Nhà Tiên Tri Tỉnh Giấc: Cởi Bỏ Lớp Vỏ Phế Vật
8 phút đọc

Chương 10

Chương 10 — Nhà Tiên Tri Tỉnh Giấc: Cởi Bỏ Lớp Vỏ Phế Vật

Cập nhật 10/09/2026 8 phút đọc

Thất bại của bẫy phục kích tại Hà Câu khiến Ước Liêm Phong tức giận nhưng cũng củng cố thêm quyết tâm của hắn. Nếu không thể lộ diện được kẻ bí mật bảo vệ Bắc Cương bằng thủ đoạn ngầm, hắn sẽ chuyển sang đòn tấn công trực diện, nơi hắn nắm chắc phần thắng trong tay — chiến trường của luật lệ và danh dự.

"Đã đến lúc rồi." Hắn tuyên bố trước mặt các mưu sĩ thân tín trong thư phòng Nam Xuyên. "Ta sẽ chính thức đệ đơn thách đấu lên hội đồng trưởng lão Bắc Cương, viện dẫn điều khoản về Minh Ước Ngàn Năm."

"Bá tước đã chuẩn bị đủ bằng chứng để thuyết phục hội đồng chưa?" Chu Bình hỏi, vẫn còn chút lo lắng.

"Đủ rồi." Liêm Phong mỉm cười lạnh lẽo, mở một chiếc rương gỗ, bên trong là hàng chục bức thư, chứng từ được thu thập tỉ mỉ suốt nhiều tháng qua — những lời khai của dân chúng về "vận rủi" từ ngày Tuyết Doanh kết hôn, báo cáo về tình trạng kinh tế bất ổn của Bắc Cương, và quan trọng nhất, những ghi chép chi tiết về sự "vô dụng" hoàn toàn của Cố Vọng Thần trong suốt sáu năm qua — không một lần cầm vũ khí, không một thành tích nào đáng kể, chỉ có tiếng tăm của một kẻ say xỉn lêu lổng.

"Ta sẽ trình bày trước hội đồng rằng, chiếu theo Minh Ước Ngàn Năm, người được chọn để kết hôn với nữ chúa Bắc Cương phải là 'kẻ được các vì sao chỉ định' để bảo hộ đất đai. Nhưng suốt sáu năm qua, Bắc Cương không hề nhận được bất cứ sự bảo hộ nào từ Cố Vọng Thần — ngược lại, hắn chỉ là gánh nặng, một minh chứng sống động cho việc Minh Ước đã bị diễn giải sai lầm hoặc thực hiện không đúng nghĩa. Nếu hội đồng còn tôn trọng tổ tiên, họ buộc phải xem xét lại toàn bộ tính chính danh của cuộc hôn nhân này, và theo đó, tính chính danh của chính Xa Tuyết Doanh."

Ba ngày sau, đơn thách đấu chính thức của Ước Liêm Phong được trình lên hội đồng trưởng lão Bắc Cương, kèm theo toàn bộ chứng cứ đã chuẩn bị kỹ lưỡng.

Buổi họp hội đồng diễn ra trong không khí căng thẳng chưa từng có. Trưởng lão Bách Niên đọc to nội dung đơn thách đấu trước toàn thể các vị trưởng lão và các tộc trưởng có mặt.

"Ước Liêm Phong, Bá tước Nam Xuyên, chính thức đệ đơn yêu cầu xem xét lại tính chính danh của Xa nữ chúa, viện dẫn việc Minh Ước Ngàn Năm không được thực hiện đúng nghĩa trong cuộc hôn nhân với Cố Vọng Thần. Theo cổ luật, Bá tước yêu cầu một cuộc thách đấu chính thức được tổ chức tại Đại Thí Trường, trong đó Cố Vọng Thần — với tư cách người đại diện bảo vệ danh vị của nữ chúa — phải chứng minh mình xứng đáng với vai trò được Minh Ước chỉ định, hoặc Xa nữ chúa phải tự mình đối mặt với thách thức."

Cả sảnh đường chìm trong im lặng nặng nề trước khi những tiếng thì thầm bàn tán nổi lên.

Tuyết Doanh ngồi trên ghế chủ, gương mặt lạnh như đá, nhưng ánh mắt bà lóe lên sự phẫn nộ khó che giấu. "Ước Liêm Phong đang lợi dụng một quy định cổ xưa để thực hiện âm mưu thôn tính Bắc Cương. Hội đồng không thể tiếp tay cho hắn."

