Chương 23
Chương 23
Tôi dựa vào ghế sofa. Không trả lời ngay. Một lúc sau mới hỏi:
"Em muốn nghe lời thật hay lời xã giao?"
Anh ta cười. Tiếng cười còn khó nghe hơn khóc.
"Lời thật."
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh đèn thành phố trải dài như một dòng sông.
"Từng hận."
Đầu dây bên kia im bặt.
"Từ lúc em lấy được bốn tỷ tệ rồi còn chạy tới nhét cho chị hai vạn."
"Từ lúc em bảo chị ký vào tờ giấy từ bỏ quyền thừa kế."
"Từ lúc em ở trong nhóm gia đình nói chị đỏ mắt vì tiền."
"Từ lúc em gửi luật sư hàm đòi chia cổ phần."
"Mỗi lần như vậy."
"Chị đều từng hận."
Tô Kiệt không lên tiếng. Tôi tiếp tục.
"Nhưng sau này chị phát hiện."
"Người chị hận không phải em."
"Mà là chính bản thân mình."
"Vì chị từng hy vọng em sẽ coi chị là người thân."
"Hy vọng em sẽ hiểu chị."
"Hy vọng em sẽ đứng về phía đúng."
"Nhưng em không làm vậy."
Bên kia truyền tới tiếng nghẹn ngào.
"Em xin lỗi."
Đây là lần đầu tiên. Tô Kiệt nói ba chữ đó với tôi. Không có người chứng kiến. Không có người nghe thấy. Không phải vì lợi ích. Cũng không phải vì diễn kịch. Chỉ là một cuộc điện thoại lúc nửa đêm. Của một người vừa đánh mất rất nhiều thứ. Tôi không nói tha thứ. Cũng không nói không tha thứ.
"Em định sau này thế nào?"
Anh ta cười khổ.
"Em không biết."
"Vậy thì sống cho tử tế."
"Đừng để đến lúc bốn mươi tuổi, năm mươi tuổi rồi mới hiểu mình đã đánh mất cái gì."
Điện thoại im lặng rất lâu. Anh ta khàn giọng đáp: Tôi đặt điện thoại xuống. Không hiểu sao lại nhớ tới năm tôi mười tuổi. Tô Kiệt mới sáu tuổi. Thằng bé ôm chân tôi khóc đòi mua đồ chơi. Tôi đã lấy toàn bộ tiền tiêu vặt của mình mua cho nó. Chúng tôi thật sự từng là chị em. Chỉ là sau này. Người lớn đem tiền bạc, thể diện và lòng tham đặt vào giữa. Rồi biến mọi thứ thành bộ dạng khác. Hai ngày sau. Ông nội gọi tôi về nhà ăn cơm. Lần này chỉ có ba người. Bữa cơm rất đơn giản. Một bát canh. Không còn tiếng Triệu Ngọc Lan. Không còn tiếng tâng bốc của họ hàng. Cũng không còn những lời so sánh ai giỏi hơn ai. Ăn được một nửa. Ông nội bỗng đặt đũa xuống.
"Niệm Vãn."
Ông lấy từ trong ngăn kéo bên cạnh ra một tập tài liệu. Đẩy tới trước mặt tôi.
"Tối qua ông sửa xong rồi."
Là bản di chúc mới. Ông nội nói chậm rãi:
"Bốn tỷ tệ kia."
"Ông không lấy lại."
"Đã cho Tô Kiệt thì là của nó."
"Nhưng những tài sản còn lại."
"Các khoản đầu tư."
"Cùng phần tiền mặt còn lại."
"Ông chia lại rồi."
Tôi khép tập tài liệu lại. Không xem tiếp.
"Tài sản của ông."
"Ông muốn chia thế nào là quyền của ông."
Ông nhìn tôi. Đôi mắt đã già đi rất nhiều.
"Nhưng lần này."
"Ông muốn làm đúng."
