Chương 20
Chương 20 — Tái Sinh: Địa Ngục Này Giờ Là Của Em
Sự Thật Dưới Ánh Đèn Sân Khấu
Tiếng xì xào lan nhanh khắp bảy trăm chỗ ngồi. Bách Nguyên giơ tay, khán phòng dần lặng lại.
"Tôi xin mời vợ tôi, Đường Ý Vy, lên trình bày cụ thể," anh nói.
Ý Vy bước ra từ cánh gà, dáng đi thẳng, không một chút do dự. Tà váy dạ hội màu xanh đêm lướt qua ánh đèn sân khấu. Cô cầm micro, nhìn thẳng vào ống kính máy quay của các hãng tin lớn đang chĩa về phía mình.
"Kính thưa quý vị. Gần ba năm trước, tôi phát hiện một loạt bất thường xoay quanh cuộc sống của mình và chồng tôi." Giọng cô vang rõ, không run. "Tôi đã âm thầm thu thập bằng chứng, không phải để trả thù ai, mà để bảo vệ những gì tôi yêu quý. Hôm nay, tôi buộc phải công khai tất cả."
Màn hình lớn phía sau sân khấu bật sáng. Dòng thời gian hiện ra — ngày tháng, sự kiện, được sắp xếp rành mạch.
"Tháng Ba năm ngoái, có một bài đăng ẩn danh bôi nhọ danh dự tôi, xuất phát từ địa chỉ IP tại văn phòng Công ty Truyền thông Kỷ Nguyên Sáng." Một tấm ảnh chụp màn hình xuất hiện. "Tháng Năm, công ty này thắng gói thầu truyền thông của Chung Nguyên, dù giá chào thầu cao hơn hai đối thủ khác, nhờ một đề xuất khai thác câu chuyện cá nhân của tôi mà bản thân tôi chưa từng đồng ý."
Khán phòng lặng như tờ. Tuệ Nghi ngồi hàng ghế đầu, hai tay siết chặt vào nhau, mặt trắng bệch.
"Tháng Tám, một thông tin nội bộ sai lệch về thương vụ hợp tác bất động sản công nghệ cao bị rò rỉ ra ngoài, dẫn đến biến động bất thường trên cổ phiếu một công ty con thuộc Tập đoàn Hưng Thịnh." Ý Vy dừng lại một nhịp, để thông tin thấm vào từng người nghe. "Và cách đây không lâu, hệ thống phanh xe của tôi bị cắt phá có chủ đích, trên đúng đoạn đường tôi thường di chuyển một mình vào buổi tối."
Tiếng gasp kinh hoàng vang lên khắp khán phòng. Một vài nhà báo vội vàng ghi chép.
"Đây là người đã trực tiếp thực hiện việc phá hoại đó." Ý Vy ra hiệu. Từ cánh gà, người thợ máy bước ra, đầu cúi thấp, đứng cạnh luật sư của tập đoàn.
"Tôi được thuê để cắt đường ống dầu phanh," người đàn ông nói, giọng run rẩy nhưng rõ ràng, đã được chuẩn bị tinh thần từ trước bởi đội ngũ pháp lý. "Người trả tiền cho tôi là cô Kỷ Tuệ Nghi. Nhưng cô ấy nói, có người khác đứng sau chỉ đạo, yêu cầu phải chắc chắn."
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Tuệ Nghi. Cô đứng bật dậy khỏi ghế, mặt tái mét. "Không... tôi không có ý..."
"Còn đây," Bách Nguyên tiếp lời, giọng lạnh như băng, "là bằng chứng tài chính cho thấy khoản tiền trả cho người thợ máy này xuất phát từ một quỹ đen thuộc quyền kiểm soát trực tiếp của ông Vệ Đắc Thịnh, chủ tịch Tập đoàn Hưng Thịnh."
Đắc Thịnh đứng phắt dậy, ly rượu trong tay rơi xuống sàn vỡ tan. "Đây là vu khống! Tôi sẽ kiện các người ra tòa vì tội phỉ báng! Một lời khai của một tên thợ máy vô danh không có giá trị pháp lý gì cả!"
