Chương 21
Chương 21 — Sáu Lần Ngã Ngựa
Chương 21 — Chọn con đường khó
Tin tức về việc Thôi Chiếu bị bắt giam khiến Tạ Lan Từ như ngồi trên đống lửa. Y muốn lập tức bỏ dở mọi việc, phi ngựa về phương nam, dùng thân phận Cẩm Y Vệ của mình để can thiệp, giải cứu Thôi Chiếu ngay lập tức.
Nhưng khi y trình bày ý định này với thượng cấp, một vị đô đốc Cẩm Y Vệ đã theo nghiệp nhiều năm, tóc đã điểm bạc, người từng dìu dắt y từ những ngày đầu chập chững vào nghề, ông chỉ lắc đầu, ánh mắt nghiêm nghị.
"Lan Từ, ngươi bình tĩnh lại. Nếu ngươi bây giờ dùng quyền lực Cẩm Y Vệ can thiệp trực tiếp vào một vụ án đang do bộ Hình thụ lý, chẳng những không cứu được Thôi công tử, ngược lại còn khiến người ta có cớ nói ngươi lạm quyền, tư vị người thân, làm hỏng luôn cả vụ án tham ô quân lương mà ngươi đã dày công điều tra suốt nửa năm qua."
Tạ Lan Từ nắm chặt tay, giọng nghẹn lại vì sốt ruột. "Nhưng nếu con chờ đợi thu thập đủ bằng chứng, thời gian có thể không kịp. Phiên xử có thể diễn ra bất cứ lúc nào, và Thôi Chiếu là người vô tội!"
Vị đô đốc nhìn y, ánh mắt vừa nghiêm khắc vừa chứa đựng sự thấu hiểu.
"Ta hiểu tâm trạng của ngươi. Nhưng làm việc trong Cẩm Y Vệ, ngươi phải học cách phân biệt giữa nóng vội và quyết đoán. Quyết đoán là hành động dứt khoát dựa trên nền tảng vững chắc. Nóng vội là hành động cảm tính, có thể phá hỏng tất cả chỉ vì không đủ kiên nhẫn. Ngươi nghĩ, Tống Nhạc có phải loại người dễ dàng để lộ sơ hở không? Nếu ngươi hành động hấp tấp bây giờ, hắn sẽ có đủ thời gian xóa sạch mọi dấu vết, và khi đó, không chỉ Thôi công tử gặp nguy, mà toàn bộ nỗ lực điều tra tham ô quân lương cũng đổ sông đổ bể, hàng vạn binh sĩ nơi biên ải tiếp tục phải chịu thiệt thòi vì thiếu lương thảo."
Tạ Lan Từ im lặng hồi lâu, những lời của vị đô đốc như một gáo nước lạnh dội vào cơn nóng vội đang thiêu đốt trong lòng y. Y hiểu, nếu để tình cảm cá nhân lấn át lý trí, có thể sẽ khiến mọi việc trở nên tồi tệ hơn, không chỉ với Thôi Anh và gia tộc nàng, mà còn với hàng ngàn sinh mạng nơi biên cương đang trông chờ vào công lý được thực thi.
"Con hiểu rồi." Y cúi đầu, giọng đã bình tĩnh trở lại. "Con sẽ tiếp tục thu thập bằng chứng, nhưng xin đại nhân cho phép con đẩy nhanh tiến độ hết mức có thể."
Vị đô đốc gật đầu, vỗ nhẹ vai y. "Được. Ta sẽ điều thêm hai người có kinh nghiệm hỗ trợ ngươi. Nhưng nhớ, mọi hành động đều phải trong khuôn khổ pháp luật, không được phép sơ suất."
*
Đêm đó, Tạ Lan Từ cùng hai đồng liêu mới được điều tới, thức trắng đêm rà soát lại toàn bộ sổ sách quân lương thu thập được suốt nửa năm qua, đối chiếu với thông tin về Trịnh Tam mà ta gửi tới.
