Chương 7
Chương 7 — Tái Sinh: Địa Ngục Này Giờ Là Của Em
Điều Anh Nhận Ra Ở Cô
Chung Bách Nguyên không phải người dễ dàng bị thu hút bởi vẻ ngoài xinh đẹp hay sự nồng nhiệt thái quá của bất kỳ ai. Từ nhỏ, anh đã quen với việc trở thành mục tiêu của những ánh mắt toan tính — những cô gái tiếp cận anh vì gia thế, những đối tác làm ăn giả vờ thân thiết vì lợi ích, thậm chí cả những người bạn thời đại học mà sau này anh phát hiện chỉ muốn lợi dụng danh tiếng gia tộc họ Chung. Chính vì vậy, anh đã dựng lên một lớp vỏ lạnh lùng, xa cách, như một cơ chế tự bảo vệ mà ít ai có thể xuyên thủng.
Nhưng suốt gần hai tháng làm việc cùng Đường Ý Vy trong dự án thiết kế sảnh tiếp khách, anh nhận ra mình đang dần bị cuốn vào một điều gì đó khác biệt hoàn toàn so với những gì anh từng trải qua.
Điều đầu tiên khiến anh chú ý là cách Ý Vy xử lý công việc. Cô không bao giờ nói quá về khả năng của mình, nhưng mỗi phương án cô đưa ra đều thể hiện một sự tính toán kỹ lưỡng, đôi khi vượt xa những gì cần thiết cho một dự án thiết kế thông thường. Có lần, khi anh vô tình nhắc đến việc tập đoàn sắp có một đợt kiểm toán nội bộ vào cuối quý, Ý Vy đã ngay lập tức đề xuất điều chỉnh tiến độ thi công sảnh tiếp khách để tránh trùng với thời gian đoàn kiểm toán làm việc, một sự nhạy bén về vận hành doanh nghiệp mà anh hiếm khi thấy ở một chuyên viên thiết kế thuần túy.
Điều thứ hai, và có lẽ quan trọng hơn, là cách cô luôn giữ được sự bình tĩnh tuyệt đối trước mọi tình huống bất ngờ. Một lần, trong buổi họp trình bày phương án cuối cùng, một thành viên hội đồng quản trị lớn tuổi đột ngột đặt câu hỏi hóc búa, mang tính công kích về việc liệu chi phí thiết kế có bị đội lên bất hợp lý hay không. Nhiều người ở vị trí của Ý Vy có lẽ sẽ lúng túng, nhưng cô chỉ mỉm cười nhẹ, trình bày lại từng hạng mục chi phí một cách rành mạch, kèm theo so sánh với mức giá thị trường, khiến vị thành viên ấy phải gật đầu hài lòng, không còn gì để bắt bẻ thêm.
Bách Nguyên, ngồi quan sát từ đầu bàn, đã có một khoảnh khắc tự hỏi, người phụ nữ trẻ này, với vẻ ngoài dịu dàng, điềm đạm, sao lại có thể phản ứng nhanh nhạy và chắc chắn đến vậy, như thể cô đã dự đoán trước câu hỏi ấy sẽ được đặt ra.
Anh không biết, tất nhiên, rằng đó chính xác là những gì đã xảy ra. Kiếp trước, chính vị thành viên hội đồng quản trị ấy cũng từng đặt câu hỏi tương tự, chỉ khác là khi đó Ý Vy đã lúng túng mất vài giây trước khi tìm được câu trả lời phù hợp. Lần này, với ký ức đầy đủ về buổi họp cũ, cô đã chuẩn bị sẵn câu trả lời hoàn hảo từ trước, chỉ chờ đúng thời điểm để đưa ra.
Một buổi chiều cuối tuần, khi dự án đã bước vào giai đoạn hoàn thiện, Bách Nguyên mời Ý Vy đến văn phòng riêng của mình để ký kết một số giấy tờ nghiệm thu cuối cùng. Sau khi công việc hoàn tất, anh, hiếm khi làm vậy với bất kỳ đối tác nào, đã mời cô ở lại dùng trà, mở đầu một cuộc trò chuyện ngoài lề công việc.
"Cô học thiết kế nội thất ở đâu?" anh hỏi, giọng tự nhiên như một câu hỏi xã giao thông thường.