"Vậy ông giải thích thế nào về việc chuyển khoản này?" Ý Vy hỏi lại, không hề nao núng. Màn hình phía sau cô đổi sang một bảng sao kê ngân hàng, các con số được khoanh đỏ rõ ràng. "Ba lần chuyển tiền, từ một tài khoản đứng tên công ty vỏ bọc do chính ông lập ra hai năm trước, đến tài khoản cá nhân của người thợ máy này, đúng vào ba thời điểm trùng khớp với các cuộc gặp giữa ông và cô Tuệ Nghi mà đội điều tra của chúng tôi đã ghi nhận."
Một tiếng xì xào lớn hơn nổi lên. Vài cổ đông lớn tuổi, những người vừa nghe chính Đắc Thịnh gieo rắc nghi ngờ về Chung Nguyên chỉ ít phút trước, giờ quay sang nhìn ông ta bằng ánh mắt hoàn toàn khác.
"Chúng tôi có toàn bộ hồ sơ giao dịch, được xác nhận bởi kiểm toán độc lập, sẵn sàng cung cấp cho cơ quan điều tra," Bách Nguyên đáp, không hề nao núng. "Ông có thể kiện, nhưng tôi khuyên ông nên chuẩn bị luật sư giỏi hơn để đối phó với cáo buộc âm mưu sát hại có tổ chức."
Hai nhân viên an ninh khách sạn, được bố trí sẵn theo yêu cầu của cảnh sát, tiến lại gần Đắc Thịnh. Ông ta lùi lại, nhìn quanh tìm đường thoát nhưng mọi lối ra đều đã có người canh giữ.
Giữa lúc hỗn loạn, Ý Vy bước xuống khỏi sân khấu, tiến thẳng đến hàng ghế đầu, đứng đối diện Tuệ Nghi. Toàn bộ khán phòng nín thở dõi theo.
"Tuệ Nghi." Giọng Ý Vy dịu lại, chỉ đủ để những hàng ghế gần nhất nghe thấy, nhưng micro không tắt đã truyền đi khắp phòng. "Chị không đứng đây để hủy hoại em. Chị đứng đây để hỏi em một câu, trước tất cả mọi người, vì chị nghĩ đã đến lúc em cần nói ra sự thật, không phải cho chị, mà cho chính em."
Tuệ Nghi run rẩy, nước mắt lăn dài. "Chị muốn em nói gì?"
"Vì sao?" Chỉ một từ, nhưng chứa đựng cả một khối nặng của hơn hai mươi năm.
Tuệ Nghi đứng lặng người rất lâu. Cả khán phòng chờ đợi trong im lặng tuyệt đối. Cuối cùng, cô bật khóc, những lời nói tuôn ra như một con đê vỡ.
"Vì em không bao giờ là con thật của mẹ! Chị biết không, năm mười lăm tuổi em nghe được mẹ nói, việc của em 'để sau', em 'không có ràng buộc gì đặc biệt'. Trong khi chị được nhận nuôi hợp pháp, có quyền thừa kế, có tất cả! Em đã cố gắng ngoan ngoãn, học giỏi, yêu thương chị hết lòng, chỉ để chứng minh em cũng xứng đáng được yêu như chị! Nhưng chưa bao giờ đủ!" Tuệ Nghi gần như hét lên, không còn quan tâm đến hàng trăm ánh mắt đang đổ dồn về phía mình. "Cặp vợ chồng năm đó chọn chị! Học bổng em trượt vì một sơ suất nhỏ mà chị chưa bao giờ biết em đã khóc bao nhiêu đêm! Đám cưới của chị, em đứng đó cầm hoa, mỉm cười, trong khi lòng em tan nát vì nghĩ đến lượt mình, có lẽ sẽ chẳng bao giờ có được điều đó! Và giờ, chị còn có cả Bách Nguyên, có cả một gia đình hoàn hảo, còn em..." Cô nghẹn lại, không thể nói tiếp, hai vai run lên từng đợt.
Cả khán phòng chìm trong một sự im lặng nặng nề khác thường, không còn là sự im lặng của kinh ngạc trước một vụ án, mà là sự im lặng của những người đang chứng kiến một nỗi đau con người trần trụi bị phơi bày. Một vài vị khách nữ lớn tuổi khẽ lau nước mắt, không phải vì thương xót cho hành vi của Tuệ Nghi, mà vì chợt nhận ra, đằng sau mọi vỏ bọc hoàn hảo, ai cũng có thể đang mang trong lòng một vết thương không ai nhìn thấy.
