Chương 29
Chương 29 — Sáu Lần Ngã Ngựa
Chương 29 — Xuân về
Ngày cưới được chọn đúng vào tiết xuân phân, khi hoa đào hoa mai khắp thành đua nhau khoe sắc, không khí ấm áp xua tan hẳn cái lạnh cuối đông còn vương vấn. Từ sáng sớm, phủ Thôi đã rộn ràng tiếng cười nói, tiếng chiêng trống chuẩn bị cho lễ rước dâu.
Đúng như lời hứa năm xưa, Tạ Lan Từ dẫn đoàn rước dâu với sính lễ đầy ắp mười hai chiếc xe lớn, từ tơ lụa gấm vóc, châu báu trang sức, cho tới sản vật quý hiếm từ khắp nơi, khiến cả con phố dẫn tới phủ Thôi chật kín người đứng xem, trầm trồ không ngớt.
"Đây mới đúng là sính lễ của một vị hôn thê được cầu mà có được, không phải nhặt được ngoài đường." Có người trong đám đông cười nói, nhắc lại đúng câu mà Tạ Lan Từ từng nói đùa với ta năm nào, khiến ta không khỏi bật cười khi nghe được qua lời kể của Tiểu Lục.
Ta ngồi trước gương đồng, để a tỷ và các nha hoàn tô điểm trang sức, khoác lên mình bộ xiêm y đỏ thắm lộng lẫy. Nhìn vào gương, gương mặt phản chiếu không còn nét tiều tụy của những ngày tháng đầy sóng gió trước đây, mà rạng rỡ, tràn đầy hạnh phúc.
"Anh Anh, muội đẹp lắm." A tỷ nói, giọng nghẹn ngào xúc động, tay khẽ chỉnh lại một lọn tóc mai bên thái dương ta.
"Cảm ơn a tỷ, huynh trưởng, đã luôn ở bên muội, che chở muội suốt bao năm qua." Ta nói, mắt cũng đỏ hoe vì xúc động.
Thôi Chiếu bước vào, dáng vẻ trang trọng trong bộ y phục lễ phục, nhìn ta từ đầu tới chân, ánh mắt chứa đầy sự tự hào lẫn quyến luyến của một người anh trai sắp phải gả em gái đi.
"Từ nay, huynh không còn là người gần muội nhất nữa rồi." Huynh ấy nói, giọng vừa đùa vừa thật, chứa đựng một chút bịn rịn khó giấu.
Ta đứng dậy, ôm chầm lấy huynh trưởng, giọng nghẹn ngào. "Huynh trưởng mãi mãi là chỗ dựa của muội, bất kể muội có xuất giá hay không."
*
Lễ rước dâu diễn ra long trọng, tiếng pháo nổ vang khắp con phố, cánh hoa đào hoa mai rải khắp lối đi, tạo nên một khung cảnh rực rỡ như trong những câu chuyện cổ tích. Khi kiệu hoa dừng trước cổng lớn phủ Tạ, Tạ Lan Từ đích thân bước tới, vén rèm kiệu, đưa tay đỡ ta bước xuống.
"A Anh, chào mừng nàng, chính thức trở thành một phần của cuộc đời ta." Hắn nói, ánh mắt tràn đầy yêu thương và hạnh phúc.
Buổi lễ thành hôn diễn ra trang trọng theo đúng nghi thức, nhưng điều khiến mọi người bất ngờ nhất, chính là một tiết mục nhỏ được Tạ Lan Từ và ta cùng nhau sắp xếp trước, diễn ra ngay sau khi hai người hoàn thành nghi lễ bái đường.
Giữa sân rộng của phủ Tạ, một trường bắn nhỏ được dựng lên tạm thời, không phải để thử thách hay ép buộc ai, mà là một trò chơi vui vẻ dành cho đôi tân lang tân nương, theo đúng tinh thần mà cả hai đã bàn bạc từ trước — một sự đối lập hoàn toàn với tổ huấn hà khắc năm xưa của nhà họ Văn.
Tạ Lan Từ đứng cách xa hai mươi mét, trên đầu đặt một quả táo đỏ nhỏ, cười tươi nhìn ta.