"Nữ chúa," Bách Niên đáp, giọng đầy khó xử, "dù chúng tôi hiểu rõ dụng ý của Bá tước Nam Xuyên, nhưng về mặt thủ tục, đơn thách đấu này hoàn toàn hợp lệ theo cổ luật. Hội đồng buộc phải xem xét, nếu không sẽ tự phá vỡ chính nền tảng luật lệ mà Bắc Cương đã gìn giữ suốt ngàn năm qua."

Một vị trưởng lão khác, người vốn đã dao động trước những lời vận động của sứ giả Liêm Phong, lên tiếng. "Nữ chúa, xin thứ lỗi cho lời nói thẳng, nhưng nếu phu quân người thực sự không có khả năng nào để chứng minh mình xứng đáng, liệu chúng ta có nên cân nhắc một phương án khác để bảo vệ Bắc Cương, thay vì cứ khăng khăng giữ vững một cuộc hôn nhân đã trở thành gánh nặng?"

Câu nói ấy như một nhát dao đâm thẳng vào lòng tự trọng của Tuyết Doanh, nhưng bà vẫn giữ được vẻ điềm tĩnh bên ngoài. "Cuộc hôn nhân của ta là chuyện riêng, không liên quan đến năng lực trị vì Bắc Cương của ta suốt sáu năm qua. Ta đã bảo vệ vùng đất này qua bao mùa hạn hán, dịch bệnh, và các cuộc xâm lấn nhỏ lẻ từ biên giới. Thành tích ấy không thể bị xóa bỏ chỉ vì một lá đơn vu vơ."

"Nhưng cổ luật là cổ luật, nữ chúa." Bách Niên nói, giọng nặng nề. "Hội đồng buộc phải chấp thuận đơn thách đấu này. Theo quy định, cuộc thách đấu sẽ diễn ra tại Đại Thí Trường trong vòng ba tháng kể từ hôm nay."

Tuyết Doanh siết chặt tay trên thành ghế, nhưng cuối cùng vẫn phải gật đầu chấp nhận, vì bà hiểu rõ hơn ai hết, chống lại cổ luật ngay lúc này chỉ càng khiến các bộ tộc thêm nghi ngờ về tính chính danh của bà.

"Được. Ta chấp nhận cuộc thách đấu." Bà đứng dậy, ánh mắt sắc như dao quét qua toàn thể hội đồng. "Nhưng ta muốn nhắc nhở tất cả mọi người ở đây, dù kết quả thế nào, Bắc Cương vẫn sẽ đứng vững, vì đây là vùng đất của những con người kiên cường, không phải của những kẻ dễ dàng bị lung lay bởi lời lẽ xảo trá từ bên ngoài."

***

Trở về Nguyệt Trạch, Tuyết Doanh không giấu được sự mệt mỏi và phẫn nộ tích tụ suốt buổi họp. Bà tìm đến phòng Vọng Thần, nơi ông đang ngồi một mình bên ngọn đèn dầu, dường như đã biết trước tin tức từ sớm.

"Ngươi đã nghe tin chưa?" Bà hỏi, giọng đầy mệt mỏi.

"Ta nghe rồi." Ông đáp, ánh mắt trầm tĩnh khác thường.

"Ba tháng nữa, Ước Liêm Phong sẽ chính thức thách đấu, và hắn nhắm thẳng vào ngươi để chứng minh Minh Ước Ngàn Năm đã không được thực hiện đúng nghĩa." Bà ngồi xuống đối diện ông, ánh mắt dò xét. "Vọng Thần, đây là lúc ngươi phải nói cho ta biết sự thật. Ngươi thực sự là ai? Ngươi có thực sự không có bất cứ khả năng nào để đối mặt với Ước Liêm Phong hay không?"

Vọng Thần nhìn vào mắt vợ mình hồi lâu, trong lòng giằng xé giữa việc tiết lộ sự thật ngay lúc này, hay tiếp tục chờ đợi thời cơ thích hợp hơn. Cuối cùng, nỗi sợ hãi cũ vẫn chiến thắng.

"Ta xin nàng, hãy tin ta thêm một lần nữa." Ông nói, giọng khẩn thiết. "Ba tháng là đủ thời gian để ta chuẩn bị. Ta hứa, khi đến ngày thách đấu, ta sẽ không để nàng phải hổ thẹn trước Ước Liêm Phong."

