Chương 24
Chương 24 — Tái Sinh: Địa Ngục Này Giờ Là Của Em
Ngày Định Mệnh, Giờ Là Ngày Hạnh Phúc
Ba năm sau ngày trùng sinh, đúng vào ngày diễn ra buổi tiệc từ thiện thường niên của Quỹ Ánh Dương — ngày mà, ở kiếp trước, Ý Vy lần đầu gặp Chung Bách Nguyên, và cũng là điểm khởi đầu cho toàn bộ chuỗi sự kiện dẫn đến cái chết của cô — khách sạn Kim Cương một lần nữa rực sáng ánh đèn, chuẩn bị cho buổi tiệc năm nay.
Nhưng lần này, không khí hoàn toàn khác biệt. Không còn sự căng thẳng ngầm của một người đang mang theo ký ức về một bi kịch sắp xảy ra, không còn những ánh mắt dò xét đề phòng. Chỉ còn lại niềm vui thuần khiết của một sự kiện từ thiện thường niên, được tổ chức bởi những con người đã cùng nhau vượt qua một hành trình dài đầy thử thách.
Ý Vy đứng giữa sảnh chính, khoác một chiếc váy dạ hội màu vàng nhạt, đích thân giám sát khâu trang trí cuối cùng — không phải với tư cách chuyên viên thiết kế của một công ty nhỏ như ba năm trước, mà với tư cách thành viên hội đồng cố vấn của chính Quỹ Ánh Dương, người đã đóng góp không nhỏ vào việc mở rộng quy mô và tầm ảnh hưởng của quỹ trong suốt thời gian qua.
"Mọi thứ đều hoàn hảo," Bách Nguyên nói khi bước đến bên cạnh vợ, khoác tay quanh eo cô, nhìn ngắm không gian được trang trí tinh tế bằng hàng ngàn bông hoa lan hồ điệp và ánh đèn vàng ấm áp. "Giống hệt cách em đã làm ba năm trước."
"Không hoàn toàn giống đâu," Ý Vy đáp, mỉm cười bí ẩn. "Lần này em thêm vài chi tiết mới."
Cô chỉ về phía một góc sảnh, nơi đặt một bức ảnh lớn của bà Ninh Diễm Thu, được trang trí bằng những bông hoa cúc trắng bà yêu thích lúc sinh thời, cùng một tấm bảng nhỏ ghi lại những đóng góp của bà cho hàng trăm đứa trẻ mồ côi qua nhiều thế hệ. Đây là năm đầu tiên quỹ tổ chức một khu vực tưởng niệm trang trọng như vậy, theo đề xuất của chính Ý Vy.
Buổi tiệc diễn ra ấm cúng, tràn ngập tiếng cười. Bà Diệu, giờ đây đã lớn tuổi hơn nhưng vẫn minh mẫn, đứng lên phát biểu, cảm ơn tất cả các nhà hảo tâm đã đồng hành cùng quỹ suốt một năm qua, đặc biệt nhắc đến những đóng góp của Ý Vy trong việc xây dựng chương trình hỗ trợ tâm lý mới cho trẻ em tại trại trẻ mồ côi.
"Ba năm trước, cũng tại chính căn phòng này, tôi đã giới thiệu một cô gái trẻ tuổi với một chàng trai trẻ tuổi khác, không hề biết rằng mình đang se duyên cho một trong những câu chuyện đáng nhớ nhất mà quỹ chúng ta từng chứng kiến," bà Diệu nói, giọng đầy xúc động, ánh mắt hướng về phía Ý Vy và Bách Nguyên đang đứng cạnh nhau. "Tôi tin, bà Diễm Thu, dù không còn ở đây, cũng đang mỉm cười khi nhìn thấy cô con gái nuôi của mình hạnh phúc như ngày hôm nay."