"A Anh, tới lượt nàng cho ta thấy tài nghệ của mình, lần này không có kim giấu dưới yên ngựa, không có ai gài bẫy, chỉ đơn giản là nàng và cây cung nàng vẫn luôn tự hào."
Đám đông xung quanh, bao gồm cả Thôi Chiếu, a tỷ, Tiểu Lục, A Kiếm và rất nhiều khách khứa, đều nín thở dõi theo, dù ai cũng biết, đây chỉ là một trò chơi vui vẻ, không mang theo bất kỳ áp lực nặng nề nào như năm xưa.
Ta cầm lấy cây cung quen thuộc, hít một hơi thật sâu, cảm nhận từng đường vân gỗ đã theo mình qua bao thăng trầm. Không còn sự run rẩy vì sợ hãi hay oán hận như những lần trước, chỉ còn lại sự tự tin và niềm vui thuần khiết.
Ta giương cung, nhắm thẳng, buông tay.
Mũi tên xé gió bay đi, cắm trúng chính giữa quả táo trên đầu Tạ Lan Từ, khiến quả táo vỡ làm đôi, rơi xuống đất mà không hề chạm tới một sợi tóc nào của hắn.
Tiếng vỗ tay và reo hò vang dội khắp sân, mọi người đều xúc động trước khoảnh khắc đầy ý nghĩa này — từ một nghi thức từng gắn liền với đau khổ và bất công, giờ đây trở thành biểu tượng cho sự tin tưởng tuyệt đối và tình yêu chân thành giữa hai người.
Tạ Lan Từ bước tới, ôm chầm lấy ta giữa tiếng reo hò của mọi người, giọng đầy xúc động.
"Cảm ơn nàng, vì đã tin tưởng ta tuyệt đối, như ta tin tưởng nàng vậy."
Ta ngước nhìn hắn, nước mắt hạnh phúc lăn dài trên má, nhưng nụ cười trên môi lại rạng rỡ hơn bao giờ hết.
"Sáu lần ngã ngựa, ta tưởng mình sẽ mãi mãi sợ hãi con đường tình duyên. Nhưng giờ đây, đứng trên lưng ngựa của chính cuộc đời mình, ta biết, ta sẽ không bao giờ ngã nữa."
*
Đêm tân hôn, khi mọi nghi lễ đã hoàn tất, khách khứa đã ra về, ta và Tạ Lan Từ ngồi bên nhau trong phòng, dưới ánh nến ấm áp. Hắn nắm lấy tay ta, nhìn vào mắt ta với ánh mắt sâu lắng nhất từ trước tới giờ.
"A Anh, từ ngày đầu gặp lại nàng nơi con hẻm ấy, đánh bại đám thị vệ của Văn Kỳ, ta đã biết, đời này ta chỉ muốn ở bên nàng, cùng nàng đối mặt với mọi sóng gió."
Ta tựa đầu vào vai hắn, giọng nhẹ nhàng. "Và ngươi đã làm được, đã cùng ta đi qua tất cả — từ lời đồn ác ý, tới âm mưu vu khống, tới cả những giờ phút cận kề nguy hiểm nhất. Ta không thể tưởng tượng được, nếu không có ngươi, hành trình ấy sẽ khó khăn tới mức nào."
"Chúng ta đã cùng nhau vượt qua, đó mới là điều quan trọng nhất." Hắn nói, khẽ hôn lên trán ta.
Ngoài cửa sổ, ánh trăng xuân sáng dịu dàng chiếu xuống khu vườn nhỏ, nơi những đóa hoa mai cuối mùa vẫn còn lưu luyến chưa chịu tàn, hòa cùng những nụ đào xuân mới hé nở, tạo nên một bức tranh giao mùa tuyệt đẹp.
Ta nhìn ra khung cửa, nghĩ về hành trình dài đã qua — từ một cô gái mười bốn tuổi ngây thơ rơi vào lưới tình giả dối, qua sáu lần ngã ngựa đau đớn, qua cơn bão thù hận và âm mưu chính trị suýt nhấn chìm cả gia tộc, để rồi cuối cùng, tìm được bến đỗ bình yên bên một người xứng đáng với tình yêu và lòng tin của mình.
