Chương 5
Chương 5 — Nhà Tiên Tri Tỉnh Giấc: Cởi Bỏ Lớp Vỏ Phế Vật
Nửa đêm, tại trạm đổi tiền lớn nhất Bắc Cương nằm sát biên giới phía nam, đội tuần tra của Tô Bạch Vũ đã mai phục sẵn từ chập tối. Ánh đuốc bập bùng soi rõ bóng dáng ba người đàn ông đang lén lút chất những bao bạc trắng lên xe ngựa, chuẩn bị vượt biên trong đêm tối.
"Bắt lại!" Bạch Vũ hét lớn, dẫn đầu toán lính xông ra từ trong bóng tối.
Ba tên kia hoảng loạn định bỏ chạy nhưng đã bị bao vây kín từ mọi phía. Sau một hồi giằng co ngắn, cả ba đều bị khống chế, trói gô lại giải về Nguyệt Trạch.
Trong phòng thẩm vấn, một trong ba tên — có vẻ là kẻ cầm đầu — vẫn ngoan cố không chịu khai báo cho đến khi Bạch Vũ đặt lên bàn một xấp thư từ tìm thấy trong người hắn, trên đó có dấu triện hình chim ưng của Ước gia.
"Nói đi, ai sai các ngươi thu gom bạc trắng của Bắc Cương?" Tuyết Doanh ngồi trên ghế cao, giọng lạnh như băng.
Tên cầm đầu run rẩy, cuối cùng cũng phải cúi đầu khai nhận. "Là... là do Kỷ quản gia của Nam Xuyên sai chúng tôi làm, hứa trả công hậu hĩnh nếu thu gom được đủ số lượng bạc trắng trong một tháng."
"Kỷ Thường." Tuyết Doanh nhắc lại cái tên, ánh mắt lóe lên tia sáng lạnh lẽo. "Vậy là đã rõ. Nam Xuyên đứng sau vụ khan hiếm bạc trắng này."
Ngay hôm sau, Tuyết Doanh cho người mang bằng chứng cùng ba tên tội phạm đến thẳng Nam Xuyên, yêu cầu Ước Liêm Phong giải thích.
Nhưng Liêm Phong tiếp đón sứ giả Bắc Cương với vẻ mặt kinh ngạc hoàn hảo đến mức khó ai có thể nghi ngờ. "Chuyện này thật đáng tiếc! Kỷ Thường quả có làm việc cho ta, nhưng việc thu gom bạc trắng này hoàn toàn là hắn tự ý làm ăn riêng, ta không hề hay biết. Ta sẽ lập tức xử lý nghiêm khắc kẻ này để tạ lỗi với nữ chúa Bắc Cương."
Ngay trước mặt sứ giả, Liêm Phong ra lệnh đánh Kỷ Thường ba mươi roi và cách chức, dù ai tinh ý cũng có thể nhận ra ánh mắt hai người trao đổi với nhau đầy hàm ý trước khi màn kịch bắt đầu. Kỷ Thường chịu đòn thật, nhưng số vàng bạc y đã nhận trước đó vẫn được giữ kín, cất trong một nơi bí mật, chờ ngày được Liêm Phong bù đắp gấp mười lần khi đại sự thành công.
Khi sứ giả trở về báo cáo, Tuyết Doanh nghe xong chỉ cười khẩy. "Thí tốt giữ xe. Ước Liêm Phong quả nhiên xảo quyệt, biết đâu là giới hạn để không tự đưa mình vào tròng."
"Chúa công, vậy chúng ta có thể làm gì?" Bạch Vũ tức giận nắm chặt tay.
"Hiện tại chưa đủ bằng chứng để buộc tội trực tiếp Ước Liêm Phong trước hội đồng các bộ tộc." Tuyết Doanh trầm ngâm. "Nhưng ít nhất, giờ ta đã biết chắc chắn kẻ đứng sau mọi chuyện là ai. Tăng cường tuần tra biên giới, siết chặt kiểm soát các trạm đổi tiền, và tiếp tục theo dõi mọi động thái từ Nam Xuyên."
***
Cùng lúc đó, tại một ngôi làng nhỏ tên Thạch Giản nằm ven sườn núi phía đông Bắc Cương, một tai họa khác đang âm thầm hình thành mà không ai trong làng hay biết.
