Chương 11
Chương 11 — Nhà Tiên Tri Tỉnh Giấc: Cởi Bỏ Lớp Vỏ Phế Vật
Tin tức về cuộc thách đấu chính thức tại Đại Thí Trường được công bố rộng rãi khắp Bắc Cương trong một buổi lễ trang trọng tổ chức ngay tại quảng trường trung tâm. Trưởng lão Bách Niên, với tư cách người am hiểu cổ luật nhất, đích thân đọc to chiếu chỉ trước hàng ngàn dân chúng tụ tập.
"Theo cổ luật Đại Thí Trường, kể từ hôm nay, tính đến đúng chín mươi ngày sau, Bá tước Ước Liêm Phong của Nam Xuyên sẽ chính thức thách đấu nhằm xác định lại tính chính danh của Xa nữ chúa Bắc Cương, dựa trên nghi vấn về việc thực hiện Minh Ước Ngàn Năm. Cố Vọng Thần, với tư cách phu quân được Minh Ước chỉ định, sẽ là người đại diện bảo vệ danh vị của nữ chúa trong cuộc thách đấu này, trừ khi nữ chúa quyết định tự mình ứng chiến."
Tiếng xì xào bàn tán nổi lên khắp quảng trường. Nhiều người dân, dù trung thành với Tuyết Doanh, cũng không khỏi lo lắng khi nghĩ đến hình ảnh gã ăn mày lười biếng phải đứng trước Đại Thí Trường đối mặt với một lãnh chúa nổi tiếng thiện chiến như Ước Liêm Phong.
"Trời ơi, gã đó liệu có cầm nổi thanh kiếm hay không nữa..." Một người trong đám đông thì thầm.
"Nghe nói nữ chúa có thể tự mình ứng chiến thay chồng, biết đâu bà ấy sẽ chọn cách đó."
"Nhưng nếu vậy thì còn gì là ý nghĩa của Minh Ước Ngàn Năm nữa? Chẳng phải như vậy càng chứng minh cuộc hôn nhân này chỉ là hình thức sao?"
Những lời bàn tán ấy, dù không ác ý, vẫn khiến bầu không khí căng thẳng bao trùm khắp Bắc Cương những ngày sau đó.
***
Tại Nguyệt Trạch, Tuyết Doanh triệu tập một buổi họp kín chỉ có Tô Bạch Vũ và trưởng lão Bách Niên tham dự, để tìm hiểu tường tận hơn về những gì thực sự sẽ diễn ra tại Đại Thí Trường.
"Trưởng lão, xin nói rõ hơn, hình thức thách đấu cụ thể sẽ như thế nào? Là một trận đấu tay đôi, hay còn có những nghi thức nào khác?" Tuyết Doanh hỏi, giọng nghiêm túc.
Bách Niên mở một cuốn sách cổ đã ố vàng, lật đến trang ghi chép về cổ luật Đại Thí Trường. "Theo ghi chép, cuộc thách đấu gồm ba phần. Phần đầu là vòng đấu sơ khởi, nơi cả hai bên phải cử người đại diện đấu với nhau bằng vũ lực để chứng minh năng lực bảo vệ danh vị — đây là phần kiểm tra tính khả thi, không nhất thiết phân định thắng thua tuyệt đối. Phần thứ hai là phần biện luận trước hội đồng, nơi cả hai bên trình bày lý lẽ về tính chính danh. Phần cuối cùng, nếu cả hai phần trước không phân định được kết quả rõ ràng, sẽ là trận quyết đấu cuối cùng, nơi kết quả sẽ định đoạt hoàn toàn số phận của cả hai bên."
"Vòng đấu sơ khởi..." Tuyết Doanh nhíu mày. "Nghĩa là Vọng Thần sẽ phải đối mặt trực tiếp với một chiến binh của Ước Liêm Phong ngay từ đầu?"
"Đúng vậy, nữ chúa. Và theo truyền thống, đối phương thường sẽ cử ra chiến binh mạnh nhất của mình để phủ đầu, nhằm chứng minh ngay từ đầu sự áp đảo." Bách Niên thở dài. "Thần lo rằng, nếu phu quân người thực sự không có chút võ nghệ nào, vòng đấu sơ khởi này có thể trở thành một thảm họa, không chỉ về mặt danh dự mà còn về mặt an nguy tính mạng."