Câu chuyện về sáu lần ngã ngựa, giờ đây, đã khép lại. Nhưng câu chuyện về Thôi Anh, về một người phụ nữ dám đứng dậy sau mỗi lần vấp ngã, dám đối mặt với sự thật dù đau đớn tới đâu, dám tin tưởng một lần nữa sau khi từng bị phản bội, sẽ còn tiếp diễn, dài lâu và trọn vẹn, như mùa xuân năm ấy, cuối cùng cũng đã đến, mang theo tất cả những gì tươi đẹp nhất mà cuộc đời có thể ban tặng.
*
Vài tháng sau lễ cưới, một buổi sáng đẹp trời, Thôi Chiếu cùng a tỷ và tỷ phu ghé thăm tổ ấm nhỏ của ta và Tạ Lan Từ, mang theo tin vui: gia nghiệp nhà họ Thôi đang phát triển thịnh vượng hơn bao giờ hết, danh tiếng gia tộc cũng nhờ đó mà vang xa khắp vùng, không còn ai dám nhắc tới những lời đồn ác ý năm xưa nữa.
"Muội và Lan Từ định bao giờ mới có tin vui cho cả nhà đây?" A tỷ trêu đùa, khiến ta đỏ mặt, còn Tạ Lan Từ chỉ cười hiền, khoác vai ta đầy trìu mến.
"Từ từ thôi a tỷ, chúng ta còn muốn tận hưởng thêm một thời gian nữa, hai người bên nhau, trước khi đón thêm thành viên mới." Ta đáp, giọng vui vẻ.
Buổi chiều hôm ấy, sau khi tiễn huynh trưởng và a tỷ về, ta cùng Tạ Lan Từ dạo bước ra khu vườn sau nhà, nơi hắn đã cho người trồng một khóm hoa lê nhỏ, nhắc nhớ về loại quả từng gắn liền với quy củ hà khắc của nhà họ Văn năm xưa, nhưng giờ đây, chỉ đơn thuần là một loài hoa đẹp, không còn mang theo bất kỳ gánh nặng nào.
"Ngươi trồng hoa lê làm gì?" Ta hỏi, tò mò nhìn những nụ hoa trắng muốt đang chớm nở.
Tạ Lan Từ mỉm cười, nắm lấy tay ta. "Để nhắc nhở cả hai chúng ta, rằng những gì từng là biểu tượng của đau khổ, hoàn toàn có thể trở thành một điều gì đó đẹp đẽ, nếu chúng ta biết cách buông bỏ oán hận và hướng về phía trước."
Ta tựa đầu vào vai hắn, ngắm nhìn những cánh hoa lê trắng muốt khẽ rung rinh trong gió chiều, lòng tràn ngập một sự bình yên trọn vẹn. Xa xa, tiếng chim hót líu lo trên những tán cây xanh mướt, báo hiệu một mùa xuân mới đang về, tươi đẹp và tràn đầy hy vọng, y như chính cuộc đời của ta vậy.
Ta khẽ ngước nhìn Tạ Lan Từ, ánh mắt hắn cũng đang dịu dàng nhìn lại ta, không cần thêm bất kỳ lời nói nào, cả hai đều hiểu, hành trình phía trước, dù còn dài, nhưng sẽ luôn có nhau đồng hành, không còn nỗi sợ hãi nào có thể khiến họ chùn bước nữa. Gió chiều lướt qua khóm hoa lê, mang theo hương thơm nhẹ nhàng, khép lại một câu chuyện đầy nước mắt và can đảm, để mở ra một chương mới, ngập tràn ánh sáng và yêu thương.
Và như thế, dưới bầu trời xuân trong xanh, câu chuyện của Thôi Anh và Tạ Lan Từ khép lại nơi đây — không phải bằng một cái kết, mà bằng một khởi đầu, vững vàng và trọn vẹn, như chính những gì cả hai đã cùng nhau gây dựng nên từ đống tro tàn của quá khứ.