Nam Xuyên đã bí mật cho người chặn dòng suối chính cung cấp nước cho làng từ thượng nguồn, dự tính sẽ khiến làng thiếu nước nghiêm trọng đúng vào mùa gieo trồng, gây ra một vụ mất mùa thảm khốc có thể đổ lỗi cho "vận rủi" của Bắc Cương, tiếp tục nuôi dưỡng tin đồn về điềm gở.
Nhưng đêm hôm ấy, khi cả làng đã chìm vào giấc ngủ, một bóng người lặng lẽ xuất hiện dọc theo bờ suối, tay cầm một cây gậy tre cũ kỹ. Đó là Vọng Thần, đã âm thầm rời khỏi Nguyệt Trạch từ lúc chập tối với lý do "ra ngoài tìm rượu ngon".
Ông men theo dòng suối cạn dần lên phía thượng nguồn, cảm nhận luồng khí bất thường trong không khí — một cảm giác nghẹn tắc giống như khi dòng chảy tự nhiên bị chặn đứng bởi bàn tay con người. Đi thêm nửa canh giờ, ông phát hiện một con đập tạm bằng đá và gỗ được dựng lên vội vã, chặn đứng gần như toàn bộ dòng suối, được ngụy trang khéo léo dưới lớp cành lá để tránh bị phát hiện từ xa.
"Quả nhiên." Ông nhíu mày, quan sát cấu trúc con đập. Nếu phá đập một cách thô bạo, dòng nước dồn ứ lâu ngày sẽ đổ ập xuống làng Thạch Giản như một trận lũ quét, gây hại còn lớn hơn cả việc thiếu nước. Ông cần một cách tinh tế hơn.
Vọng Thần ngồi xuống bên bờ suối, nhắm mắt lại, hai tay đặt lên phiến đá lớn nhất trong cấu trúc con đập. Đây là một trong số ít pháp thuật ông còn nhớ được từ những bài học thời thơ ấu ở Thiên Cơ Các — thuật cảm ứng dòng chảy, giúp người sử dụng có thể "thuyết phục" nước tìm ra lối thoát tự nhiên nhất mà không cần phá vỡ cấu trúc chặn dòng. Đây là pháp thuật đòi hỏi sự tập trung cực độ và tiêu hao nội lực rất lớn, thứ mà ông đã hạn chế sử dụng suốt hơn hai mươi năm qua vì sợ để lộ dấu vết.
Từng dòng nước nhỏ bắt đầu len lỏi qua các khe hở giữa đá và gỗ, ban đầu chỉ là những giọt nhỏ, rồi dần dần thành dòng chảy nhỏ, đủ để duy trì nguồn nước tưới tiêu cho làng Thạch Giản mà không gây ra lũ quét đột ngột. Đến khi mặt trời sắp mọc, dòng suối đã tìm được lối thoát ổn định qua một khe đá bên cạnh, chảy êm đềm về phía làng như chưa từng bị chặn lại.
Vọng Thần đứng dậy, người ướt đẫm mồ hôi dù trời đang lạnh, gương mặt tái nhợt vì tiêu hao quá nhiều nội lực trong một đêm. Ông tựa vào một gốc cây gần đó, thở dốc một lúc lâu trước khi đủ sức lê bước trở về Nguyệt Trạch, kịp lúc trời hửng sáng.
Sáng hôm sau, dân làng Thạch Giản kinh ngạc phát hiện dòng suối vẫn chảy bình thường dù có dấu vết rõ ràng của một con đập bị phá bỏ dở dang ở thượng nguồn. Không ai biết vì sao, chỉ truyền tai nhau rằng thần linh núi rừng đã bảo hộ cho ngôi làng.
***
Tin tức về "phép màu" ở làng Thạch Giản nhanh chóng đến tai Ước Liêm Phong, khiến hắn tức tối đập vỡ một chiếc chén trà quý.
"Ai đã phá kế hoạch của ta?" Hắn gầm lên, mặt đỏ bừng vì giận dữ.
"Bẩm Bá tước," một tên thủ hạ run rẩy báo cáo, "thám báo của chúng ta không phát hiện bất cứ dấu vết người lạ nào xuất hiện gần con đập. Có vẻ như... như đúng là một hiện tượng tự nhiên bất thường."