Tuyết Doanh im lặng một lúc lâu, trong lòng nặng trĩu. Bà biết Bách Niên nói không sai — nếu Vọng Thần thực sự phải bước vào vòng đấu sơ khởi với vẻ ngoài yếu ớt như hiện tại, ông có thể mất mạng ngay từ những phút đầu tiên.
"Ta cần thêm thời gian để suy nghĩ về phương án tốt nhất." Bà nói, cố giữ giọng bình tĩnh. "Cảm ơn trưởng lão đã giải thích rõ ràng. Xin trưởng lão giữ kín những gì vừa trao đổi, ta không muốn thêm bất cứ tin đồn thất thiệt nào lan truyền lúc này."
Khi Bách Niên cáo lui, Bạch Vũ không giấu được vẻ lo lắng. "Chúa công, nếu phu quân người thực sự phải đối mặt với vòng đấu sơ khởi, chúng ta cần tìm cách nào đó để bảo vệ ông ấy. Có lẽ... có lẽ nên tìm một cao thủ nào đó bí mật huấn luyện gấp cho ông ấy trong ba tháng tới, dù biết là quá muộn."
"Ta đã nghĩ đến điều đó." Tuyết Doanh đáp, giọng mệt mỏi. "Nhưng ba tháng không đủ để biến một người chưa từng cầm kiếm thành người có thể đứng vững trước một chiến binh thiện chiến của Nam Xuyên. Ta cần một phương án khác."
***
Trong khi đó, tại Nam Xuyên, Ước Liêm Phong đã bắt đầu chuẩn bị cho vòng đấu sơ khởi với sự tự tin tuyệt đối. Hắn cho gọi đến chiến binh mạnh nhất dưới trướng mình — một người đàn ông cao lớn, cơ bắp cuồn cuộn tên Hàn Bạo, từng là quán quân đấu trường của cả vùng Nam Xuyên suốt năm năm liền.
"Hàn Bạo, vòng đấu sơ khởi tại Đại Thí Trường ba tháng nữa, ngươi sẽ là người đại diện cho ta." Liêm Phong nói, ánh mắt đầy tự tin. "Đối thủ của ngươi chỉ là một gã ăn mày không biết chữ, không có lấy một chút võ nghệ nào. Đây sẽ là chiến thắng dễ dàng nhất trong sự nghiệp của ngươi."
"Thuộc hạ không phụ lòng Bá tước." Hàn Bạo cúi đầu, giọng đầy tự mãn.
"Nhưng nhớ kỹ," Liêm Phong nói thêm, giọng lạnh lẽo, "ta không cần ngươi giết chết hắn ngay lập tức. Ta muốn cả Bắc Cương phải chứng kiến sự nhục nhã tột cùng của Xa Tuyết Doanh khi phu quân bà ta bị đánh cho tơi tả trước mặt hàng ngàn người. Đó mới là đòn chí mạng thực sự — không phải cái chết, mà là sự sỉ nhục công khai không thể xóa nhòa."
Hàn Bạo cười nhạt, gật đầu tuân lệnh, không hề hay biết rằng đối thủ tưởng như yếu ớt kia lại ẩn chứa một sức mạnh mà ngay cả trong những cơn ác mộng tồi tệ nhất, hắn cũng không thể tưởng tượng nổi.
***
Đêm đó, khi cả Nguyệt Trạch đã yên giấc, Vọng Thần một mình ngồi trong phòng, tay cầm chiếc gói thuốc nhỏ mà Vân Khinh Nhược từng đưa cho ông. Ông biết, đã đến lúc ông cần tìm đến bà lão ấy, không phải để xin thuốc, mà để tìm một lời khuyên, một sự thấu hiểu mà ông không thể tìm thấy ở bất cứ ai khác trong Bắc Cương này.
Ông nhớ lại lời mời của bà: "Nếu có ngày ngươi cần một nơi để nói ra những điều không thể nói với ai khác, căn nhà này luôn mở cửa." Có lẽ, đã đến lúc ông cần chấp nhận lời mời ấy, để chuẩn bị cho những gì sắp tới — không chỉ là vòng đấu sơ khởi, mà là toàn bộ quyết định về việc liệu ông có nên để lộ thân phận thật của mình hay không.
