Sáu Lần Ngã Ngựa
8 phút đọc

Chương 16

Chương 16 — Sáu Lần Ngã Ngựa

Cập nhật 22/08/2026 8 phút đọc

Chương 16 — Bóng ma quá khứ

Tống Nhạc ngồi trong thư phòng riêng, nghe lão bộc báo lại rằng kế hoạch dùng Bùi Nhược Vi tiếp cận Tạ Lan Từ đã thất bại, không moi được thêm tin tức gì, hắn nheo mắt, ngón tay gõ nhẹ lên thành ghế gỗ.

"Gã Cẩm Y Vệ này quả nhiên cẩn trọng hơn dự tính. Được, nếu không moi được tin tức, vậy ta đổi cách khác. Không cần moi tin nữa, chỉ cần khiến cho con nhãi họ Thôi kia nghi ngờ, ghen tuông, tự mình rạn nứt tình cảm với hắn là đủ."

Hắn triệu Bùi Nhược Vi tới, đưa ra một kế hoạch mới: dàn dựng một buổi gặp gỡ có vẻ thân mật giữa nàng và Tạ Lan Từ, rồi cho người loan tin, kèm theo một bức tranh vẽ vội mô tả lại cảnh tượng ấy với đôi chút cường điệu, gửi tới tay Thôi Anh thông qua một kênh trung gian đáng tin cậy.

Bùi Nhược Vi nghe kế hoạch, trong lòng dâng lên nỗi bất an, nhưng nhớ tới lời đe dọa về món nợ ân tình của gia đình, nàng không dám từ chối, chỉ có thể miễn cưỡng gật đầu.

*

Vài ngày sau, giữa lúc Tạ Lan Từ đang trên đường tới phủ quan để trình báo tiến độ điều tra, Bùi Nhược Vi bất ngờ xuất hiện, giả vờ bị trẹo chân ngã ngay trước mặt y, buộc y phải đỡ lấy để nàng không ngã sõng soài giữa đường.

Đúng khoảnh khắc ấy, một họa sĩ được thuê sẵn từ xa nhanh tay ký họa lại cảnh tượng, biến một hành động đỡ đần bản năng thành hình ảnh hai người ôm nhau thân mật giữa phố đông.

Bức tranh, cùng vài lời thêu dệt khéo léo, theo đường thư từ được gửi thẳng về phủ Thôi, tới tay ta qua một người tự xưng là "hảo tâm nhân" muốn báo tin cho ta biết sự thật.

Ta cầm bức tranh trong tay, tim đập thắt lại một nhịp. Trong tranh, Tạ Lan Từ đang vòng tay ôm lấy một nữ tử xinh đẹp, gương mặt cả hai đều ở khoảng cách gần đến mức khó có thể giải thích là vô tình.

Tiểu Lục đứng bên cạnh, thấy vậy cũng sững sờ, giọng run rẩy.

"Tiểu thư... đây..."

Ta ngồi lặng một lúc lâu, cảm giác quen thuộc của sự phản bội dâng lên trong lòng, giống hệt cái đêm năm xưa ta đứng ngoài khung cửa sổ nghe Văn Kỳ thì thầm cùng Huyên Nương. Có một khoảnh khắc, ta gần như muốn buông xuôi, tin rằng lịch sử đang lặp lại.

Nhưng rồi, ta hít một hơi thật sâu, ép mình bình tĩnh trở lại. Ta nhớ tới lời hứa của Tạ Lan Từ trước khi rời đi: "Nếu có chuyện gì cần nói với nàng, dù là chuyện gì, ta cũng muốn nàng nghe từ chính miệng ta." Ta cũng nhớ tới cách hắn đối mặt sòng phẳng với tin đồn lần trước, không hề né tránh hay giấu diếm.

"Tiểu Lục, con thấy bức tranh này có gì lạ không?"

Tiểu Lục nhìn kỹ lại, một lúc sau chậm rãi lên tiếng: "Tiểu thư, con thấy nét vẽ tuy đẹp, nhưng có phần cường điệu quá mức, không giống như một bức tranh vẽ vội bên đường. Với lại... người đưa bức tranh này tới, con nhớ hắn có nhắc một câu lạ lắm, rằng 'chuyện này lan ra khắp kinh thành rồi, tiểu thư nên biết sớm để liệu đường', nghe cứ như cố ý muốn tiểu thư càng thêm hoang mang, tức giận."