Tiếng vỗ tay vang lên khắp sảnh tiệc. Vài vị khách lớn tuổi, từng chứng kiến câu chuyện của Ý Vy qua báo chí, không giấu được sự xúc động, có người còn lau vội giọt nước mắt. Một số doanh nhân trẻ tuổi, lần đầu tham dự sự kiện của quỹ, tò mò hỏi han những người xung quanh về câu chuyện đầy kịch tính đứng sau cặp vợ chồng đang tỏa sáng giữa sảnh tiệc, và nhận được những câu trả lời đầy ngưỡng mộ về bản lĩnh phi thường của người phụ nữ từng một mình đối mặt với âm mưu hiểm độc để bảo vệ những gì mình yêu quý.
Đứng nép trong đám đông, Bích Ngọc lặng lẽ ngắm nhìn bạn mình dưới ánh đèn vàng ấm áp, trong lòng dâng lên một niềm tự hào khó tả. Cô nhớ lại ngày đầu tiên quen biết Ý Vy tại công ty thiết kế nhỏ bé năm xưa, nhớ lại biết bao đêm cả hai cùng thức khuya hoàn thành bản vẽ cho khách hàng, và giờ đây, nhìn bạn mình đứng giữa một sảnh tiệc sang trọng, được mọi người kính trọng không chỉ vì địa vị, mà vì chính nhân cách và bản lĩnh cô đã chứng minh qua thử thách, Bích Ngọc cảm thấy như chính mình cũng đang được sống lại một phần hành trình đáng tự hào ấy.
Trong lúc mọi người đang giao lưu, điện thoại của Ý Vy rung lên. Cô mở ra, thấy một tin nhắn từ một số lạ, kèm theo lời giới thiệu ngắn gọn của quản giáo trại giam xác nhận danh tính người gửi.
"Chị ơi, hôm nay là ngày kỷ niệm buổi tiệc năm xưa phải không? Em nhớ chị có kể cho em nghe về ngày này khi chúng ta còn nhỏ, dù lúc đó em chưa biết ý nghĩa thật sự của nó. Em đang cố gắng từng ngày trong này. Tuần trước em hoàn thành khóa học tâm lý đầu tiên, bác sĩ nói em đã có tiến bộ đáng kể trong việc nhận diện và xử lý cảm xúc của mình. Em không dám mong chị tha thứ, nhưng em muốn chị biết, em đang thực sự cố gắng thay đổi, không phải để làm hài lòng ai, mà vì em muốn trở thành người tốt hơn khi ra tù. Chúc chị và anh Bách Nguyên một buổi tiệc thật hạnh phúc. — Tuệ Nghi."
Ý Vy đọc tin nhắn, mắt cay cay nhưng khóe môi lại nở một nụ cười nhẹ nhàng. Cô gõ lại một dòng ngắn: "Cảm ơn em đã chia sẻ. Chị tin em sẽ làm được. Cố gắng nhé." Cô cất điện thoại vào túi xách nhỏ, hít một hơi thật sâu, để cho cảm xúc lắng lại trước khi quay về với buổi tiệc.
Bách Nguyên, nhận ra vẻ xúc động thoáng qua trên gương mặt vợ, nhẹ nhàng hỏi. "Tuệ Nghi nhắn tin cho em à?"
Ý Vy gật đầu. "Em ấy đang cố gắng thay đổi thật sự. Có lẽ, một ngày nào đó, khi em ấy ra tù, chúng ta sẽ có cơ hội nói chuyện lại từ đầu, không phải với tư cách của quá khứ, mà với tư cách của những con người đã học được cách trưởng thành từ những sai lầm."
"Anh tin em sẽ biết cách xử lý điều đó khi thời điểm đến," Bách Nguyên nói, siết chặt tay vợ. "Nhưng tối nay, hãy để mọi chuyện đó sang một bên. Tối nay là để tận hưởng hạnh phúc của chúng ta."
Ý Vy mỉm cười, gật đầu đồng ý. Cô nhìn quanh sảnh tiệc, thấy Bích Ngọc đang trò chuyện vui vẻ với Phó Nhật Khang ở một góc, thấy ông Sơn đứng lặng lẽ quan sát từ xa như thói quen nghề nghiệp đã ăn sâu, thấy chị Vân từ trại trẻ mồ côi đang giới thiệu vài đứa trẻ lớn tuổi nhất trong trại với các nhà tài trợ tiềm năng. Tất cả những con người đã đồng hành cùng cô trong suốt hành trình gian nan vừa qua, giờ đây quây quần trong một khoảnh khắc bình yên hiếm có.