Ý Vy đứng lặng, mắt đỏ hoe. "Chị không biết em mang theo nỗi đau đó suốt bấy nhiêu năm. Chị xin lỗi vì đã không nhận ra sớm hơn. Nhưng Tuệ Nghi, nỗi đau đó không cho em quyền lấy đi mạng sống của chị. Không có tổn thương nào đủ lớn để biện minh cho việc em đã làm."
"Em biết," Tuệ Nghi thì thầm, gục xuống ghế, toàn thân run rẩy. "Em biết mình sai rồi. Nhưng em không biết làm sao để dừng lại."
Cảnh sát, đã túc trực bên ngoài theo kế hoạch từ trước, bước vào khán phòng. Đắc Thịnh bị khống chế đưa đi trước, gương mặt vẫn còn cố giữ vẻ ngoài bình thản dù đôi mắt đã lộ rõ sự hoảng loạn. Tuệ Nghi, khi viên cảnh sát đến gần, không hề chống cự, chỉ ngẩng lên nhìn Ý Vy lần cuối.
"Chị có hận em không?" cô hỏi, giọng vỡ vụn.
Ý Vy nhìn em gái, im lặng một lúc lâu trước khi đáp, giọng nhẹ nhàng nhưng kiên định. "Chị không hận em. Nhưng chị cũng không thể tha thứ thay cho những gì em đã gây ra. Điều đó, em sẽ phải tự học cách đối diện, trong suốt quãng thời gian phía trước."
Tuệ Nghi gật đầu, nước mắt lăn dài, để cho viên cảnh sát đưa mình rời khỏi khán phòng trong tiếng xì xào không dứt của bảy trăm người chứng kiến.
Bà Diệu, ngồi ở hàng ghế danh dự, đứng dậy tiến lại gần, giọng nghẹn ngào. "Nếu bà Diễm Thu còn sống, hẳn bà ấy sẽ đau lòng lắm khi thấy cảnh này. Nhưng ta tin, bà ấy cũng sẽ tự hào vì con đã đủ can đảm để đối diện sự thật, thay vì chôn giấu nó thêm nữa." Bà nắm lấy tay Ý Vy, siết nhẹ, một cử chỉ an ủi lặng lẽ giữa không khí hỗn loạn của cả khán phòng.
Các nhà báo bắt đầu nhốn nháo, tranh nhau gọi điện về tòa soạn, một số cố chen lên gần sân khấu để phỏng vấn thêm. Đội an ninh khách sạn nhanh chóng thiết lập một hàng rào ngăn cách, trong khi Phó Nhật Khang đứng ra phát biểu ngắn gọn, đề nghị mọi câu hỏi chi tiết sẽ được tập đoàn trả lời chính thức bằng văn bản trong những ngày tới, để buổi lễ có thể khép lại trong trật tự.
Ý Vy đứng đó, giữa ánh đèn sân khấu, cảm nhận Bách Nguyên bước đến, vòng tay ôm lấy vai cô từ phía sau. Cô tựa vào anh, để cho những giọt nước mắt cuối cùng rơi xuống — không phải nước mắt của chiến thắng, mà của một sự giải thoát sau gần ba năm mang trên vai gánh nặng của một bí mật không ai có thể chia sẻ trọn vẹn.
"Xong rồi," Bách Nguyên thì thầm bên tai cô. "Tất cả đã xong rồi."
Ý Vy nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Địa ngục kiếp trước, cuối cùng, đã chính thức khép lại.
Phía xa, ánh đèn khách sạn Kim Cương vẫn rực rỡ như chưa từng có chuyện gì xảy ra, nhưng với Ý Vy, đây không còn là nơi từng chứng kiến khoảnh khắc định mệnh đầu tiên của kiếp trước nữa. Đêm nay, nó trở thành nơi chứng kiến sự thật cuối cùng được nói ra, nơi khép lại một vòng lặp bi kịch đã từng cướp đi mạng sống của cô.