Ta gật đầu, trong lòng đã bình tĩnh trở lại phần lớn.

"Đúng vậy. Nếu là chuyện thật, người đưa tin thường sẽ ngập ngừng, khó nói, chứ không sốt sắng muốn ta biết ngay và càng sớm càng tốt như vậy. Đây có mùi của một sự dàn dựng."

*

Ta không phản ứng ngay, cũng không viết thư trách móc Tạ Lan Từ, mà quyết định điều tra kỹ hơn trước. Ta sai Tiểu Lục âm thầm dò hỏi, xem thử "hảo tâm nhân" kia là ai, từ đâu mà có được bức tranh này.

Sau vài ngày, Tiểu Lục tìm ra manh mối: người đưa tin là một gã trai vô danh, được thuê qua trung gian với giá khá hậu hĩnh, không biết rõ ai là chủ thật sự đứng sau. Nhưng qua miêu tả về dáng vẻ, cách ăn mặc của kẻ trung gian, lại trùng khớp với đặc điểm của lão bộc từng xuất hiện quanh phủ Bùi thị lang mà trước đó phủ Thôi từng để ý theo dõi.

Ta lập tức viết thư gửi Tạ Lan Từ, không phải để trách móc, mà để hỏi thẳng.

"Lan Từ, ta nhận được một bức tranh vẽ ngươi và một nữ tử ôm nhau giữa phố, kèm lời đồn thổi ngươi và nàng ta có tình ý. Ta không vội tin, nhưng muốn nghe ngươi kể lại sự thật."

Thư hồi âm tới rất nhanh, nét chữ có phần gấp gáp, lộ rõ sự lo lắng.

"A Anh, chuyện đó là Bùi Nhược Vi cố ý giả vờ trẹo chân ngã vào người ta giữa đường, ta chỉ theo bản năng đỡ lấy để nàng ta không ngã sóng soài, tuyệt không có bất kỳ tình ý nào khác. Ta nghi ngờ đây là một màn dàn dựng có chủ đích, nhằm gây hiểu lầm giữa hai ta. Ta xin lỗi vì đã để chuyện này xảy ra, nhưng ta thề với nàng, trong lòng ta, từ trước đến giờ và mãi mãi về sau, chỉ có một mình nàng."

Ta đọc thư, lòng nhẹ nhõm hẳn, không phải vì lời thề ấy xóa tan mọi nghi ngờ ngay lập tức, mà vì cách hắn kể lại chi tiết, thẳng thắn thừa nhận sai sót của bản thân trong việc chưa đủ cảnh giác, không hề tìm cách bao biện hay đổ lỗi hoàn toàn cho hoàn cảnh.

*

Đêm đó, ta ngồi một mình, nhìn lại toàn bộ sự việc từ đầu tới cuối. Rõ ràng, đối phương đang cố tình lặp lại mô-típ phản bội mà ta từng trải qua với Văn Kỳ, hy vọng ta sẽ phản ứng theo bản năng cũ — đau khổ, oán hận, rồi tự mình phá vỡ mối quan hệ mà không cần đối phương phải ra tay trực tiếp.

Nhưng ta đã không còn là cô gái mười bảy tuổi ngây thơ tin tưởng mù quáng vào lời hứa suông nữa. Ta đã học được cách nhìn xuyên qua vẻ bề ngoài, tìm kiếm bằng chứng trước khi đưa ra kết luận, giữ vững lòng tin dựa trên hành động thực tế chứ không phải cảm xúc nhất thời.

Ta gọi Tiểu Lục tới, cùng bàn bạc bước tiếp theo.

"Chúng ta cần tìm cách đối chất trực tiếp với Bùi Nhược Vi. Nếu nàng ta thực sự bị ép buộc như những gì ta phỏng đoán, có lẽ đây chính là cơ hội để tìm ra thêm bằng chứng chống lại Tống Nhạc."

Tiểu Lục gật đầu, ánh mắt cương quyết.

"Tiểu thư định làm sao để gặp được nàng ta? Nghe nói Bùi tiểu thư ở kinh thành, ít khi ra khỏi phủ một mình."

Ta trầm ngâm một lúc, một kế hoạch dần hình thành trong đầu.

