Chương 19
Chương 19 — Nhà Tiên Tri Tỉnh Giấc: Cởi Bỏ Lớp Vỏ Phế Vật
Trong đêm hỗn loạn sau vụ bắt cóc, khi Nguyệt Trạch chìm trong không khí căng thẳng tột độ, một bóng người quen thuộc bất ngờ xuất hiện tại cổng phủ, xin được gặp trực tiếp nữ chúa. Đó là Vân Khinh Nhược.
"Bà lão, giờ không phải lúc thích hợp—" Bạch Vũ định ngăn cản, nhưng Tuyết Doanh, nhớ lại cuộc gặp gỡ kỳ lạ trước đó, vội vàng ra lệnh cho bà vào.
"Để bà ấy vào đây." Tuyết Doanh nói, linh cảm mách bảo bà rằng cuộc gặp gỡ này không phải ngẫu nhiên.
Vân Khinh Nhược bước vào sảnh, ánh mắt bà lập tức tìm đến Vọng Thần đang đứng lặng người giữa phòng, tay vẫn còn run lên vì cơn giận dữ kìm nén. Bà tiến đến gần, đặt một tay lên vai ông, ánh mắt đầy thấu hiểu.
"Đã đến lúc rồi, đúng không?" Bà hỏi khẽ, chỉ đủ để ông nghe thấy.
Vọng Thần nhìn bà, rồi khẽ gật đầu, không còn đủ sức để chối bỏ hay che giấu thêm nữa. Cơn khủng hoảng vì mất con đã phá vỡ mọi lớp phòng thủ tâm lý mà ông xây dựng suốt hơn hai mươi năm.
Vân Khinh Nhược quay sang Tuyết Doanh, hít một hơi thật sâu trước khi lên tiếng, giọng bà trang trọng như đang thực hiện một nghi thức thiêng liêng đã bị lãng quên từ lâu.
"Nữ chúa, ta nghĩ đã đến lúc người cần biết toàn bộ sự thật, để có thể đưa ra quyết định đúng đắn nhất trong đêm nay." Bà nói, ánh mắt nhìn thẳng vào Tuyết Doanh. "Phu quân người, Cố Vọng Thần, chính là truyền nhân cuối cùng còn sống của Thiên Cơ Các — tổ chức Pháp Sư Tiên Tri huyền thoại đã được xem là tuyệt diệt hơn một trăm năm trước. Ông ấy chính là người được nhắc đến trong Sấm Truyền Cửu Thiên, lời sấm cổ xưa tiên đoán về ngày kẻ mang huyết mạch cuối cùng của Thiên Cơ Các sẽ tỉnh giấc để bảo hộ một vùng đất lâm nguy."
Cả sảnh đường chìm trong im lặng tuyệt đối. Tuyết Doanh đứng chết lặng, dù bà đã phần nào linh cảm được điều này từ những gì chứng kiến tại Đại Thí Trường, nhưng khi nghe nó được xác nhận rõ ràng, chân thực đến từng chi tiết, bà vẫn không khỏi bàng hoàng.
"Sấm Truyền Cửu Thiên..." Bà lẩm bẩm, ký ức về Minh Ước Ngàn Năm bất chợt ùa về trong tâm trí — về "kẻ được các vì sao chỉ định", về đêm sao chổi quét ngang trời khi Vọng Thần xuất hiện ở biên giới Bắc Cương. "Vậy ra... Minh Ước Ngàn Năm không phải một sự sắp đặt ngẫu nhiên hay áp đặt vô lý của hội đồng trưởng lão. Nó thực sự đã chọn đúng người."
"Chính xác." Vân Khinh Nhược gật đầu. "Minh Ước Ngàn Năm, qua nhiều thế hệ, ý nghĩa gốc của nó đã bị lãng quên, chỉ còn lại như một nghi lễ hôn phối hình thức. Nhưng bản chất thật sự của nó là một lời tiên tri cổ xưa hơn — rằng khi vận mệnh Bắc Cương lâm nguy nhất, người đứng đầu vùng đất này sẽ được kết nối với truyền nhân của Thiên Cơ Các, để cùng nhau bảo hộ đất đai khỏi họa diệt vong. Đêm sao chổi năm ấy, khi Vọng Thần xuất hiện ở biên giới, không phải ngẫu nhiên — đó chính là dấu hiệu mà tổ tiên người đã ghi lại trong cổ thư."
