Chương 10
Chương 10
Không chỉ đơn thuần là để kéo dài thời gian. Điều chàng thật sự muốn. Là để Bùi gia thừa nhận ta. Để cả thế gian này. Thừa nhận sự tồn tại của ta. Chỉ cần vẫn còn có người nhớ đến ta. Trường Lạc công chúa sẽ không thể dễ dàng nuốt chửng hồn phách của ta. Thế nhưng... Cái giá phải trả cũng nhanh chóng xuất hiện. Bên ngoài sân. Đột nhiên vang lên tiếng giáp trụ chỉnh tề. Ngay sau đó. Một giọng nói the thé của tên nội thị xé toạc màn đêm.
“Bệ hạ giá lâm!”
Trong đáy mắt Trường Lạc công chúa lập tức sáng lên. Huyền Hư vội vàng quỳ xuống. Bùi Nghiễn chậm rãi ngẩng đầu. Qua tấm thủy kính. Ta nhìn thấy bên ngoài linh đường. Ánh đuốc sáng rực như ban ngày. Hoàng đế Tiêu Thừa Yến đứng dưới những dải phướn trắng. Sắc mặt âm trầm đến mức giống như muốn giết người. Ánh mắt của ông dừng trên người Bùi Nghiễn. Lại chuyển sang thân thể của ta. Rơi lên bài vị trên án thờ. Bài vị viết rõ tên Thẩm Diên.
“Bùi Nghiễn.”
Hoàng đế gằn từng chữ.
“Ai cho phép ngươi...”
“Giữ lại tên của nàng?”
Ngay khi hoàng đế đến, cả Bùi phủ như bị ném vào một hầm băng lạnh giá. Bùi lão phu nhân vội vàng từ Phật đường chạy đến, quỳ trên nền đá xanh còn đọng nước sau cơn mưa, sợ hãi đến mức ngay cả đầu cũng không dám ngẩng lên. Các vị tộc lão càng phủ phục sát đất, không một ai dám hé răng. Chỉ có một mình Bùi Nghiễn vẫn đứng trước linh đường. Vạt áo chàng còn vương máu, sắc mặt tái nhợt, nhưng từ đầu đến cuối vẫn không hề quỳ xuống. Ánh mắt hoàng đế lướt qua người chàng rồi dừng lại trên Trường Lạc công chúa.
“Minh Xu, lại đây.”
Trường Lạc công chúa lập tức đứng dậy. Thế nhưng bước chân nàng vừa cất lên đã hơi loạng choạng, bởi ở nơi sâu nhất trong thân thể, hồn phách của ta đang điên cuồng giãy giụa. Ta không thể để nàng đi qua đó. Ta không biết hoàng đế định làm gì, nhưng ta biết rất rõ, chỉ cần ông đưa thân thể này trở về hoàng cung, ta sẽ vĩnh viễn không còn bất kỳ cơ hội nào nữa. Bước chân Trường Lạc công chúa bỗng mềm nhũn, suýt nữa ngã xuống đất. Theo bản năng, Bùi Nghiễn lập tức đưa tay đỡ lấy nàng. Ánh mắt hoàng đế trong nháy mắt trở nên lạnh buốt.
“Bỏ tay của ngươi ra.”
Bùi Nghiễn khựng lại. Trường Lạc công chúa ngẩng đầu, khẽ gọi một tiếng:
“Hoàng huynh.”
Chỉ với hai tiếng ấy, sát ý trong đáy mắt hoàng đế lập tức tan đi quá nửa. Ông nhanh chóng bước lên phía trước, đích thân đưa tay đỡ lấy nàng, rồi tự tay cởi chiếc áo choàng trên người mình, nhẹ nhàng khoác lên đôi vai nàng. Động tác ấy ôn nhu đến tột cùng. Nhưng ta bị nhốt sâu trong thân thể, chỉ cảm thấy một cơn buồn nôn cùng lạnh lẽo dâng lên từ tận đáy lòng. Điều ông nhìn là muội muội của mình. Thế nhưng điều ông đang ôm lại là thân thể của ta. Thì ra sự hoang đường trên đời này cũng có thể bị quyền thế che giấu kín kẽ đến như vậy. Hoàng đế hạ thấp giọng, khẽ hỏi:
“Có đau không?”
Trường Lạc công chúa khẽ lắc đầu.
“Hoàng huynh, muội chỉ hơi mệt thôi.”
Hoàng đế đưa tay, nhẹ nhàng vuốt qua vết thương trên cần cổ nàng. Sắc mặt vốn vừa dịu đi lập tức trở nên âm trầm.
“Là kẻ nào làm muội bị thương?”
Ánh mắt Trường Lạc công chúa khẽ dao động. Nàng hoàn toàn có thể nói đó là Bùi Nghiễn. Chỉ cần nàng nói ra một câu, đêm nay Bùi Nghiễn chắc chắn sẽ ch ết. Ta bị nhốt trong vùng nước đen, đến cả hô hấp cũng không dám, chỉ lặng lẽ nín thở. Trái lại, Bùi Nghiễn vẫn bình tĩnh đến lạ, bình tĩnh như thể từ rất lâu rồi, chàng đã đặt sống chết của mình ra ngoài bản thân. Trường Lạc công chúa nhìn chàng một cái, đột nhiên bật cười.
“Là Thẩm Diên.”
“Nàng ta đang quậy phá trong thân thể của muội.”
Trong khoảnh khắc ấy, cả linh đường hoàn toàn rơi vào tĩnh mịch. Bùi lão phu nhân sợ hãi ngẩng đầu lên, nhưng ngay sau đó lại vội vàng cúi rạp xuống. Sắc mặt hoàng đế trở nên vô cùng đáng sợ.
“Nàng ta... vẫn còn ở đây sao?”
Huyền Hư lập tức dập đầu.
“Xin bệ hạ thứ tội. Nghịch trận đã làm xáo trộn vị trí hồn phách, tàn hồn của Thẩm thị tạm thời đã trở lại thân thể. Thế nhưng chỉ cần đủ bảy ngày, hồn phách của công chúa nhất định sẽ hoàn toàn ổn định.”
Hoàng đế chậm rãi quay đầu nhìn về phía Bùi Nghiễn.
“Nghịch trận sao?”
“Bùi Nghiễn, ngươi đúng là to gan thật.”
Đến lúc này, Bùi Nghiễn mới từ từ quỳ xuống.
“Thần biết tội.”
Hoàng đế cười lạnh.
“Đương nhiên ngươi có tội. Trẫm mới chỉ giao Minh Xu cho Bùi phủ nửa ngày, ngươi đã dám mở trận pháp, muốn cướp lại thân thể của nàng.”
Bùi Nghiễn ngẩng đầu, nhìn thẳng vào hoàng đế.
“Thân thể ấy vốn dĩ chính là của Thẩm Diên.”
Lời vừa dứt, sắc mặt tất cả mọi người đều thay đổi. Ngay cả Trường Lạc công chúa cũng sững sờ. Hoàng đế nhìn chằm chằm vào chàng. Sự điên cuồng nơi đáy mắt từng chút từng chút một dâng lên.
“Ngươi... nói lại lần nữa.”