"Ngươi cứ nói 'tin ta' mãi như vậy," Tuyết Doanh đứng dậy, giọng nghẹn lại vì thất vọng, "nhưng ngươi chưa từng cho ta một lý do cụ thể nào để tin tưởng cả. Ngươi biết không, đây không chỉ là danh vị của ta bị đe dọa, mà cả tương lai của Tiểu Nguyệt, cả vận mệnh của hàng vạn dân chúng Bắc Cương đang phụ thuộc vào kết quả cuộc thách đấu này."

"Ta biết." Ông đứng dậy, nắm lấy tay bà, một hành động hiếm hoi khiến Tuyết Doanh sững người. "Chính vì ta biết rõ mức độ nghiêm trọng của chuyện này, nên ta mới cần thêm thời gian để chuẩn bị mọi thứ một cách chu toàn nhất, thay vì hành động vội vàng mà gây ra hậu quả khôn lường. Xin nàng, hãy tin ta lần cuối này."

Tuyết Doanh nhìn xuống bàn tay đang nắm lấy tay mình, một bàn tay dù thô ráp vì năm tháng lang thang nhưng lại mang đến một cảm giác an toàn kỳ lạ mà bà không thể lý giải. Cuối cùng, bà chỉ khẽ gật đầu, rút tay lại, rời khỏi phòng mà không nói thêm lời nào, để lại trong lòng cả hai người một sự căng thẳng chưa từng có, xen lẫn một niềm tin mong manh đang dần hình thành giữa họ.

***

Sáng hôm sau, tin tức về cuộc thách đấu sắp tới lan nhanh khắp Bắc Cương như một cơn bão. Tại các phiên chợ, quán trà, người ta bàn tán không ngớt, chia thành hai phe rõ rệt — một bên vẫn tin tưởng tuyệt đối vào nữ chúa đã cai quản vùng đất này suốt sáu năm qua, bên còn lại bắt đầu dao động trước những lời lẽ khéo léo của Ước Liêm Phong về "ý trời" và "Minh Ước Ngàn Năm".

Tại Nguyệt Trạch, Tiểu Nguyệt cũng cảm nhận được không khí căng thẳng bao trùm khắp phủ đệ, dù con bé không hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra. Nó len lén đến bên cha, kéo tay áo ông.

"Cha ơi, mọi người nói ba tháng nữa sẽ có chuyện gì đó lớn lắm xảy ra ở Đại Thí Trường. Có phải liên quan đến cha không?"

Vọng Thần cúi xuống, bế con gái lên, cố giữ giọng nhẹ nhàng trấn an. "Đúng vậy, con gái à. Nhưng con không cần lo lắng. Cha sẽ đảm bảo mọi chuyện đều ổn thỏa."

"Cha hứa nhé?" Tiểu Nguyệt ngước lên, ánh mắt tin tưởng tuyệt đối.

"Cha hứa." Ông ôm chặt con vào lòng, nhưng trong lòng, gánh nặng của lời hứa ấy đè nặng hơn bao giờ hết. Ba tháng, đó là quỹ thời gian ông có để chuẩn bị cho một quyết định mà ông đã trốn tránh suốt hơn hai mươi năm — quyết định giữa việc tiếp tục ẩn mình, hay để lộ sức mạnh thật sự trước toàn thể Bắc Cương và Ước Liêm Phong.

Đêm đó, sau khi Tiểu Nguyệt đã say giấc, Vọng Thần đứng một mình ngoài sân, ngước nhìn bầu trời đầy sao. Ông nghĩ đến Vân Khinh Nhược, đến ánh mắt bà lão nhìn thấy dấu ấn trên tay ông, đến lời mời gọi "nếu có ngày ngươi cần một nơi để nói ra những điều không thể nói với ai khác". Có lẽ, đã đến lúc ông cần một người có thể hiểu được gánh nặng mình đang mang, để cùng ông tìm ra cách đối mặt với Ước Liêm Phong mà không phải đánh đổi tất cả những gì ông đã cố gắng bảo vệ suốt bao năm qua.

"Ba tháng." Ông lẩm bẩm, nắm chặt tay. "Đủ để chuẩn bị, nhưng không đủ để xóa bỏ hoàn toàn nỗi sợ hãi đã ăn sâu trong lòng ta. Nhưng vì Tuyết Doanh, vì Tiểu Nguyệt, ta sẽ tìm ra cách."

Đã sao chép liên kết chương