Tuyết Doanh quay sang nhìn Vọng Thần, ánh mắt tràn ngập vô số cảm xúc lẫn lộn — kinh ngạc, xúc động, và một sự thấu hiểu sâu sắc về những năm tháng ông đã phải gánh chịu trong im lặng.
"Vậy suốt sáu năm qua," bà nói, giọng run rẩy, "ngươi không chỉ là phu quân được chọn theo cổ lệ. Ngươi chính là định mệnh mà tổ tiên ta đã chờ đợi để bảo vệ Bắc Cương."
"Ta không muốn nàng nhìn ta như một 'định mệnh' hay một 'lời tiên tri'." Vọng Thần nói, giọng nghẹn ngào. "Ta chỉ muốn là chồng của nàng, là cha của Tiểu Nguyệt. Đó là lý do ta đã giấu mình suốt bấy nhiêu năm — ta sợ, một khi thân phận này được biết đến, ta sẽ không còn là chính mình nữa, mà chỉ còn là một biểu tượng, một công cụ của định mệnh."
"Ngươi vẫn luôn là chính mình trong mắt ta, và trong mắt Tiểu Nguyệt." Tuyết Doanh nắm chặt tay ông. "Nhưng giờ đây, con gái chúng ta đang bị giam giữ ở đâu đó, và ngươi có sức mạnh để cứu con bé. Vọng Thần, ta xin ngươi, đừng giấu mình thêm nữa. Không phải vì Bắc Cương, không phải vì lời sấm, mà vì Tiểu Nguyệt."
***
Vọng Thần nhìn vào mắt vợ mình, rồi quay sang Vân Khinh Nhược. "Xin bà giúp ta một việc. Ta cần tìm ra chính xác nơi Tiểu Nguyệt đang bị giam giữ tại Nam Xuyên, nhưng khả năng thần thức của ta đã bị hạn chế quá nhiều sau hơn hai mươi năm không luyện tập trọn vẹn."
"Ta sẽ giúp ngươi." Vân Khinh Nhược gật đầu, rút từ trong người ra một viên ngọc nhỏ màu xanh biếc — một pháp khí cổ xưa của Thiên Cơ Các mà bà đã giữ gìn suốt cả cuộc đời. "Viên ngọc này có thể khuếch đại thần thức tạm thời. Kết hợp sức mạnh của ngươi với nó, ngươi sẽ có thể nhìn xa hơn giới hạn thông thường, đủ để xác định vị trí chính xác của con bé."
Cả hai cùng ngồi xuống, Vọng Thần nắm lấy viên ngọc, nhắm mắt tập trung toàn bộ tâm trí. Vân Khinh Nhược đặt tay lên vai ông, truyền thêm một phần nội lực còn sót lại của bà để hỗ trợ.
Sau khoảng thời gian căng thẳng kéo dài như vô tận, Vọng Thần đột nhiên mở mắt, ánh mắt sáng rực lên một cách khác thường. "Ta thấy rồi. Một trang viên bí mật nằm sâu trong rừng, cách biên giới Nam Xuyên khoảng nửa ngày đường, được ngụy trang kỹ lưỡng dưới danh nghĩa một trại nuôi ngựa. Con bé vẫn an toàn, chỉ bị giam giữ, chưa bị làm hại."
Tuyết Doanh thở phào nhẹ nhõm trong khoảnh khắc, nhưng ngay sau đó lại siết chặt nắm tay. "Vậy chúng ta cần lên kế hoạch giải cứu ngay lập tức. Nhưng phải cẩn thận, Ước Liêm Phong chắc chắn đã bố trí phòng thủ nghiêm ngặt tại đó."
"Ta sẽ đi cùng." Vọng Thần đứng dậy, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết. "Lần này, ta sẽ không còn kiềm chế sức mạnh của mình nữa, dù cho cả thiên hạ có biết đến thân phận thật của ta hay không. Con gái ta quan trọng hơn bất cứ nỗi sợ hãi nào ta từng mang."