"Em học ở trường Đại học Kiến trúc, nhờ học bổng của Quỹ Ánh Dương," Ý Vy đáp, rót thêm trà vào tách của anh. "Nếu không có học bổng đó, chắc em không có cơ hội theo đuổi ngành này."
"Tôi nghe bà Diệu nhắc, cô lớn lên ở trại trẻ mồ côi do bà Ninh Diễm Thu sáng lập." Bách Nguyên nhìn cô, ánh mắt có chút tò mò thật sự, không phải sự tò mò tọc mạch mà là một sự quan tâm chân thành. "Hẳn là không dễ dàng."
Ý Vy im lặng một lúc, rồi mỉm cười nhẹ. "Cũng có những giai đoạn khó khăn, nhưng em nghĩ mình may mắn hơn nhiều đứa trẻ khác vì có bà Diễm Thu và một cô em gái luôn ở bên cạnh. Có gia đình, dù không phải gia đình ruột thịt, vẫn là điều quý giá nhất."
Cô nói câu ấy bằng tất cả sự chân thành cô có, bởi dù đã biết trước những gì Tuệ Nghi đang âm mưu, tình cảm cô dành cho tuổi thơ bên em nuôi, cho những năm tháng ấm áp thật sự đã có, vẫn không hề giả dối. Đó chính là điều khiến hoàn cảnh của cô trở nên phức tạp hơn bất kỳ câu chuyện phục thù đơn giản nào — cô không ghét bỏ Tuệ Nghi, cô chỉ không còn có thể nhắm mắt làm ngơ trước sự thật.
Bách Nguyên nhìn cô, có một khoảnh khắc im lặng kéo dài, rồi anh nói, giọng trầm hơn thường lệ: "Tôi lớn lên trong một gia đình đầy đủ về vật chất, nhưng đôi khi tôi tự hỏi liệu mình có thực sự hiểu được ý nghĩa của từ 'gia đình' theo cách cô vừa nói hay không. Từ nhỏ, tôi đã quen với việc mọi mối quan hệ xung quanh mình đều gắn liền với lợi ích, với vị trí gia tộc. Cô là người đầu tiên khiến tôi nghĩ về nó theo một cách khác."
Đó là lần đầu tiên, ở cả hai kiếp sống, Ý Vy nghe Bách Nguyên chia sẻ một điều gì đó thật lòng, không mang tính xã giao hay công việc. Cô nhìn anh, cảm nhận được một sự rung động thật sự trong lòng, không chỉ vì tình cảm cô đã từng có ở kiếp trước, mà vì trong khoảnh khắc này, cô cảm thấy mình đang thực sự kết nối với một con người, chứ không chỉ đơn thuần lặp lại một kịch bản đã biết trước.
"Em nghĩ," cô đáp, giọng nhẹ nhàng, "gia đình không nhất thiết phải hoàn hảo hay đầy đủ. Quan trọng là những người trong đó có thật lòng với nhau hay không."
Câu nói ấy, dù cô không cố ý, lại mang một ý nghĩa sâu xa hơn nhiều so với những gì Bách Nguyên có thể hiểu ngay lúc đó. Ý Vy đang nói về chính hoàn cảnh của mình, về nỗi băn khoăn cô đang phải đối mặt mỗi ngày: liệu tình cảm của Tuệ Nghi dành cho cô có thật lòng hay không, và nếu có, tại sao nó lại đi kèm với những toan tính âm thầm đến vậy.
Từ buổi chiều hôm đó, mối quan hệ giữa Ý Vy và Bách Nguyên bắt đầu chuyển sang một giai đoạn mới, thân mật hơn, chân thành hơn. Anh bắt đầu chủ động mời cô đi ăn tối ngoài giờ làm việc, không còn viện cớ công việc như trước. Cô nhận ra, mỗi lần ở bên anh, cô không cần phải diễn bất kỳ vai trò nào, không cần phải tính toán từng câu nói như khi đối phó với Tuệ Nghi. Đó là một cảm giác nhẹ nhõm hiếm hoi trong suốt hành trình đầy cảnh giác mà cô đang theo đuổi.