"Tự nhiên bất thường?" Liêm Phong nghiến răng. "Ba lần liên tiếp, mọi kế hoạch của ta nhắm vào Bắc Cương đều bị một 'hiện tượng tự nhiên bất thường' nào đó phá hỏng vào đúng thời điểm then chốt nhất? Ngươi tin đó là trùng hợp sao?"
Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, ánh mắt nheo lại đầy toan tính. "Có kẻ nào đó đang bảo vệ Bắc Cương một cách bí mật. Kẻ đó biết trước những gì ta sắp làm, hoặc ít nhất có khả năng phát hiện và ngăn chặn cực nhanh. Đây không phải chuyện đơn giản."
"Bá tước nghi ngờ ai?"
"Chưa biết." Liêm Phong lắc đầu, nhưng trong lòng một linh cảm bất an đang dần hình thành. "Nhưng ta sẽ tìm ra. Và trong lúc chờ đợi, ta sẽ đẩy nhanh kế hoạch chính. Nếu không thể làm suy yếu Bắc Cương bằng những đòn nhỏ lẻ, ta sẽ tấn công thẳng vào gốc rễ quyền lực của Xa Tuyết Doanh."
Ba ngày sau, một bức thư chính thức từ Nam Xuyên được gửi đến hội đồng trưởng lão Bắc Cương, ký tên Ước Liêm Phong, với nội dung tưởng như đầy thiện chí nhưng ẩn chứa mũi dao sắc bén.
"Kính gửi hội đồng trưởng lão Bắc Cương. Với tư cách một lãnh chúa láng giềng luôn quan tâm đến sự thịnh vượng chung của cả vùng, tại hạ không khỏi lo ngại trước những bất ổn gần đây tại quý địa — từ nạn khan hiếm bạc trắng đến những lời đồn đại trong dân gian về tính chính danh của người đứng đầu. Tại hạ chỉ mong hội đồng xem xét thấu đáo, liệu Minh Ước Ngàn Năm có đang thực sự được tôn trọng đúng nghĩa hay không, để tránh những hậu quả đáng tiếc hơn cho cả vùng đất Bắc Cương."
Khi bức thư được đọc lên trước hội đồng trưởng lão, cả sảnh đường chìm trong im lặng nặng nề. Tuyết Doanh ngồi trên ghế chủ, gương mặt không biểu lộ cảm xúc, nhưng nắm tay bà siết chặt đến mức các khớp ngón tay trắng bệch.
"Nữ chúa," một vị trưởng lão lớn tuổi lên tiếng phá vỡ sự im lặng, giọng đầy do dự, "bức thư này tuy lời lẽ có phần khiếm nhã, nhưng cũng không phải hoàn toàn vô căn cứ. Gần đây quả thực Bắc Cương gặp nhiều chuyện bất ổn liên tiếp. Không biết nữ chúa có định hồi đáp Ước Bá tước ra sao?"
"Ta sẽ hồi đáp bằng hành động, không phải bằng lời." Tuyết Doanh đứng dậy, ánh mắt quét qua từng vị trưởng lão trong sảnh đường. "Bắc Cương đã trải qua bao đời hưng thịnh suy vong, không phải vì một lá thư khích bác từ bên ngoài mà lung lay. Ta sẽ tìm ra chân tướng đứng sau những bất ổn này, và khi có đủ bằng chứng, ta sẽ để cả hội đồng thấy rõ ai mới là kẻ thực sự gieo rắc tai họa cho vùng đất chúng ta."
Lời nói của bà vang vọng khắp sảnh đường, khiến những ánh mắt dao động trước đó phần nào lấy lại niềm tin. Nhưng khi buổi họp kết thúc, Tuyết Doanh vẫn không thể xua tan cảm giác bất an đang lớn dần trong lòng — một cảm giác rằng đây không còn là một cuộc chiến âm thầm nữa, mà đã chính thức trở thành một cuộc đối đầu công khai, nơi mọi sai lầm dù nhỏ nhất cũng có thể trả giá bằng cả tính chính danh của bà.
Đây không còn là những đòn ngầm nữa. Ước Liêm Phong đã chính thức bắn phát súng đầu tiên, công khai đặt câu hỏi về tính chính danh của bà trước toàn thể hội đồng — và bà biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến sẽ còn khốc liệt hơn rất nhiều.