Tái Sinh: Địa Ngục Này Giờ Là Của Em
8 phút đọc

Chương 21

Chương 21 — Tái Sinh: Địa Ngục Này Giờ Là Của Em

Cập nhật 10/09/2026 8 phút đọc

Cán Cân Công Lý

Phiên tòa xét xử vụ án diễn ra ba tháng sau đêm buổi tiệc kỷ niệm định mệnh ấy, thu hút sự chú ý lớn của dư luận vì liên quan đến hai tập đoàn kinh doanh có tiếng trong thành phố.

Vệ Đắc Thịnh bị truy tố với các tội danh chủ mưu tổ chức phá hoại tài sản, âm mưu sát hại có tổ chức, và thao túng thị trường chứng khoán thông qua thông tin nội bộ bất hợp pháp. Trước tòa, ông ta vẫn cố gắng chối bỏ trách nhiệm, đổ lỗi hoàn toàn cho cấp dưới và người thợ máy, khẳng định mình không hề biết đến kế hoạch sát hại cụ thể. Nhưng những bằng chứng tài chính, cùng lời khai chi tiết, nhất quán của người thợ máy dưới sự bảo vệ nhân chứng, cùng những đoạn ghi âm mà ông Sơn đã thu thập được từ trước, đã đủ sức thuyết phục hội đồng xét xử về vai trò chủ mưu không thể chối cãi của ông ta.

Bản án cuối cùng: mười lăm năm tù giam vì tội âm mưu giết người có tổ chức, cộng thêm các mức án bổ sung vì tội thao túng thị trường chứng khoán và phá hoại tài sản doanh nghiệp. Tập đoàn Hưng Thịnh, sau khi thông tin về vụ án được công bố rộng rãi, chịu một cú sốc uy tín nghiêm trọng, cổ phiếu lao dốc, buộc hội đồng quản trị phải thay thế toàn bộ ban lãnh đạo cấp cao để cứu vãn tình hình.

Trong những ngày diễn ra phiên tòa xét xử Đắc Thịnh, giới truyền thông không ngừng khai thác câu chuyện từ nhiều góc độ. Một số tờ báo tập trung vào khía cạnh kinh doanh, phân tích bài học quản trị rủi ro cho các tập đoàn gia tộc. Một số khác lại xoáy sâu vào yếu tố giật gân của vụ án — âm mưu giữa chị em nuôi, một cuộc hôn nhân suýt bị hủy hoại, một vị tổng tài trẻ tuổi đối mặt khủng hoảng. Ý Vy, dù không thoải mái với sự chú ý quá mức từ công chúng, vẫn giữ được sự điềm tĩnh cần thiết, từ chối phần lớn lời mời phỏng vấn riêng tư, chỉ đồng ý phát biểu ngắn gọn thông qua văn bản chính thức của tập đoàn.

Bích Ngọc, sau khi biết toàn bộ sự thật qua các phiên xét xử công khai, đã đến tìm Ý Vy, ôm chầm lấy bạn mình, vừa khóc vừa trách móc nhẹ nhàng. "Sao mày không nói cho tao biết sớm hơn? Tao cứ tưởng cuộc gọi hôm đó ở bệnh viện là mày đùa dai gì đó, ai ngờ..." Cô lắc đầu, không nói hết câu, chỉ siết chặt tay bạn. Ý Vy chỉ mỉm cười, xin lỗi vì đã phải giấu bạn mình trong suốt thời gian dài, giải thích rằng cô không muốn kéo thêm bất kỳ ai vào vòng nguy hiểm trước khi mọi bằng chứng đã đủ vững chắc.

Đối với Kỷ Tuệ Nghi, phiên tòa diễn ra trong một không khí phức tạp hơn nhiều. Cô không hề chối bỏ hành vi của mình, thành khẩn khai báo toàn bộ sự thật ngay từ những buổi thẩm vấn đầu tiên, hợp tác đầy đủ với cơ quan điều tra để làm rõ vai trò của Đắc Thịnh. Luật sư biện hộ của cô trình bày rõ về hoàn cảnh tâm lý phức tạp đằng sau hành vi phạm tội — một đứa trẻ mồ côi lớn lên với cảm giác bị phân biệt đối xử âm thầm, bị một kẻ có dã tâm lợi dụng đúng lúc yếu lòng nhất.

