Chương 22
Chương 22 — Sáu Lần Ngã Ngựa
Chương 22 — Lần theo dấu vết
Lời khai của Trịnh Tam, tưởng chừng đã đủ sức lật ngược tình thế, nhưng khi hồ sơ được trình lên bộ Hình để xin xét lại vụ án của Thôi Chiếu, lại vấp phải một trở ngại không ngờ tới.
Vi Hoành, khi nghe tin thuộc hạ của Tống Nhạc bị bắt và khai báo, ban đầu có chút dao động, nhưng chỉ trong chốc lát, Tống Nhạc đã kịp thời có mặt, dập tắt ngay mọi nghi ngờ vừa nhen nhóm.
"Đại nhân, đây chắc chắn là âm mưu của nhà họ Thôi câu kết cùng Cẩm Y Vệ, dùng cực hình ép cung Trịnh Tam, bắt hắn khai bừa để đổ tội cho thuộc hạ, hòng giải cứu Thôi Chiếu." Tống Nhạc nói, giọng đầy vẻ oan ức. "Đại nhân nghĩ xem, thuộc hạ nào dám làm những chuyện tày trời như vậy khi chưa được đại nhân cho phép?"
Vi Hoành, vốn đã quen tin tưởng Tống Nhạc suốt nhiều năm, lại đang chìm trong cơn oán hận nhắm vào nhà họ Thôi, nghe những lời này liền gật đầu, cơn nghi ngờ vừa dấy lên lập tức bị dập tắt.
"Ngươi nói phải. Bọn chúng đúng là quá xảo trá, dùng đủ mọi thủ đoạn hòng thoát tội." Ông ta lập tức hạ lệnh, cho rằng lời khai của Trịnh Tam là do bị ép cung, không có giá trị pháp lý, đồng thời đẩy nhanh tiến độ xét xử Thôi Chiếu, như muốn dập tắt mọi cơ hội lật lại vụ án.
Tin tức này truyền về phương nam khiến ta như rơi vào vực thẳm. Bao nhiêu công sức thu thập bằng chứng, cuối cùng lại bị một lời vu khống ngược đơn giản của Tống Nhạc hóa giải chỉ trong chốc lát.
"Không thể như vậy được." Ta nói, giọng run lên vì tức giận và bất lực. "Chúng ta đã có bằng chứng rõ ràng, sao lại có thể bị bác bỏ dễ dàng như thế?"
Tạ Lan Từ, qua thư gửi về, cũng bày tỏ sự phẫn nộ không kém.
"A Anh, Tống Nhạc quá xảo quyệt, hắn biết rõ điểm yếu của Vi Hoành nằm ở đâu, nên luôn tìm cách khơi dậy sự nghi ngờ và oán hận của ông ta đúng lúc cần thiết. Chúng ta cần một loại bằng chứng khác, không thể bị bác bỏ bằng lời nói suông — bằng chứng vật chất cụ thể, chỉ thẳng vào chính Tống Nhạc, không thông qua lời khai của thuộc hạ có thể bị nghi ngờ là ép cung."
*
Ta ngồi lại cùng Tiểu Lục, cố gắng nghĩ ra một hướng đi mới. "Nếu lời khai không đủ sức thuyết phục, chúng ta cần tìm ra chính khoản tiền mà Tống Nhạc dùng để trả cho Ưng Sát Đường, hoặc bằng chứng cụ thể về việc hắn ra lệnh giả mạo giấy tờ."
"Nhưng những khoản chi đó chắc chắn được ngụy trang kỹ lưỡng dưới danh nghĩa hợp pháp nào đó." Tiểu Lục nói, giọng lo lắng.
Ta trầm ngâm một lúc, đột nhiên nhớ tới xấp giấy ghi chép mà Bùi Nhược Vi từng đưa cho ta. "Đợi đã. Bùi cô nương từng ghi lại rất tỉ mỉ ngày giờ, nội dung mỗi lần Tống Nhạc sai bảo nàng ta làm gì. Nếu ta có thể tìm thêm người khác, cũng từng bị Tống Nhạc lợi dụng theo cách tương tự, có lẽ chúng ta sẽ có đủ nhân chứng để tạo thành một mạng lưới bằng chứng vững chắc, không thể bị một lời vu khống đơn giản bác bỏ."
