Nhà Tiên Tri Tỉnh Giấc: Cởi Bỏ Lớp Vỏ Phế Vật
9 phút đọc

Chương 6

Chương 6 — Nhà Tiên Tri Tỉnh Giấc: Cởi Bỏ Lớp Vỏ Phế Vật

Cập nhật 10/09/2026 9 phút đọc

Bức thư của Ước Liêm Phong đã khuấy động hội đồng trưởng lão Bắc Cương suốt nhiều ngày liền. Dù phần đông vẫn đứng về phía Tuyết Doanh, nhưng cũng có những tiếng thì thầm hoài nghi bắt đầu xuất hiện, đặc biệt từ những tộc trưởng nhỏ vốn đã bất mãn vì chính sách thuế nghiêm khắc mà bà áp dụng để duy trì quân lương những năm hạn hán.

Một trong số đó là Vũ Tông Bách, tộc trưởng của Diệp Phong Bộ — một bộ tộc nhỏ nằm ở rìa phía đông Bắc Cương, chuyên nghề khai thác gỗ quý. Tông Bách vốn đã nhiều lần xin giảm thuế nhưng bị Tuyết Doanh từ chối vì cho rằng ngân khố cần được củng cố trong thời buổi bất ổn.

Đêm khuya, tại một quán trọ hẻo lánh gần biên giới, Tông Bách lén lút gặp gỡ một người đàn ông lạ mặt đến từ Nam Xuyên.

"Tộc trưởng Vũ, Bá tước chúng tôi rất cảm thông cho hoàn cảnh khó khăn của Diệp Phong Bộ." Người đàn ông lạ mặt — một mưu sĩ khác của Liêm Phong tên Chu Bình — rót rượu mời, giọng ngọt nhạt. "Nếu ngài đồng ý hợp tác, để một toán 'thảo khấu' của chúng tôi giả làm cướp tấn công vào kho gỗ của chính Diệp Phong Bộ, rồi ngài công khai than vãn về sự bất lực của Bắc Cương trong việc bảo vệ các bộ tộc phụ thuộc, Bá tước sẽ đền bù gấp năm lần giá trị số gỗ bị 'cướp', đồng thời giảm thuế thương mại xuống một nửa nếu Diệp Phong Bộ chuyển sang giao thương với Nam Xuyên."

Tông Bách do dự một lúc lâu, nhưng lòng tham và sự bất mãn tích tụ đã lấn át lý trí. "Được. Nhưng phải đảm bảo không ai phát hiện ra sự thật."

"Yên tâm, chúng tôi đã tính toán kỹ lưỡng."

Ba ngày sau, một "toán cướp" hai mươi người bất ngờ tập kích kho gỗ của Diệp Phong Bộ giữa đêm, đốt cháy gần một nửa số gỗ tích trữ, khiến thiệt hại lên đến hàng trăm lượng bạc. Tin tức lan truyền nhanh chóng, và đúng như kịch bản đã định, Tông Bách công khai lớn tiếng trách móc trước mặt các tộc trưởng khác trong buổi họp khẩn cấp.

"Bắc Cương không còn đủ sức bảo vệ các bộ tộc phụ thuộc nữa rồi!" Ông ta đập bàn, giọng đầy phẫn nộ giả tạo. "Chúng tôi đóng thuế đầy đủ, vậy mà khi gặp nạn, quân đội của nữ chúa ở đâu? Hay là vì nữ chúa còn đang bận tâm những chuyện khác trong nhà mà quên mất trách nhiệm bảo vệ chúng ta?"

Câu nói cuối cùng, ám chỉ trực tiếp đến cuộc hôn nhân của Tuyết Doanh, khiến cả sảnh đường xôn xao.

Tuyết Doanh ngồi trên ghế chủ, ánh mắt lạnh lẽo quét qua Tông Bách. "Tộc trưởng Vũ, các người bị tập kích cách kinh đô ba ngày đường, quân đội Bắc Cương không thể có mặt tức thời ở mọi ngóc ngách cùng một lúc. Nhưng ta đã cử người điều tra ngay khi nhận được tin báo. Nếu tìm ra bằng chứng cho thấy vụ tập kích này không đơn giản như vẻ ngoài, ta sẽ không nương tay với bất cứ ai liên quan, kể cả người trong hội đồng này."

Ánh mắt bà dừng lại trên gương mặt Tông Bách một giây quá lâu, khiến ông ta không khỏi rùng mình, dù cố giữ vẻ bình thản.

