Sáu Lần Ngã Ngựa
8 phút đọc

Chương 19

Chương 19 — Sáu Lần Ngã Ngựa

Cập nhật 22/08/2026 8 phút đọc

Chương 19 — Vu oan

Kế hoạch mời quan giám sát địa phương tới kiểm tra sổ sách chưa kịp thực hiện, tai họa đã ập tới trước. Buổi sáng hôm sau, khi cả phủ còn chưa kịp dùng bữa, một đội quan binh mang theo lệnh bài của bộ Hình ập vào cổng lớn nhà họ Thôi, dẫn đầu là một viên quan mặt lạnh như tiền.

"Thôi Chiếu đâu? Có lệnh bắt giữ vì tội gian lận sổ sách, trốn thuế triều đình, tham ô của công!"

Ta đứng sững tại chỗ, trong lòng như bị ai đó bóp nghẹt. Thôi Chiếu bước ra, sắc mặt bình tĩnh đến đáng kinh ngạc, dù ta biết, trong lòng huynh ấy chắc chắn cũng đang dậy sóng.

"Các vị có bằng chứng gì mà dám vu cho ta tội danh này?"

Viên quan lạnh lùng rút ra một xấp giấy tờ, ném xuống trước mặt huynh trưởng.

"Đây là biên lai mua bán gỗ quý ba năm trước, số lượng ghi trong sổ sách nhà ngươi và số lượng thực tế nhập kho chênh lệch nghiêm trọng, đủ để cấu thành tội gian lận trốn thuế. Có người đã tố cáo lên bộ Hình, đích thân Vi đại nhân ra lệnh điều tra."

Ta nghe tới đây, tim đập thình thịch. Đúng là khoản chênh lệch mà ta và huynh trưởng phát hiện ra đêm qua, nhưng con số trên giấy tờ viên quan đưa ra lại lớn hơn nhiều so với những gì ta từng thấy — rõ ràng đã bị ai đó chỉnh sửa, thổi phồng lên để đủ cấu thành trọng tội.

"Đây là giấy tờ giả mạo!" Ta bước tới, giọng run lên vì phẫn nộ. "Chúng tôi mới phát hiện ra sai sót này đêm qua, số liệu thực tế không nghiêm trọng như vậy, chỉ là sai sót tính toán nhỏ từ đời quản sự cũ để lại!"

Viên quan liếc ta một cái, giọng lạnh nhạt: "Đó là chuyện cô nương nói. Bằng chứng đã có đầy đủ, mời Thôi công tử theo chúng ta về nha môn, để việc điều tra được tiến hành đúng phép nước."

Thôi Chiếu quay sang nhìn ta, ánh mắt bình tĩnh nhưng chứa đựng ngàn lời dặn dò.

"Anh Anh, muội đừng hoảng loạn. Ta tin vào sự trong sạch của chính mình, cũng tin muội đủ khả năng xử lý mọi chuyện trong lúc ta vắng mặt. Nhớ, giữ bình tĩnh, tìm ra bằng chứng thật, đừng để cảm xúc chi phối."

Ta nghẹn ngào gật đầu, nhìn huynh trưởng bị áp giải lên xe tù, rời khỏi cổng phủ giữa ánh mắt hoảng hốt của gia nhân và những người hiếu kỳ đứng xem ngoài phố. Trong lòng ta, nỗi đau đớn và phẫn nộ dâng trào như sóng biển, nhưng ta biết, đây không phải lúc để gục ngã.

*

A tỷ nghe tin, tức tốc chạy tới, vừa vào cửa đã ôm chầm lấy ta, giọng nghẹn ngào.

"Anh Anh, huynh trưởng sao rồi? Tỷ nghe tin dữ, không kịp tin vào tai mình nữa."

Ta kể lại toàn bộ sự việc cho a tỷ nghe, giọng run rẩy nhưng cố giữ mạch lạc.

"Đây chắc chắn là do Vi Hoành, dưới sự xúi giục của Tống Nhạc, cố tình gài bẫy để trả thù chúng ta, đồng thời làm suy yếu gia tộc, khiến chúng ta không còn tâm trí đâu mà tiếp tục điều tra hắn."