Ý tưởng này khiến ta nhớ lại lời quản sự Lý kể về chủ nợ lạ mặt từng ép con trai hắn. Nếu đó thực sự là Trịnh Tam giả danh, biết đâu, còn có những nạn nhân khác từng bị lợi dụng theo cách tương tự, mà ta chưa từng biết tới.
Ta cho người âm thầm dò hỏi rộng hơn, tìm kiếm bất kỳ ai từng có giao dịch bất thường liên quan tới quán trọ Vĩnh An, hoặc từng bị người lạ mặt gây sức ép trong thời gian gần đây. Sau nhiều ngày kiên nhẫn, một manh mối mới xuất hiện: một thương nhân buôn vải nhỏ trong thành, từng bị một kẻ tự xưng là quan sai đe dọa, buộc phải bán rẻ một lô hàng lớn cho một người bí ẩn, nếu không sẽ bị tố cáo trốn thuế oan.
Thương nhân này, sau khi được ta đích thân tới thăm hỏi và hứa hẹn bảo vệ, cuối cùng đồng ý làm chứng, kể lại toàn bộ sự việc, đồng thời cung cấp thêm một manh mối quan trọng: lô hàng vải hắn bị ép bán, cuối cùng được chuyển tới một kho hàng bí mật ở ngoại ô kinh thành, nơi Tống Nhạc thường lui tới kiểm tra riêng, không cho bất kỳ ai khác trong phủ Vi Hoành biết.
*
Ta lập tức gửi tin này cho Tạ Lan Từ. Y cùng đồng liêu bí mật theo dõi kho hàng ngoại ô, phát hiện đây thực chất là nơi Tống Nhạc cất giấu tài sản tham ô nhiều năm qua — từ vải vóc, châu báu, cho tới những khoản bạc lớn không rõ nguồn gốc, đủ để chứng minh hắn đã lợi dụng chức quyền tích lũy một gia sản khổng lồ nằm ngoài mọi sổ sách chính thức.
"Đây rồi." Tạ Lan Từ viết trong thư, giọng văn đầy phấn khích xen lẫn thận trọng. "Nếu chúng ta có thể niêm phong kho hàng này, thu giữ toàn bộ tang vật, kết hợp với lời khai của Trịnh Tam và các nhân chứng khác, sẽ tạo thành một chuỗi bằng chứng liên hoàn, khó lòng bị bác bỏ bằng một lời vu khống đơn giản nữa."
Nhưng y cũng cẩn trọng dặn dò: "Ta cần xin lệnh khám xét chính thức trước khi hành động, tránh để Tống Nhạc có cớ tố cáo ngược chúng ta xâm phạm gia cư bất hợp pháp. Việc này cần thêm vài ngày để hoàn tất thủ tục, mong nàng kiên nhẫn chờ đợi."
Ta đọc thư, trong lòng vừa hồi hộp vừa tràn đầy hy vọng. Sau bao ngày mò mẫm trong bóng tối, cuối cùng, một chuỗi bằng chứng đủ mạnh để lật đổ Tống Nhạc đã dần thành hình. Nhưng ta cũng hiểu, càng tới gần đích, đối phương càng có khả năng phản ứng liều lĩnh hơn, và những ngày sắp tới, chắc chắn sẽ là những ngày nguy hiểm nhất kể từ khi mọi chuyện bắt đầu.
*
Trong khi chờ đợi thủ tục xin lệnh khám xét được hoàn tất, ta không dám lơ là. Ta cho người thay phiên nhau túc trực quanh phủ ngày đêm, đồng thời dặn dò thương nhân buôn vải và những nhân chứng khác tạm thời lánh mặt khỏi nơi ở quen thuộc, phòng khi Tống Nhạc đánh hơi được nguy cơ mà ra tay diệt khẩu.