"Ta sẽ nhờ Lan Từ sắp xếp một buổi gặp mặt, dưới danh nghĩa ta muốn đích thân cảm ơn nàng ta vì đã giúp đỡ Lan Từ trong công vụ. Một khi đối mặt trực tiếp, ta tin mình có thể nhìn ra được phần nào sự thật ẩn giấu trong ánh mắt nàng ta."

Ngoài song cửa, ánh trăng khuya chiếu xuống mảnh sân vắng lặng, gió nhẹ lay động những cành trúc, tạo nên âm thanh xào xạc êm dịu. Ta ngồi lặng nhìn ánh nến lay động, trong lòng vừa cảnh giác, vừa mang theo một tia hy vọng mong manh rằng, đôi khi, ngay cả những kẻ tưởng như đối thủ, cũng có thể trở thành người giúp ta tìm ra ánh sáng cuối con đường tăm tối này.

*

Sáng hôm sau, ta viết thư cho Tạ Lan Từ, trình bày rõ ý định muốn gặp mặt Bùi Nhược Vi. Trong thư, ta cũng không giấu diếm suy nghĩ của mình về khả năng nàng ta chỉ là một con cờ bị ép buộc, không phải kẻ chủ mưu thật sự.

Vài ngày sau, hồi âm của Tạ Lan Từ tới, trong đó y bày tỏ đôi chút lo lắng nhưng cuối cùng vẫn đồng ý giúp sắp xếp.

"A Anh, ta tôn trọng quyết định của nàng, nhưng xin nàng cẩn trọng. Nếu Bùi Nhược Vi thực sự chịu áp lực từ Tống Nhạc, cuộc gặp gỡ này có thể sẽ bị theo dõi. Ta sẽ thu xếp để cuộc gặp diễn ra tại một nơi kín đáo, an toàn, đồng thời cắt cử người âm thầm bảo vệ xung quanh."

Ta đọc thư, trong lòng cảm kích trước sự chu đáo của hắn, không hề tỏ ra ghen tuông hay nghi kỵ trước việc ta chủ động muốn gặp gỡ chính nữ tử từng bị đồn đại có tình ý với mình. Điều đó, càng khiến ta thêm vững tin vào lựa chọn của bản thân.

Trong lúc chờ đợi sắp xếp cuộc gặp, ta cũng không quên dặn dò Tiểu Lục tiếp tục âm thầm quan sát động tĩnh quanh phủ, đề phòng trường hợp đối phương phát hiện ra kế hoạch mà trở tay không kịp.

"Tiểu thư, nếu như Bùi tiểu thư kia không chịu nói thật thì sao?" Tiểu Lục hỏi, giọng có phần lo lắng.

Ta suy nghĩ một lúc, ánh mắt nhìn ra xa xăm.

"Nếu nàng ta không chịu nói, ta sẽ tìm cách khác. Nhưng ta tin, một người phụ nữ bị ép buộc làm những chuyện trái với lương tâm, trong lòng ắt hẳn cũng mang theo nhiều dằn vặt. Chỉ cần cho nàng ta thấy, có một lối thoát khác ngoài việc tiếp tục nghe theo Tống Nhạc, có lẽ nàng ta sẽ sẵn lòng hợp tác."

Tiểu Lục gật đầu, không hỏi thêm, chỉ lặng lẽ chuẩn bị mọi thứ cần thiết cho chuyến đi sắp tới. Ta nhìn ra khung cửa, lòng thầm nhủ, đây sẽ là một bước đi mạo hiểm, nhưng nếu thành công, có thể sẽ mở ra cánh cửa dẫn thẳng tới sự thật mà ta đang tìm kiếm suốt bấy lâu nay.

Đêm trước ngày lên đường tới kinh thành, ta mang bức tranh vẽ Tạ Lan Từ và Bùi Nhược Vi ra xem lại lần cuối dưới ánh nến. Nhìn kỹ, ta nhận ra thêm một chi tiết nhỏ: bàn tay Tạ Lan Từ trong tranh tuy đỡ lấy Bùi Nhược Vi, nhưng ánh mắt hắn lại nhìn thẳng về phía trước, không hề có chút quyến luyến nào hướng về phía nàng ta. Có lẽ chính người họa sĩ khi cố tình cường điệu tư thế hai người, lại vô tình để lộ ra sự thật qua chi tiết nhỏ nhặt ấy. Ta gấp bức tranh lại, trong lòng thêm phần vững tin vào quyết định của mình.

Đã sao chép liên kết chương