Ngoài cửa sổ. Ánh nắng cuối thu xuyên qua tán cây. Rơi lên mái tóc bạc của ông. Tôi chợt nhận ra. Người đàn ông từng như ngọn núi lớn trong ký ức tuổi thơ ấy. Thật sự đã già rồi. Rất già rồi. Mà điều khiến người ta tiếc nuối nhất. Có lẽ không phải là mất tiền. Không phải là mất quyền lực. Mà là đến cuối đời mới nhận ra. Ai mới là người thật lòng ở lại bên mình. Tôi khẽ gật đầu. Hơn một trăm tỷ. Con số này nếu đặt vào ba tháng trước, có lẽ sẽ khiến cả nhà họ Tô mất ngủ. Nhưng lúc này, tôi chỉ cảm thấy rất bình thản. Bởi vì tôi đã hiểu một chuyện. Tiền bạc là thứ dễ khiến người ta ngưỡng mộ nhất. Nhưng cũng là thứ dễ khiến người ta nhìn nhầm nhất. Ba tháng trước, trong mắt họ, tôi là đứa cháu gái không có tương lai. Ba tháng sau, tôi trở thành niềm tự hào của cả dòng họ. Nhưng tôi biết. Người thật sự thay đổi không phải tôi. Mà là cách họ nhìn tôi. Tối hôm đó. Tôi đưa ông nội về nhà. Trên đường về, ông ngồi ở ghế sau, ôm chặt cuốn tài liệu giới thiệu về Thụy Khang. Như thể đó là báu vật. Đến cửa nhà. Ông nội bỗng gọi tôi lại.
“Niệm Vãn.”
Ông lấy từ trong túi áo ra một chiếc hộp gỗ nhỏ. Màu nâu sẫm. Các góc đã mòn đi theo năm tháng. Tôi mở hộp. Bên trong là một chiếc vòng ngọc trắng. Màu ngọc đã ngả sang sắc ấm. Rõ ràng đã được gìn giữ rất lâu.
“Đây là của bà nội cháu.”
Ông nội chậm rãi nói.
“Trước khi mất, bà ấy dặn ông.”
“Nếu sau này trong nhà xảy ra chuyện, chiếc vòng này nhất định phải giao cho người xứng đáng nhất.”
Ông cười khổ.
“Ông tưởng người đó là Tô Kiệt.”
“Cuối cùng mới phát hiện.”
“Người đó từ đầu đến cuối đều là cháu.”
Tôi nhìn chiếc vòng trong tay. Sống mũi bỗng cay xè.
“Bà nội sẽ không trách ông đâu.”
Ông khựng lại. Tôi mỉm cười.
“Bởi vì bà biết ông vẫn luôn thương cháu.”
“Chỉ là ông bị người khác làm cho hồ đồ thôi.”
Khóe mắt ông đỏ lên. Ông quay mặt đi. Lặng lẽ lau mắt. Tôi đeo chiếc vòng ngọc lên tay. Lần đầu tiên sau rất nhiều tháng. Tôi ngủ một giấc thật ngon. Nửa năm sau. Thụy Khang Công Nghệ chính thức vượt mốc 500 tỷ tệ giá trị vốn hóa. Tôi trở thành một trong những nữ doanh nhân trẻ nhất lọt vào bảng xếp hạng tài sản trong nước. Các lời mời phỏng vấn kéo tới không ngừng. Tôi chỉ nhận một chương trình. Người dẫn chương trình hỏi tôi:
“Điều gì là quyết định thành công lớn nhất trong cuộc đời cô?”
Tôi suy nghĩ vài giây. Rồi trả lời:
“Không phải khoản đầu tư 3.000.000 tệ năm đó.”
“Cũng không phải việc giữ lại cổ phần Thụy Khang.”
“Mà là vào ngày bị từ chối chia một đồng thừa kế nào, tôi đã chọn quay lưng rời đi.”