Ý Vy, dù là nạn nhân trực tiếp, đã có một quyết định khiến không ít người bất ngờ: cô đứng ra làm chứng trước tòa, không phải để buộc tội thêm, mà để trình bày về hoàn cảnh, về mối quan hệ chị em, về những gì cô đã phát hiện tại trại trẻ mồ côi liên quan đến sự thiên vị vô tình trong quá khứ. Cô không xin giảm án hoàn toàn cho em gái — điều đó, cô hiểu, sẽ không công bằng với chính hành vi nguy hiểm Tuệ Nghi đã gây ra — nhưng cô đề nghị tòa xem xét đầy đủ bối cảnh tâm lý và sự hợp tác thành khẩn của bị cáo.

"Em gái tôi đã phạm sai lầm nghiêm trọng, và cô ấy cần chịu trách nhiệm trước pháp luật," Ý Vy nói trước tòa, giọng điềm tĩnh nhưng đầy cảm xúc. "Nhưng tôi cũng mong tòa hiểu rằng, đằng sau hành vi ấy là một con người đã chịu tổn thương tâm lý từ rất lâu, mà một phần trách nhiệm thuộc về sự vô tâm của người lớn xung quanh, trong đó có cả mẹ nuôi của chúng tôi, dù bà không cố ý."

Lời khai ấy, cùng với sự hợp tác đầy đủ trong suốt quá trình điều tra, đã giúp Tuệ Nghi nhận mức án nhẹ hơn nhiều so với khung hình phạt tối đa cho tội danh âm mưu giết người — tám năm tù giam, thay vì có thể lên đến chung thân nếu bị xét xử với tình tiết tăng nặng.

Trước khi bị đưa vào trại giam, Tuệ Nghi có một buổi gặp ngắn ngủi với Ý Vy tại phòng chờ của tòa án, dưới sự giám sát của cảnh sát.

"Cảm ơn chị," Tuệ Nghi nói, giọng khàn đặc vì khóc quá nhiều trong suốt phiên xử. "Em không nghĩ chị sẽ đứng ra nói những điều đó vì em, sau tất cả những gì em đã làm."

"Chị không làm vậy vì tha thứ cho em ngay lập tức," Ý Vy đáp, ánh mắt vẫn còn phức tạp giữa nỗi đau và sự cảm thông. "Chị làm vậy vì chị hiểu, nếu chỉ đơn giản trừng phạt mà không ai chịu nhìn vào gốc rễ của vấn đề, thì bi kịch này rất có thể sẽ lặp lại theo một cách khác, với người khác trong tương lai."

Tuệ Nghi gật đầu, nước mắt lại trào ra. "Em sẽ dùng thời gian trong tù để suy nghĩ thật kỹ về những gì mình đã làm. Em không mong chị tha thứ ngay, nhưng em hy vọng, một ngày nào đó, nếu em thực sự thay đổi, chị sẽ cho em cơ hội để chuộc lại một phần lỗi lầm."

"Chị không hứa trước điều gì," Ý Vy nói, giọng nhẹ nhàng nhưng thành thật. "Nhưng chị sẽ không đóng hoàn toàn cánh cửa. Hãy dùng thời gian đó để thực sự đối diện với chính mình, Tuệ Nghi. Không phải để làm hài lòng ai, kể cả chị, mà để em có thể sống thanh thản với chính bản thân mình sau này."