***

Sau buổi họp, Tô Bạch Vũ được lệnh bí mật điều tra vụ tập kích. Sau ba ngày lần theo dấu vết, anh phát hiện một chi tiết đáng ngờ: những dấu chân của "toán cướp" tại hiện trường lại mang cùng một loại giày đặc trưng chỉ được sản xuất tại một xưởng thủ công riêng ở Nam Xuyên.

"Chúa công, có bằng chứng cho thấy toán cướp không phải thổ phỉ thông thường. Giày của chúng đều là hàng Nam Xuyên." Bạch Vũ báo cáo, giọng đầy phẫn nộ. "Và thuộc hạ còn phát hiện Tông Bách đã bí mật gặp một người lạ mặt tại quán trọ biên giới ba ngày trước vụ tập kích."

"Đúng như ta dự đoán." Tuyết Doanh nhắm mắt, xoa nhẹ thái dương đang đau nhức vì thiếu ngủ nhiều đêm liền. "Nhưng bằng chứng gián tiếp này vẫn chưa đủ để buộc tội công khai một tộc trưởng trong hội đồng, đặc biệt khi hắn có thể chối bay chối biến rằng đó chỉ là cuộc gặp thương mại bình thường."

"Vậy chúng ta phải làm gì? Cứ để hắn nhởn nhơ sao?"

"Chưa phải lúc ra tay." Bà đứng dậy, bước đến bên khung cửa sổ nhìn ra bầu trời đêm đầy sao. "Ước Liêm Phong đang chơi một ván cờ dài hơi, từng bước một làm suy yếu niềm tin của các bộ tộc vào ta. Nếu ta phản ứng quá vội vàng mà không có bằng chứng chắc chắn, hắn sẽ lập tức biến ta thành kẻ độc đoán, đàn áp người trong hội đồng chỉ vì nghi ngờ vô căn cứ. Ta cần kiên nhẫn hơn hắn."

Bạch Vũ thở dài, nhưng vẫn gật đầu tuân lệnh. Trước khi lui ra, anh không nhịn được liếc nhìn về phía sân sau, nơi Vọng Thần đang ề à một khúc hát say sưa, hoàn toàn tách biệt khỏi mọi sóng gió đang bủa vây gia đình này.

"Chúa công," anh không kìm được, "người có bao giờ nghĩ, giá như phu quân người... có chút năng lực gì đó để giúp đỡ trong lúc này không?"

Câu hỏi bất ngờ khiến Tuyết Doanh khựng lại. Bà không trả lời ngay, chỉ im lặng nhìn theo hướng ánh mắt của Bạch Vũ.

"Ngươi nghĩ ta chưa từng ước như vậy sao?" Cuối cùng bà cũng lên tiếng, giọng chứa đựng một nỗi mệt mỏi sâu thẳm. "Nhưng số mệnh đã an bài như vậy, oán trách cũng vô ích. Ít nhất, hắn cũng là một người cha tốt với Tiểu Nguyệt."

Bạch Vũ cúi đầu, không dám nói thêm, nhưng trong lòng anh vẫn không thể không nhớ lại vụ đoàn thương buôn thoát nạn kỳ lạ, và câu chuyện về "phép màu" ở làng Thạch Giản. Có một điều gì đó không ổn, một điều gì đó anh chưa thể lý giải, nhưng bản năng của một cận vệ dày dạn kinh nghiệm mách bảo anh rằng gã ăn mày lười biếng kia không đơn giản như vẻ bề ngoài.

***

Đêm đó, khi cả Nguyệt Trạch đã yên giấc, Vọng Thần lặng lẽ ngồi một mình trong sân, ngước nhìn bầu trời đầy sao. Ông vừa dùng một chút thần thức để "nhìn" xa hơn giới hạn của mắt thường — một khả năng tiêu hao nội lực ít hơn nhiều so với các pháp thuật khác, nhưng vẫn đủ để khiến ông cảm thấy kiệt sức sau mỗi lần sử dụng.

Những gì ông "nhìn" thấy khiến lòng ông trĩu nặng. Vũ Tông Bách không phải kẻ duy nhất bị Nam Xuyên mua chuộc — còn ít nhất hai tộc trưởng khác đang dao động, và Ước Liêm Phong đang chuẩn bị một kế hoạch lớn hơn nhiều so với những trò phá hoại nhỏ lẻ hiện tại.

"Hắn đang nhắm đến Minh Ước Ngàn Năm." Ông tự nhủ, nắm chặt tay. "Hắn đã tìm ra kẽ hở, và hắn sẽ dùng nó để công khai thách thức tính chính danh của Tuyết Doanh."