"Trịnh Tam..." một đồng liêu lật giở một cuốn sổ ghi chép nhân sự trong phủ Vi Hoành, "tìm thấy rồi, đại nhân. Hắn được tuyển vào phủ cách đây bốn năm, ban đầu chỉ là một gia nhân quét dọn bình thường, nhưng sau đó thăng tiến rất nhanh, trở thành tay chân thân tín của Tống Nhạc chỉ trong vòng một năm."
"Thăng tiến nhanh như vậy, ắt phải có lý do." Tạ Lan Từ nói, ánh mắt sắc bén. "Kiểm tra xem, trong thời gian đó, hắn có liên quan tới khoản chi tiêu bất thường nào không."
Sau nhiều giờ rà soát, họ phát hiện ra, mỗi lần Trịnh Tam được thăng chức, đều trùng khớp với một khoản chi bất thường trong sổ sách riêng của Tống Nhạc, được ghi dưới danh nghĩa "tưởng thưởng công lao", nhưng số tiền lại lớn bất thường so với công việc một gia nhân bình thường có thể đảm nhận.
"Đây có thể là tiền công cho những việc bẩn thỉu mà Tống Nhạc giao phó." Tạ Lan Từ nói, giọng đầy quyết tâm. "Chúng ta cần tìm ra bằng chứng cụ thể, chỉ ra rõ ràng những lần Trịnh Tam thực hiện nhiệm vụ giả mạo giấy tờ hay tiếp xúc với Ưng Sát Đường."
*
Trong lúc đó, tại phương nam, ta vẫn tiếp tục công việc điều tra song song. Một buổi chiều, Tiểu Lục hớt hải chạy về báo tin.
"Tiểu thư, con vừa nghe tin, có người nhìn thấy Trịnh Tam xuất hiện trở lại gần khu vực thành, không rõ hắn quay lại làm gì."
Ta giật mình. Nếu Trịnh Tam quay lại, có thể hắn đang muốn xóa nốt những dấu vết còn sót lại, hoặc thực hiện thêm một âm mưu mới. Ta lập tức viết thư báo tin cho Tạ Lan Từ, đồng thời cho người tăng cường canh gác quanh phủ.
Đêm đó, ta ngồi một mình trong thư phòng, nhìn ngọn nến lay động, lòng suy nghĩ miên man. Ta nhớ tới lời Thôi Chiếu từng dặn: giữ bình tĩnh, tìm bằng chứng thật, đừng để cảm xúc chi phối. Ta cũng nghĩ tới Tạ Lan Từ, đang ở kinh thành xa xôi, phải đối mặt với sự giằng xé giữa lý trí và tình cảm, giữa trách nhiệm công vụ và tình yêu dành cho ta.
Ta hiểu, con đường mà cả hai đang chọn — kiên nhẫn thu thập bằng chứng, thay vì hành động liều lĩnh — là con đường khó khăn hơn nhiều so với việc chỉ dựa vào quyền lực hay vũ lực để giải quyết vấn đề trong chốc lát. Nhưng ta cũng tin, đây mới là con đường đúng đắn, con đường sẽ mang lại công lý thực sự, vững chắc, không dễ bị lật ngược sau này.
Ta cầm bút, viết thêm một dòng vào nhật ký nhỏ mà ta vẫn giữ riêng cho mình: "Chiến thắng thực sự, không đến từ may mắn hay liều lĩnh, mà đến từ sự kiên nhẫn, tỉnh táo, và niềm tin vào lẽ phải, dù con đường ấy có gian nan tới đâu."
Gấp cuốn nhật ký lại, ta đứng dậy, bước ra hiên nhà, nhìn lên bầu trời đêm đầy sao. Xa xôi nơi kinh thành, ta biết, Tạ Lan Từ cũng đang nhìn lên cùng một bầu trời ấy, cùng chia sẻ một quyết tâm không hề lay chuyển.
*
Ba ngày sau, tin tức từ kinh thành gửi về, mang theo một bước tiến quan trọng. Hai đồng liêu của Tạ Lan Từ, sau nhiều ngày mai phục quanh những nơi Trịnh Tam thường lui tới, đã bắt được hắn quả tang khi đang trao đổi một túi bạc lớn với một kẻ lạ mặt khác, được xác định sau đó chính là một trong những đầu mối trung gian của Ưng Sát Đường.