"Chín mươi ngày." Ông tự nhủ, nhìn ra khung cửa sổ nơi ánh trăng khuyết đang dần tròn lại theo chu kỳ. "Đủ thời gian để chuẩn bị một kế hoạch, nhưng không đủ để xóa bỏ nỗi sợ hãi đã ăn sâu trong lòng ta suốt hơn hai mươi năm qua. Nhưng ta không còn lựa chọn nào khác."
***
Sáng hôm sau, tin tức về vòng đấu sơ khởi cùng danh tính của Hàn Bạo — quán quân đấu trường lừng lẫy Nam Xuyên — đã lan đến Bắc Cương qua mạng lưới thám báo của Bạch Vũ, khiến cả Nguyệt Trạch thêm phần nặng nề.
"Chúa công, Hàn Bạo là một chiến binh khét tiếng, từng hạ gục không dưới ba mươi đối thủ trong các trận đấu công khai tại Nam Xuyên, chưa từng thua một trận nào suốt năm năm liền." Bạch Vũ báo cáo, giọng đầy lo âu. "Nếu phu quân người phải đối mặt trực tiếp với hắn mà không có sự chuẩn bị nào, e rằng..."
"Ta hiểu." Tuyết Doanh ngắt lời, giọng nặng nề. "Nhưng la lối cũng không giải quyết được gì. Ta cần thời gian để tìm ra phương án, và trong lúc đó, ngươi hãy tiếp tục củng cố lực lượng phòng vệ của Bắc Cương, phòng khi Ước Liêm Phong có thêm những thủ đoạn khác trong lúc chờ đợi ngày thách đấu."
"Thuộc hạ tuân lệnh." Bạch Vũ cúi đầu, nhưng trước khi lui ra, anh không kìm được nói thêm một câu. "Chúa công, thuộc hạ đã theo người sáu năm, chưa từng thấy người nao núng trước bất cứ khó khăn nào. Dù mọi việc thế nào, thuộc hạ vẫn tin người sẽ tìm ra cách."
Tuyết Doanh gật đầu, lòng ấm áp trước sự trung thành của người cận vệ đã đồng hành cùng bà từ những ngày đầu gian khó nhất. Nhưng khi chỉ còn một mình, bà lại không thể ngăn được nỗi lo âu dâng trào. Chín mươi ngày, một quỹ thời gian vừa đủ dài để hy vọng, vừa đủ ngắn để khiến bà mất ăn mất ngủ.
Bà bước ra hành lang, nhìn về phía phòng của Vọng Thần, nơi ánh đèn dầu vẫn còn le lói dù đã khuya. Một phần trong bà muốn bước đến, hỏi thẳng ông một lần nữa, gạn hỏi đến cùng sự thật đằng sau những điều kỳ lạ đã xảy ra suốt thời gian qua. Nhưng một phần khác, phần mà bà chưa từng thừa nhận với chính mình, lại muốn tin tưởng ông vô điều kiện, như cách Tiểu Nguyệt vẫn luôn tin tưởng cha mình.
"Ba tháng." Bà thì thầm, quay lưng bước về phòng riêng. "Ta sẽ chờ, Vọng Thần. Nhưng đừng để ta phải hối hận vì đã đặt niềm tin sai chỗ."
Trong phòng, Tiểu Nguyệt đã ngủ say từ lâu, gương mặt bé nhỏ bình yên không chút vướng bận trước những sóng gió đang bủa vây gia đình. Tuyết Doanh ngồi xuống bên giường con, khẽ vuốt ve mái tóc mềm mại của con gái, lòng dâng lên một quyết tâm mãnh liệt.
"Dù chuyện gì xảy ra," bà thì thầm, "mẹ sẽ không để con phải sống trong một Bắc Cương thuộc về Ước Liêm Phong. Mẹ sẽ bảo vệ tất cả những gì thuộc về gia đình mình, bằng mọi giá."
Bà ngồi đó rất lâu trong bóng tối, lắng nghe hơi thở đều đặn của con gái, cho đến khi những lo âu trong lòng dần lắng xuống, nhường chỗ cho một sự quyết tâm sắt đá mà bà sẽ mang theo suốt chín mươi ngày sắp tới.