Người Bệnh Nhân Tôi Đã Cứu Hai Lần
6 phút đọc

Chương 2

Chương 2

Có chữ ký của vợ anh ta. Có chữ ký của tôi. Cũng có chữ ký của y tá làm chứng. Tôi lấy điện thoại ra, mở album ảnh. Từ trước đến nay, sau mỗi buổi trao đổi trước mổ, tôi đều chụp lại giấy cam kết. Đó là thói quen. Trong bức ảnh, chữ ký của Chu Chí Minh hiện rõ mồn một. Ngày tháng cũng rõ ràng không kém. Nhưng ngày ghi trên đơn khiếu nại lại sớm hơn một ngày. Điều đó có nghĩa là... Trước khi ký giấy đồng ý ph//ẫu th//uật, anh ta đã chuẩn bị sẵn đơn khiếu nại. Ngay từ đầu. Anh ta chưa từng có ý định giải quyết tử tế. Nếu ca mổ thành công, anh ta sẽ kiếm cớ đòi tiền. Nếu ca mổ thất bại, anh ta càng có lý do để đòi tiền. Tôi siết chặt điện thoại trong tay. Móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay đến đau nhói. Tám tiếng đồng hồ. Tôi đã đứng suốt tám tiếng trên bàn mổ. Có một thời khắc, nhịp tim của anh ta tụt xuống chỉ còn hơn ba mươi. Tôi đã tưởng mình sắp mất bệnh nhân. Tôi dốc hết sức lực để kéo anh ta trở về. Mạng sống của anh ta là do tôi giành lại từng chút một. Vậy mà trước khi bước vào phòng ph//ẫu th//uật... Anh ta đã mài sẵn con dao. Chỉ chờ cơ hội đâm ngược vào người đã cứu mạng mình. Chín giờ sáng hôm sau. Tôi ngồi trong phòng họp của Phòng Công tác Y vụ. Đối diện tôi là vợ của Chu Chí Minh. Cô ta họ Trần, tên Trần Phương. Bên cạnh còn có một người đàn ông mặc vest chỉnh tề, đi giày da bóng loáng, trên ngực cài huy hiệu của một văn phòng luật. Đôi mắt Trần Phương đỏ hoe, trong tay vò nát cả xấp khăn giấy.
“Bác sĩ Tô, chúng tôi cũng không muốn mọi chuyện đi đến nước này đâu.”
Giọng cô ta run run, như thể bản thân mới là người chịu nỗi oan khuất lớn nhất.
“Nhưng sau khi ph//ẫu th//uật xong, cánh tay phải của chồng tôi đến giờ vẫn không nhấc lên nổi.”
Tôi bình thản nhìn cô ta.
“Ca mổ mới kết thúc hôm qua. Hiện anh ấy vẫn đang trong giai đoạn hồi phục. Việc cánh tay tạm thời hạn chế vận động là hiện tượng bình thường. Trước ph//ẫu th//uật tôi đã giải thích rất rõ với hai người rồi.”
Người luật sư bên cạnh lập tức tiếp lời.
“Bác sĩ Tô, tôi họ Phương, là cố vấn pháp lý của anh Chu.”
Ông ta mở cặp hồ sơ, lấy ra vài tờ giấy rồi đẩy về phía tôi.
“Yêu cầu của thân chủ chúng tôi rất đơn giản. Anh Chu cho rằng bệnh viện chưa thực hiện đầy đủ nghĩa vụ thông báo rủi ro trước ph//ẫu th//uật, vì vậy yêu cầu được bồi thường tổn thất kinh tế với số tiền 200.000 tệ.”
Tôi thậm chí không thèm nhìn những tờ giấy kia.
“Trên giấy đồng ý ph//ẫu th//uật có chữ ký của anh ta. Biên bản trao đổi trước mổ cũng có y tá lưu hồ sơ.”
Luật sư Phương khẽ cười.
“Bác sĩ Tô, ký tên không đồng nghĩa với việc đã được giải thích đầy đủ. Chắc hẳn cô hiểu điều này rõ hơn tôi.”
Tôi quay sang nhìn Trưởng phòng Vương của Phòng Công tác Y vụ. Ông ấy ho khan một tiếng.
“Mọi người bình tĩnh trước đã. Chúng ta cùng xem xét lại toàn bộ sự việc.”