Nếu điều đó xảy ra, Vọng Thần biết mình sẽ phải đối mặt với một lựa chọn mà ông đã trốn tránh suốt hơn hai mươi năm qua — tiếp tục giấu mình để bảo vệ sự an toàn giả tạo, hay để lộ thân phận thật, chấp nhận rủi ro đánh thức những bóng ma của quá khứ, để bảo vệ những gì ông thực sự trân quý.

Ông ngước nhìn ánh trăng khuyết trên bầu trời, nhớ lại lời sư phụ từng nói trước khi tất cả sụp đổ: "Con không thể trốn tránh định mệnh mãi mãi, Vọng Thần. Một ngày nào đó, con sẽ phải chọn giữa việc tiếp tục làm một cái bóng, hay trở thành ánh sáng mà con vốn sinh ra để trở thành."

"Sư phụ..." Ông thì thầm vào màn đêm tĩnh lặng, "con vẫn chưa đủ can đảm. Nhưng con hứa, khi thời khắc đến, con sẽ không trốn tránh nữa."

***

Ký ức về đêm định mệnh năm xưa lại ùa về trong tâm trí ông, rõ ràng như thể mới xảy ra hôm qua. Khi ấy ông mới mười hai tuổi, còn là đệ tử nhỏ tuổi nhất của Thiên Cơ Các, ngày ngày miệt mài học thuộc lòng từng câu chữ trong Sấm Truyền Cửu Thiên dưới sự dạy dỗ nghiêm khắc của sư phụ.

Đêm đó, một cơn địa chấn dữ dội bất ngờ ập đến tổng đàn giữa lúc nửa đêm — sau này ông mới biết đó không phải thiên tai, mà là đòn tấn công có chủ đích của một thế lực thù địch cổ xưa từng nhiều lần muốn tận diệt Thiên Cơ Các vì sợ hãi trước khả năng đọc vận mệnh của tổ chức này. Sư phụ, trong khoảnh khắc sinh tử, đã dùng toàn bộ nội lực còn lại để mở một đường thoát bí mật, đẩy ông vào đó trước khi tổng đàn sụp đổ hoàn toàn.

"Chạy đi, Vọng Thần! Đừng bao giờ để lộ thân phận của con, cho đến khi con thực sự sẵn sàng đối mặt với gánh nặng của Sấm Truyền Cửu Thiên!" Đó là câu nói cuối cùng ông nghe được từ sư phụ, trước khi tiếng gào thét và ánh lửa nuốt chửng tất cả những gì ông từng biết là nhà.

Suốt hơn hai mươi năm sau đó, ông lang thang khắp nơi, mang trong lòng nỗi ám ảnh rằng chỉ cần một sơ suất nhỏ để lộ thân phận, thế lực đã tận diệt Thiên Cơ Các năm xưa sẽ tìm đến, và lần này, không chỉ riêng ông phải trả giá. Ông đã học cách khoác lên mình vẻ ngoài ngờ nghệch, say xỉn, vô dụng — một lớp vỏ bọc hoàn hảo đến mức chính ông đôi khi cũng quên mất con người thật sự bên trong.

Thế lực ấy, theo những gì ông biết được sau nhiều năm dò xét trong âm thầm, đã tan rã và tiêu vong ngay trong chính đêm định mệnh đó — cái giá phải trả cho một đòn tấn công vượt quá sức kiểm soát của chính chúng. Không còn ai truy đuổi ông nữa. Nhưng nỗi sợ hãi đã ăn sâu vào xương tủy suốt hơn hai mươi năm không dễ gì biến mất chỉ vì mối nguy thực sự đã không còn.

Giờ đây, khi nhìn thấy Tuyết Doanh và Tiểu Nguyệt đang dần trở thành lý do để ông sống, để ông chiến đấu, ông bắt đầu tự hỏi liệu nỗi sợ hãi cũ — nỗi sợ đã mất đi căn nguyên từ lâu — có còn đáng để tiếp tục chôn giấu chính mình mãi mãi hay không. Có lẽ, đến một lúc nào đó, bảo vệ những người mình yêu thương quan trọng hơn nhiều so với việc bảo vệ chính bản thân khỏi những bóng ma của quá khứ đã không còn thực sự đe dọa ai nữa.

"Kẻ thù cũ đã không còn," ông tự nhủ, siết chặt nắm tay, "nhưng nỗi sợ trong lòng ta vẫn còn nguyên vẹn như ngày đó. Có lẽ đã đến lúc ta phải học cách buông bỏ nó, vì Tuyết Doanh, vì Tiểu Nguyệt."

Đã sao chép liên kết chương