A tỷ nghe xong, sắc mặt trắng bệch, nhưng rất nhanh đã lấy lại được vẻ cứng cỏi quen thuộc.

"Vậy bây giờ chúng ta phải làm gì? Muội đã nghĩ ra cách nào chưa?"

Ta trầm ngâm một lúc, cố gắng sắp xếp lại suy nghĩ đang rối bời trong đầu.

"Trước tiên, ta cần tìm cho ra ai đã chỉnh sửa con số trong biên lai, biến một sai sót nhỏ thành trọng tội. Nếu tìm ra được kẻ làm giả giấy tờ, ta có thể minh oan cho huynh trưởng ngay lập tức."

"Nhưng làm sao để tìm ra?" A tỷ hỏi, giọng lo lắng.

Ta nhớ tới chuyện quản sự Lý hồi trước, người từng có cơ hội tiếp cận sổ sách gia tộc. Dù ta tin hắn đã thực lòng hối cải sau lần bị phát hiện, nhưng biết đâu, có kẻ khác đã lợi dụng chính lỗ hổng mà quản sự Lý từng để lại, để càng dễ dàng chỉnh sửa thêm vào đó.

"Ta sẽ gọi Tiểu Lục và quản sự Lý tới, cùng rà soát lại toàn bộ những ai từng có quyền tiếp cận sổ sách gia tộc trong ba năm qua. Nếu có kẻ lạ mặt nào từng lui tới gần khu vực lưu trữ giấy tờ, dù chỉ một lần, cũng không được bỏ qua."

*

Ta viết ngay một phong thư khẩn gửi cho Tạ Lan Từ, thuật lại toàn bộ sự việc.

"Lan Từ, huynh trưởng ta đã bị bắt giữ với tội danh gian lận sổ sách, dựa trên bằng chứng giả mạo. Ta tin chắc đây là đòn trả đũa của Vi Hoành, dưới sự giật dây của Tống Nhạc. Ta cần thêm thời gian để tìm ra bằng chứng thật, minh oan cho huynh trưởng. Xin ngươi, nếu có thể, hãy tìm cách trì hoãn phiên xử, hoặc ít nhất đảm bảo huynh trưởng không bị đối xử tệ trong lúc chờ đợi."

Gửi thư đi xong, ta ngồi lặng trong thư phòng, nhìn ánh nến lay động, lòng dâng lên một cảm giác cô đơn chưa từng có. Huynh trưởng luôn là chỗ dựa vững chắc nhất của ta kể từ khi cha mẹ qua đời, nay huynh ấy gặp nạn, gánh nặng gia tộc bỗng chốc đè nặng lên đôi vai ta.

Nhưng ta không cho phép mình gục ngã. Ta nhớ tới lời dặn của huynh trưởng trước khi bị áp giải đi: giữ bình tĩnh, tìm ra bằng chứng thật, đừng để cảm xúc chi phối. Ta hít một hơi thật sâu, lau khô nước mắt, đứng dậy bước ra ngoài, chuẩn bị đối mặt với thử thách lớn nhất kể từ khi mọi chuyện bắt đầu.

Ngoài sân, Tiểu Lục đã đứng chờ sẵn, mặt đầy vẻ lo lắng nhưng cũng tràn đầy quyết tâm.

"Tiểu thư, chúng ta bắt đầu từ đâu?"

Ta nhìn nàng, ánh mắt kiên định trở lại.

"Từ chính nơi mọi chuyện bắt đầu — kho lưu trữ sổ sách của gia tộc."

*

Kho lưu trữ nằm trong một gian nhà nhỏ phía sau viện chính, cửa khóa bằng ổ khóa đồng lớn, chìa khóa vốn chỉ do Thôi Chiếu và quản sự phụ trách sổ sách giữ. Ta cùng Tiểu Lục và quản sự Lý bước vào, mùi giấy cũ và mực khô phảng phất trong không khí ẩm thấp.

"Quản sự Lý, trong ba năm qua, ngoài ngươi và huynh trưởng ta, còn ai từng có cơ hội vào đây một mình không?"

Quản sự Lý cau mày suy nghĩ hồi lâu, gương mặt hiện rõ vẻ căng thẳng, biết rằng câu trả lời của mình có thể liên quan trực tiếp tới sinh mệnh của Thôi Chiếu.