Vân Khinh Nhược nhìn hai vợ chồng, trong lòng dâng lên một niềm hy vọng mà bà chưa từng có suốt hơn một trăm năm sống ẩn dật. "Nếu các ngươi cần thêm sự trợ giúp, ta biết một vài con đường bí mật của Thiên Cơ Các năm xưa vẫn còn tồn tại quanh khu vực Nam Xuyên — những đường hầm cổ được xây dựng từ thời tổ chức còn hưng thịnh, dùng để do thám các thế lực thù địch. Có thể chúng vẫn còn hữu ích cho kế hoạch giải cứu của các ngươi."
"Xin bà chỉ dẫn chi tiết." Vọng Thần cúi đầu, ánh mắt tràn đầy hy vọng mới. Đây chính là mảnh ghép cuối cùng mà ông cần để biến kế hoạch giải cứu liều lĩnh thành một chiến lược có cơ sở vững chắc, thay vì chỉ dựa vào sức mạnh đơn thuần.
***
Trong lúc Vân Khinh Nhược bắt đầu vẽ lại sơ đồ những đường hầm cổ mà bà còn nhớ được, Tuyết Doanh cho gọi Bạch Vũ đến, ánh mắt bà giờ đây đã lấy lại phần nào sự sắc bén quyết đoán thường ngày, dù trái tim người mẹ vẫn còn quặn thắt vì lo lắng.
"Bạch Vũ, đã đến lúc kích hoạt tín hiệu gửi đến Thanh Lang Bộ và Tây Hải Bộ." Bà nói, giọng dứt khoát. "Ta cần lực lượng của Lăng Chiêu Dương áp sát biên giới Nam Xuyên từ phía bắc, tạo áp lực nghi binh, trong khi hạm đội Tây Hải Bộ sẵn sàng chặn đường biển phía nam, đề phòng Ước Liêm Phong tẩu thoát bằng đường thủy nếu tình hình bất lợi cho hắn."
"Thuộc hạ sẽ cho người mang tín vật đi ngay lập tức." Bạch Vũ đáp, ánh mắt ánh lên vẻ nghiêm túc pha lẫn phấn khích. Đây chính là thời khắc mà mọi công sức chuẩn bị suốt mấy tháng qua sẽ được chứng minh giá trị thực sự.
"Còn một việc nữa." Tuyết Doanh nói thêm. "Ta muốn ngươi trực tiếp dẫn một đội tinh nhuệ nhỏ, phối hợp cùng Vọng Thần trong nhiệm vụ giải cứu Tiểu Nguyệt. Ngươi là người ta tin tưởng nhất, và con bé cũng quen thuộc với ngươi."
"Thuộc hạ nguyện lấy tính mạng bảo vệ tiểu thư an toàn trở về." Bạch Vũ quỳ một gối, giọng đầy quyết tâm.
Tuyết Doanh gật đầu, rồi quay sang nhìn tấm bản đồ đường hầm cổ mà Vân Khinh Nhược đang phác thảo, trong lòng dần hình thành một kế hoạch tổng thể — không chỉ đơn thuần là giải cứu con gái, mà còn phải tính đến khả năng Ước Liêm Phong sẽ phản ứng thế nào khi phát hiện kế hoạch bị phá hỏng, và làm sao để đảm bảo an toàn tuyệt đối cho Tiểu Nguyệt trong mọi tình huống bất trắc có thể xảy ra.
"Chúng ta không có nhiều thời gian." Bà nói, ánh mắt quét qua tất cả mọi người có mặt trong phòng. "Ước Liêm Phong sẽ không ngồi yên chờ đợi. Ngay khi hắn phát hiện âm mưu bị bại lộ hoặc chúng ta có động thái, hắn chắc chắn sẽ có phương án đối phó khác. Chúng ta phải hành động nhanh, nhưng không được phép sơ suất."
Đêm đó, trong khi cả Nguyệt Trạch gấp rút chuẩn bị cho chiến dịch giải cứu, Vọng Thần đứng lặng một mình bên khung cửa sổ, nhìn ra bầu trời đêm đầy sao. Lần đầu tiên sau hơn hai mươi năm, ông không còn cảm thấy cô đơn trong gánh nặng của mình — bên cạnh ông giờ đây là một người vợ đã chấp nhận trọn vẹn con người thật của ông, một đồng minh am hiểu tường tận về quá khứ Thiên Cơ Các, và một mạng lưới liên minh vững chắc đã âm thầm được xây dựng suốt nhiều tháng qua.
"Tiểu Nguyệt," ông thì thầm, "cha sắp đến rồi. Ráng chờ cha một chút nữa thôi."