẫn đính hôn vẫn còn nằm nguyên trong hộp. Đó là chiếc nhẫn chưa kịp trao cho nhau. Mẹ vẫn đang cầm nó. Chiếc nhẫn nhỏ xíu, ánh sáng lạnh lẽo đến chói mắt. Tôi đưa tay nhận lấy, lặng lẽ nhìn nó một lúc.
“Thứ này... còn phải trả lại cho họ không?”
Luật sư Thẩm lên tiếng.
“Theo phong tục hay theo quy định pháp luật đều có thể thương lượng.”
“Nhưng việc quan trọng nhất lúc này là phải nhanh chóng bảo toàn quyền lợi của nhà họ Giang.”
Bố gật đầu.
“Luật sư Thẩm, về công ty lập tức gửi công văn.”
“Chấm dứt hợp tác, đồng thời bảo toàn toàn bộ chứng cứ.”
Luật sư Thẩm đáp. Thang máy dừng ở tầng hầm bãi đỗ xe. Ngay khi cánh cửa vừa mở ra, một luồng gió lạnh lập tức ùa vào. Tôi vừa bước được một bước thì điện thoại lại rung lên. Tôi còn tưởng lại là một số lạ. Nhưng cái tên hiện lên trên màn hình... Lại là Trần Nhiên. Tôi không bắt máy. Sau khi cuộc gọi tự động ngắt, anh ta gửi đến cho tôi một tin nhắn.
“Anh sai rồi, Giang Nguyệt.”
Ngay sau đó, tin nhắn thứ hai cũng hiện lên.
“Đừng đẩy mọi chuyện đến đường cùng. Cho anh một ngày, anh sẽ giải thích rõ tất cả.”
Tôi nhìn hai tin nhắn ấy, bình tĩnh nhấn xóa. Thế nhưng ngay giây tiếp theo, tin nhắn thứ ba lại hiện ra.
“Nếu em không chịu gặp anh, anh sẽ đến tìm bố em.”
Bước chân tôi khựng lại. Bố rất nhanh đã nhận ra sự khác thường của tôi.
“Có chuyện gì vậy?”
Tôi đưa điện thoại cho bố. Ông xem xong, sắc mặt lập tức trầm xuống. Luật sư Thẩm liếc nhìn một cái rồi lập tức nói.
“Đừng gặp riêng anh ta.”
“Chuyện này đã không còn là chuyện tình cảm nữa.”
Tôi vừa định gật đầu thì phía bên kia bãi đỗ xe bỗng vang lên tiếng bước chân dồn dập. Không ngờ Trần Nhiên lại chạy từ lối thoát hiểm xuống. Cổ áo sơ mi của anh ta xộc xệch, trên mặt vẫn còn hằn vết đỏ, nhưng ánh mắt lại khóa chặt lấy tôi.
“Giang Nguyệt.”
“Chúng ta nói chuyện đi.”
Bố bước lên chắn trước mặt tôi.
“Cậu mà còn tiến thêm một bước nữa...”
“Tôi sẽ lập tức báo cảnh sát.”