Có một buổi tối, khi cả hai cùng dạo bộ dọc bờ sông sau bữa ăn, Bách Nguyên bất chợt hỏi cô, giọng nửa đùa nửa thật: "Cô có bao giờ cảm thấy như mình biết trước một điều gì đó sắp xảy ra không? Kiểu như một linh cảm mạnh mẽ đến mức không thể giải thích được." Ý Vy khựng lại một nhịp, tim đập nhanh hơn trong khoảnh khắc ngắn ngủi, trước khi kịp lấy lại vẻ điềm tĩnh, hỏi lại vì sao anh lại hỏi vậy. Anh chỉ cười, nói rằng gần đây anh có cảm giác cô luôn biết chính xác điều gì nên nói, nên làm, như thể cô đã trải qua tất cả những chuyện này từ trước. Ý Vy đáp lại bằng một câu nói đùa nhẹ nhàng về trực giác của phụ nữ, khéo léo lái câu chuyện sang hướng khác, nhưng trong lòng, cô hiểu mình cần cẩn thận hơn nữa để không vô tình để lộ sự bất thường trong cách mình phản ứng với thế giới.
Phó Nhật Khang, trợ lý thân cận nhất của Bách Nguyên, cũng là người đầu tiên trong nội bộ tập đoàn nhận ra sự thay đổi ở vị tổng tài của mình. Trong một lần chuẩn bị tài liệu cho cuộc họp, anh từng nói đùa với đồng nghiệp rằng chưa bao giờ thấy sếp mình chủ động sắp xếp lại lịch trình bận rộn chỉ để có thêm thời gian gặp gỡ một đối tác thiết kế, và rằng có lẽ đây là lần đầu tiên anh thấy Bách Nguyên thực sự thả lỏng trước mặt một người phụ nữ.
Nhưng cô cũng biết, sự gắn kết ngày càng sâu sắc này giữa cô và Bách Nguyên, dù mang lại hạnh phúc thật sự, cũng đồng thời là một tín hiệu báo động cho một người khác — một người đang âm thầm dõi theo mọi diễn biến từ xa, và sẽ không dễ dàng chấp nhận đứng nhìn cơ hội của mình dần tan biến.
Có một lần, khi Ý Vy vô tình nhắc đến việc Bách Nguyên đã mời mình đi xem một buổi hòa nhạc cuối tuần, cô nhận thấy Tuệ Nghi im lặng đến bất thường trong vài giây trước khi cười gượng, hỏi han qua loa vài câu rồi nhanh chóng chuyển sang chủ đề khác. Ý Vy hiểu, mỗi tin tức về sự tiến triển trong mối quan hệ giữa cô và Bách Nguyên, dù được kể ra một cách vô tình, đều như một nhát dao nhỏ khứa vào lòng tự ái của em nuôi mình. Cô không cố ý phô trương hạnh phúc của bản thân, nhưng cô cũng không còn cố tình giấu giếm hay giảm nhẹ mọi chuyện như trước, bởi cô hiểu, sự thành thật về cuộc sống của chính mình không phải là một cái tội, dù nó có thể khiến người khác chạnh lòng.
Bà Diệu, trong một lần tình cờ gặp Ý Vy tại văn phòng Quỹ Ánh Dương để hoàn tất thủ tục tài trợ học bổng cho khóa sau, cũng nhận xét rằng bà chưa từng thấy Bách Nguyên cởi mở với ai như vậy kể từ khi anh về nước tiếp quản tập đoàn. Bà nói, giọng đầy ẩn ý, rằng bà Ninh Diễm Thu nếu còn sống hẳn sẽ rất vui khi thấy cô con gái nuôi của mình tìm được một người xứng đáng để tin tưởng. Câu nói ấy khiến lòng Ý Vy ấm áp, nhưng cũng gợi lên trong cô một nỗi lo lắng mơ hồ về việc liệu, đứng ở góc độ của Tuệ Nghi, những lời khen ngợi tương tự dành cho chị gái có từng được nói ra trước mặt cô ấy hay không, và nếu có, chúng đã gieo vào lòng cô ấy những cảm xúc gì trong suốt bấy nhiêu năm.
Đúng như cô dự đoán, chỉ vài ngày sau buổi chiều uống trà ấy, Tuệ Nghi bắt đầu thay đổi chiến thuật.