Đến cuối buổi tiệc, khi hầu hết khách mời đã ra về, Bách Nguyên dẫn Ý Vy ra khu vực ban công riêng của khách sạn, nơi có thể nhìn toàn cảnh thành phố lên đèn lấp lánh phía xa.
"Em còn nhớ, ba năm trước, đúng vào đêm này, em đã nghĩ gì không?" anh hỏi, vòng tay ôm cô từ phía sau.
"Em nhớ," Ý Vy đáp, tựa đầu vào ngực anh. "Em đã nghĩ, nếu số phận cho mình một cơ hội thứ hai, mình sẽ không lãng phí nó."
"Và em đã làm được," Bách Nguyên nói, giọng đầy tự hào. "Em không chỉ thay đổi số phận của chính mình, mà còn thay đổi cả số phận của anh, của cả gia tộc họ Chung, và có lẽ, cả tương lai của em gái em nữa."
Ý Vy quay người lại, đối diện anh, ánh mắt lấp lánh dưới ánh đèn thành phố. "Em không làm điều đó một mình. Nếu không có anh tin tưởng em ngay từ đầu, không có ông Sơn, Phó Nhật Khang, Bích Ngọc, có lẽ mọi chuyện đã không thể diễn ra suôn sẻ như vậy."
Bách Nguyên cúi xuống, đặt lên trán cô một nụ hôn nhẹ nhàng. "Dù thế nào, anh cũng cảm ơn số phận đã cho anh cơ hội gặp lại phiên bản mạnh mẽ này của em, dù anh chưa từng biết đến phiên bản trước đó."
Ý Vy bật cười nhẹ, không giải thích thêm về ý nghĩa sâu xa trong câu nói của anh, chỉ đơn giản tận hưởng khoảnh khắc bình yên hiếm hoi này. Cô ngước nhìn bầu trời đêm, những ngôi sao lấp lánh xa xa, và tự nhủ, ngày định mệnh năm xưa — ngày từng đánh dấu khởi đầu cho một bi kịch đau đớn ở kiếp trước — giờ đây đã hoàn toàn được viết lại, trở thành biểu tượng cho một tình yêu được xây dựng bằng lòng dũng cảm, trí tuệ, và cả sự bao dung.
"Chúc mừng kỷ niệm ngày định mệnh của chúng ta," Bách Nguyên thì thầm, nâng ly champagne trên tay chạm nhẹ vào ly của cô.
"Chúc mừng địa ngục ấy, giờ đây, đã hoàn toàn thuộc về em," Ý Vy đáp, mỉm cười rạng rỡ, "và em đã biến nó thành thiên đường."
Hai người nhìn nhau, cùng mỉm cười, để cho ánh đèn thành phố và bầu trời đêm lấp lánh chứng kiến một chương mới, trọn vẹn và hạnh phúc, của câu chuyện đã từng suýt kết thúc trong bi kịch nhưng cuối cùng được viết lại thành một cái kết xứng đáng cho tất cả những gì họ đã cùng nhau trải qua.
Xa xa dưới chân tòa nhà, dòng xe cộ vẫn nối đuôi nhau xuôi ngược, ánh đèn đường phản chiếu lấp lánh trên mặt sông, như hàng ngàn ngôi sao rơi xuống giữa lòng thành phố. Ý Vy khép mắt lại trong giây lát, để cho làn gió đêm mơn man qua gương mặt, cảm nhận trọn vẹn nhịp đập trái tim mình — một nhịp đập bình yên, không còn vướng bận bởi bất kỳ nỗi sợ hãi hay cảnh giác nào. Cô biết, từ đêm nay trở đi, mỗi ngày phía trước sẽ không còn là một trận chiến thầm lặng để sinh tồn, mà đơn giản chỉ là những trang mới của một cuộc sống cô xứng đáng được tận hưởng, bên cạnh người đàn ông đang ôm cô thật chặt giữa đêm thành phố lấp lánh ánh đèn.