Khi Tuệ Nghi được đưa đi, Ý Vy đứng lặng nhìn theo, cảm giác một gánh nặng lớn dần được trút bỏ khỏi vai mình, dù không hoàn toàn nhẹ nhõm. Cô hiểu, công lý đã được thực thi, nhưng vết thương giữa hai chị em, dù có cơ hội được hàn gắn trong tương lai hay không, cũng cần một khoảng thời gian dài để có thể thực sự lành lại, nếu điều đó còn có thể xảy ra.

Bách Nguyên bước đến, khoác tay quanh vai vợ, cùng cô bước ra khỏi tòa án dưới ánh nắng chiều dịu nhẹ. "Em đã làm điều đúng đắn," anh nói, "cả về mặt công lý lẫn về mặt tình người. Không phải ai cũng đủ can đảm và đủ lòng bao dung để làm được điều đó."

Ý Vy mỉm cười nhẹ, tựa đầu vào vai anh. "Em chỉ đang cố gắng đảm bảo rằng, dù kết cục có ra sao, mình sẽ không phải hối hận vì đã hành động thiếu công bằng với bất kỳ ai, kể cả với người đã từng muốn hại mình."

Họ bước ra khỏi cổng tòa án, nơi ánh nắng cuối ngày trải dài trên con đường phía trước, mở ra một chương mới hoàn toàn khác trong cuộc đời cả hai người — một chương không còn bóng dáng của âm mưu, phản bội, hay nỗi sợ hãi thường trực, mà chỉ còn lại một tương lai mà chính họ, bằng chính đôi tay và trí tuệ của mình, đã giành lại được.

Tối hôm đó, Bách Nguyên tổ chức một cuộc họp báo chính thức tại trụ sở Tập đoàn Chung Nguyên, công bố toàn bộ kết quả xử lý khủng hoảng, đồng thời công khai cảm ơn đội ngũ đã âm thầm hỗ trợ suốt quá trình điều tra — trong đó có Phó Nhật Khang, được thăng chức lên vị trí giám đốc điều hành khu vực vì những đóng góp xuất sắc, và một lời cảm ơn đặc biệt, kín đáo nhưng đầy trân trọng, dành cho vợ mình, người mà anh gọi là "người đồng hành không thể thay thế trong mọi quyết định quan trọng nhất của tập đoàn".

Các cổ đông, ban đầu hoang mang trước thông tin khủng hoảng, dần lấy lại niềm tin khi thấy cách tập đoàn xử lý vấn đề một cách minh bạch, quyết liệt nhưng vẫn giữ được sự nhân văn cần thiết. Giá cổ phiếu Chung Nguyên, sau một giai đoạn biến động ngắn, dần ổn định trở lại và thậm chí tăng trưởng tốt hơn trước, khi giới đầu tư đánh giá cao năng lực quản trị khủng hoảng của ban lãnh đạo trẻ tuổi.

Riêng với Ý Vy, danh tiếng của cô trong giới kinh doanh, dù không phải điều cô chủ động tìm kiếm, cũng thay đổi đáng kể sau vụ việc. Không còn ai nhìn cô đơn thuần như một cô dâu may mắn lấy được chồng giàu, mà bắt đầu nhận ra, đằng sau vẻ ngoài dịu dàng ấy là một trí tuệ sắc bén và một bản lĩnh hiếm có. Một vài đối tác kinh doanh, sau khi biết chuyện, thậm chí còn chủ động ngỏ lời mời cô tham gia tư vấn chiến lược cho các dự án lớn, không còn xem cô chỉ là phu nhân tổng tài, mà là một cá nhân có năng lực độc lập đáng để hợp tác.

Ý Vy đón nhận những lời mời ấy với một sự thận trọng vừa phải, không vội vàng nhận lời ngay, nhưng cũng không từ chối hoàn toàn khả năng mở rộng vai trò của mình trong tương lai. Cô hiểu, hành trình phía trước còn rất dài, và cô muốn dành thời gian gần nhất để chữa lành, để ổn định lại cuộc sống sau một biến cố quá lớn, trước khi nghĩ đến bất kỳ bước tiến xa hơn nào trong sự nghiệp.

Đã sao chép liên kết chương