A tỷ, nghe tin tình hình đã có chuyển biến tích cực, không giấu được vẻ mừng rỡ, vội vàng tới thăm ta, mang theo một giỏ bánh trái tự tay làm.
"Anh Anh, nghe muội kể, ta thấy nhẹ cả người. Cuối cùng cũng sắp tìm ra công lý cho huynh trưởng rồi."
Ta gật đầu, nhưng trong lòng vẫn không dám lơ là cảnh giác. "Vẫn còn phải chờ lệnh khám xét chính thức được phê duyệt, a tỷ. Trong lúc này, chúng ta không thể mất cảnh giác."
A tỷ nắm lấy tay ta, ánh mắt đầy lo lắng xen lẫn tự hào. "Muội đã cố gắng nhiều rồi. Dù kết quả có ra sao, tỷ cũng tự hào vì muội đã không bỏ cuộc."
Đêm đó, khi a tỷ đã trở về, ta ngồi một mình bên án thư, viết lại toàn bộ diễn biến sự việc vào cuốn nhật ký nhỏ. Ta nhớ tới hành trình từ ngày đầu tiên nhận được phong thư nặc danh, cho tới bây giờ, khi mọi manh mối dần hội tụ lại thành một bức tranh hoàn chỉnh. Ta hiểu, hành trình tìm kiếm công lý này không hề dễ dàng, nhưng chính nhờ sự kiên nhẫn, tỉnh táo, và không chịu khuất phục trước nghịch cảnh, ta mới có thể đi được tới bước này.
Ngoài cửa sổ, tiếng côn trùng rả rích trong đêm hè tạo nên một bản nhạc quen thuộc, êm dịu. Ta gấp cuốn nhật ký lại, thổi tắt ngọn nến, nhưng giấc ngủ vẫn chưa chịu đến ngay, vì trong lòng ta, nỗi mong chờ tin tức từ kinh thành cứ thấp thỏm không yên.
Ta trở mình trên giường, nhìn lên trần nhà tối om, nghĩ tới gương mặt hốc hác của huynh trưởng qua song sắt nha môn, nghĩ tới ánh mắt kiên định của Tạ Lan Từ mỗi khi nhắc tới việc tìm ra công lý. Ta tự nhủ, chỉ cần cố thêm một chút nữa, chỉ cần kiên nhẫn thêm vài ngày nữa, mọi khổ đau này rồi sẽ có ngày kết thúc. Đêm càng khuya, những suy nghĩ trong đầu ta càng rối bời, nhưng giữa mớ hỗn độn ấy, vẫn có một niềm tin vững chắc không hề lay chuyển: sự thật, dù có bị che giấu kỹ càng đến đâu, cuối cùng cũng sẽ có ngày phơi bày ra ánh sáng.
Ta thiếp đi lúc nào không hay, trong giấc mơ chập chờn, ta thấy mình lại đứng trên trường ngựa năm xưa, tay giương cung nhắm về phía trước. Nhưng lần này, đích ngắm không phải Văn Kỳ, mà là một bóng người mờ ảo không rõ mặt, đứng giữa một vùng sương mù dày đặc. Ta tỉnh giấc giữa đêm, mồ hôi lấm tấm trên trán, nhưng trong lòng lại có một cảm giác kỳ lạ: như thể giấc mơ ấy đang báo trước, cuộc đối đầu cuối cùng, rốt cuộc cũng sắp phải diễn ra.
Ta ngồi dậy, rót một chén nước lạnh uống cho tỉnh táo, rồi bước tới bên cửa sổ, nhìn ra khoảng sân tối đen. Xa xa, tiếng bước chân tuần tra của thị vệ vang lên đều đặn, như một nhịp trống trấn an giữa đêm khuya tĩnh mịch. Ta hít một hơi thật sâu, tự nhủ lòng phải giữ vững tinh thần, bởi ngày mai, có lẽ sẽ mang tới những tin tức quan trọng nhất kể từ khi mọi chuyện bắt đầu. Ta khép lại song cửa, trở về giường, lần này giấc ngủ đến nhẹ nhàng hơn, không còn vương vấn hình bóng sương mù mờ ảo kia nữa.