Bất ngờ, Trần Phương đập mạnh tay xuống bàn.
“Xem xét cái gì nữa?”
Tiếng cô ta lập tức cao vút lên.
“Chồng tôi còn đang nằm trên giường bệnh! Tay anh ấy còn chẳng nhấc nổi!”
Nói đến đây, cô ta bật khóc.
“Nhà chúng tôi chỉ trông cậy vào một mình anh ấy. Nếu anh ấy bị tàn phế, hai mẹ con tôi biết sống thế nào đây?”
Trưởng phòng Vương vội vàng rót nước đưa sang. Còn tôi chỉ ngồi yên, không nói một lời. Tôi biết lúc này tuyệt đối không thể tiếp chuyện. Bởi cô ta đang diễn. Tối hôm qua khi tôi đi kiểm tra phòng bệnh, chính mắt tôi nhìn thấy Chu Chí Minh giơ cánh tay phải lên tận đầu giường để lấy điện thoại. Trần Phương lúc đó ngồi ngay bên cạnh. Cô ta nhìn thấy. Nhưng không hề ngăn cản. Cũng không nói lấy một câu. Đáng tiếc... Tôi không có bằng chứng ghi hình. Thấy tôi im lặng, luật sư Phương lại lên tiếng:
“Bác sĩ Tô, chúng tôi cũng không muốn làm lớn chuyện. Nếu bệnh viện có thể nhanh chóng đưa ra phương án giải quyết thì mọi người đều đỡ phiền phức.”
Nói rồi, ông ta liếc sang Trưởng phòng Vương.
“200.000 tệ, cũng không phải con số quá lớn, đúng không?”
Trưởng phòng Vương khó xử xoa hai tay.
“Luật sư Phương, khoản tiền này tôi không có quyền quyết định. Tôi cần báo cáo lên cấp trên.”
“Vậy thì báo cáo càng sớm càng tốt.”
Luật sư Phương đóng tập hồ sơ lại rồi đứng dậy.
“Hiện tại tâm trạng của anh Chu rất bất ổn. Chúng tôi không mong anh ấy làm ra chuyện gì quá khích.”
Câu nói nghe có vẻ nhẹ nhàng. Nhưng tất cả những người có mặt đều hiểu rõ hàm ý bên trong. Đó là một lời uy hiếp. Sau khi bọn họ rời đi, Trưởng phòng Vương đóng cửa lại rồi nhìn tôi.
“Tiểu Tô, giấy đồng ý ph//ẫu th//uật của cô vẫn còn chứ?”
“Còn. Tôi giữ ảnh chụp. Bản gốc nằm trong hồ sơ bệnh án.”
“Vậy thì tốt.”
Ông ấy hạ thấp giọng.
“Nhưng tôi nói thật với cô. Ý của Phó viện trưởng là phải giải quyết vụ này càng nhanh càng tốt, không được kéo dài.”
Tôi lập tức đứng bật dậy.
“Dựa vào cái gì?”
“Quy trình của tôi không hề sai sót dù chỉ một bước.”
“Tôi biết.”
Trưởng phòng Vương tháo kính xuống, chậm rãi lau sạch.
“Nhưng Phó viện trưởng nói rồi. Dạo gần đây cấp trên đang kiểm tra hiệu quả xử lý tranh chấp y tế. Không thể để tồn tại những đơn khiếu nại treo mãi chưa giải quyết.”
“Vậy nên muốn tôi nhận tội thay à?”
“Không phải nhận tội.”
Ông ấy thở dài.
“Mà là phối hợp xử lý.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt ông ta.
“Ngày trên đơn khiếu nại là trước ca mổ ba ngày. Ông cũng nhìn thấy rồi đúng không?”
“Tôi thấy.”
“Vậy ông cho rằng chuyện này bình thường sao?”
Trưởng phòng Vương đeo kính trở lại. Ông ấy nhìn tôi rất lâu. Sau đó chỉ nói một câu:
“Tiểu Tô à... chuyện có bình thường hay không, không phải tôi quyết định được.”
Tôi rời khỏi Phòng Công tác Y vụ. Mùi thuốc khử trùng trong hành lang nồng đến khó chịu. Đúng lúc ấy điện thoại rung lên. Là tin nhắn của chị Triệu trong khoa.