Trịnh Tam bị áp giải về nha môn Cẩm Y Vệ, ban đầu ngoan cố không chịu khai báo, nhưng trước những bằng chứng cụ thể — cuộc trao đổi bị bắt quả tang, cùng những khoản chi bất thường trong sổ sách mà Tạ Lan Từ đã dày công lần ra — hắn dần đuối lý, cuối cùng phải cúi đầu thừa nhận một phần sự thật.
"Ta chỉ làm theo lệnh Tống quản sự, không biết gì hơn." Hắn khai, giọng run rẩy vì sợ hãi. "Là hắn sai ta giả làm thư lại phủ huyện, lợi dụng lúc quản sự nhà họ Thôi đang rối trí vì chuyện riêng, lẻn vào kho lưu trữ chỉnh sửa số liệu trong sổ sách."
"Còn việc thuê Ưng Sát Đường phục kích tiểu thư nhà họ Thôi, ai ra lệnh?" Tạ Lan Từ hỏi, giọng lạnh như băng.
"Cũng là Tống quản sự. Hắn nói, phải khiến cho tiểu thư ấy sợ hãi, để hôn sự của công tử đổ vỡ, đồng thời làm chậm bước điều tra của công tử." Trịnh Tam đáp, ánh mắt cúi gằm, không dám nhìn thẳng vào Tạ Lan Từ.
Đây chính là lời khai đầu tiên, trực tiếp và cụ thể, xác nhận toàn bộ chuỗi âm mưu đều xuất phát từ Tống Nhạc. Tạ Lan Từ lập tức cho người ghi chép lại toàn bộ lời khai, đóng dấu làm chứng, chuẩn bị hồ sơ để trình lên thượng cấp, đồng thời gửi ngay một bản sao về phương nam cho ta.
Đọc được tin này, ta thở phào nhẹ nhõm, nhưng đồng thời cũng hiểu rằng, đây mới chỉ là bước đầu. Tống Nhạc, một khi biết tin tay chân của mình đã bị bắt và khai báo, chắc chắn sẽ không ngồi yên chờ chết, mà sẽ tìm cách phản công quyết liệt hơn bao giờ hết.
Ta gọi Tiểu Lục và A Kiếm tới, cùng bàn bạc phương án đối phó cho những ngày sắp tới, trong lòng đã chuẩn bị sẵn tinh thần cho một cuộc đối đầu cuối cùng, có lẽ sẽ không còn xa nữa.
"Tiểu thư, nếu Tống Nhạc biết tin Trịnh Tam đã bị bắt, hắn có thể sẽ làm liều." A Kiếm nói, tay đặt lên chuôi kiếm theo thói quen cảnh giác. "Chúng ta cần tăng cường phòng bị quanh phủ, đề phòng hắn cho người tới diệt khẩu hoặc trả thù trực tiếp."
Ta gật đầu, ánh mắt nhìn ra khoảng sân tối, nơi những bóng cây đung đưa theo gió đêm. "Đúng vậy. Từ nay, không ai được rời phủ một mình, kể cả ta. Chúng ta đã đi được một chặng đường dài, không thể để sơ suất vào phút chót."
Tiểu Lục gật đầu, giọng cương quyết: "Tiểu thư yên tâm, con sẽ luôn túc trực bên cạnh người."
Đêm hôm ấy, phủ Thôi thắp đèn canh gác khắp bốn phía, không khí căng thẳng nhưng cũng tràn đầy hy vọng, như thể ai nấy đều cảm nhận được, bình minh của sự thật đang tới rất gần.
Ta đứng trên hành lang, nhìn ánh đèn lồng lay động trong gió, trong lòng thầm nhủ, dù chặng đường phía trước còn nhiều bất trắc, nhưng ta sẽ không lùi bước, cũng như sẽ không để bất kỳ ai trong gia đình mình phải chịu thêm oan ức nào nữa. Đêm nay, giấc ngủ có lẽ vẫn còn xa vời, nhưng trong lòng ta, một ngọn lửa quyết tâm đang cháy sáng hơn bao giờ hết, đủ sức soi đường cho những bước đi tiếp theo.