"Bẩm tiểu thư... để nô tài nhớ lại cho kỹ. Thường thì chỉ có công tử và nô tài ra vào đây. Nhưng có một lần, khoảng nửa năm trước, công tử bận việc xa nhà, có phái một người tự xưng là thư lại của phủ huyện tới đối chiếu sổ thuế, nô tài có cho người ấy vào xem qua một số cuốn sổ, trong đó có cả sổ ghi khoản mua gỗ quý ba năm trước."

Ta khựng lại, tim đập nhanh hơn. "Ngươi có nhớ rõ mặt mũi người đó không? Hay có giấy tờ gì chứng minh thân phận không?"

"Người đó có mang theo công văn có dấu ấn của phủ huyện, nô tài không nghi ngờ gì nên mới cho vào. Nhưng giờ tiểu thư hỏi lại, nô tài mới nhớ ra, dấu ấn trên công văn ấy có phần hơi mờ, không rõ nét như những công văn chính thức khác nô tài từng thấy."

Ta và Tiểu Lục trao đổi ánh mắt, cả hai đều nhận ra đây có thể chính là đầu mối quan trọng. Một kẻ giả danh thư lại phủ huyện, dùng công văn giả để lọt vào kho lưu trữ, có đủ thời gian và cơ hội để chỉnh sửa số liệu trong sổ sách, gài bẫy cho một tội danh sẽ được lôi ra đúng lúc cần thiết.

"Ngươi có thể nhớ lại diện mạo người đó để mô tả cho họa sĩ vẽ lại không? Dù chỉ là những nét đại khái cũng được." Ta hỏi, giọng đầy hy vọng.

Quản sự Lý gật đầu quả quyết: "Nô tài sẽ cố hết sức nhớ lại, tiểu thư yên tâm. Đây là lỗi của nô tài khi không cẩn trọng kiểm tra kỹ giấy tờ, nô tài nhất định phải chuộc lại lỗi lầm này."

Ta đặt tay lên vai quản sự Lý, giọng dịu lại. "Ngươi không có lỗi hoàn toàn, kẻ giả mạo kia đã tính toán quá kỹ càng. Chỉ cần bây giờ ngươi giúp ta tìm ra manh mối, đó đã là công lớn rồi."

Cả ba người tiếp tục lục soát kho lưu trữ tới tận khuya, tìm kiếm thêm bất kỳ dấu vết nào có thể sót lại từ lần kẻ lạ mặt kia ghé qua. Dù chưa tìm được thêm bằng chứng cụ thể, nhưng manh mối về một kẻ giả danh thư lại phủ huyện đã mở ra một hướng điều tra mới, đầy hứa hẹn giữa lúc tình thế đang nguy cấp hơn bao giờ hết.

Khi bước ra khỏi gian kho lưu trữ, trời đã tối hẳn, chỉ còn ánh đèn lồng treo trước hiên nhà hắt xuống một quầng sáng vàng nhạt. Ta đứng lặng một lúc, nhìn về phía nha môn nơi huynh trưởng đang bị giam giữ, trong lòng thầm hứa với chính mình: dù phải mất bao nhiêu đêm không ngủ, bao nhiêu công sức, ta cũng sẽ tìm ra kẻ đã hãm hại gia đình mình, đưa huynh trưởng trở về an toàn.

Tiểu Lục đứng bên cạnh, khẽ nắm lấy tay ta, giọng nhỏ nhẹ nhưng chắc chắn.

"Tiểu thư, con sẽ luôn ở bên cạnh người, dù có chuyện gì xảy ra."

Ta siết chặt tay nàng, gật đầu, rồi cùng nhau bước trở vào trong phủ, chuẩn bị cho một đêm dài không ngủ, khi mọi manh mối vẫn còn dang dở, và thời gian đang cạn dần từng khắc một. Trên bầu trời đêm, một vầng trăng khuyết treo lơ lửng giữa những đám mây mỏng, ánh sáng nhợt nhạt hắt xuống con đường dẫn về phủ, như một lời nhắc nhở lặng lẽ rằng đêm tối rồi cũng sẽ qua đi, chỉ cần con người còn đủ can đảm bước tiếp.

Đã sao chép liên kết chương