Chương 17
Chương 17
Tạ Lâm Chu tuy giữ được Hầu phủ, nhưng từ nay về sau mỗi tháng đều phải trả bạc cho Thẩm gia. Liễu Minh Châu đứng giữa từ đường, không còn ai để ý tới nàng ta nữa. Nàng ta nhìn về phía Tạ Lâm Chu.
“Lâm Chu ca ca… muội vẫn còn có thể quay về Hầu phủ sao?”
Tạ Lâm Chu trầm mặc không nói. Lão phu nhân chậm rãi nhắm mắt lại. Một vị tộc lão lạnh lùng lên tiếng:
“Nữ nhi họ Liễu tâm thuật bất chính, từ nay về sau không được bước vào cửa nhà họ Tạ nữa.”
Cơ thể Liễu Minh Châu mềm nhũn, trực tiếp ngồi sụp xuống đất. Ta chậm rãi đi ngang qua người nàng ta. Nàng ta đột nhiên nắm lấy vạt váy ta.
“Thẩm Chiếu Đường, ta nhận thua rồi… ngươi tha cho ta đi.”
Ta cúi đầu nhìn nàng ta.
“Câu này, nên giữ lại để nói với những người từng bị ngươi hại.”
Nàng ta bật khóc.
“Ta đâu có hại chết ngươi.”
Ta lẳng lặng nhìn nàng ta.
“Rồi ngươi sẽ biết.”
Đêm hôm ấy, ta lại mơ thấy cái giếng của kiếp trước. Lúc tỉnh dậy, Ngân Bình đang canh bên giường.
“Tiểu thư, Cố đại nhân tới rồi.”
Ta đứng dậy thay y phục. Cố Nghiễn Chi đứng trong viện, trong tay cầm một chiếc hộp gỗ.
“Ta điều tra được một chuyện.”
Ta mời hắn vào trong. Hắn mở chiếc hộp ra. Bên trong là một cây trâm cũ. Chỉ nhìn một cái ta đã nhận ra. Kiếp trước sau khi ta chết, Liễu Minh Châu từng đeo cây trâm này. Nàng ta nói đó là vật định tình mà Tạ Lâm Chu tặng cho nàng ta. Cố Nghiễn Chi chậm rãi nói:
“Cây trâm này vốn là vật cũ mẫu thân cô gửi lại chỗ Thái hậu. Ba năm trước bị lão phu nhân của Hầu phủ mượn về thưởng thức nhưng chưa từng trả lại. Hôm qua được tìm thấy trong chỗ ở của Liễu Minh Châu.”
Ta chậm rãi cầm cây trâm lên. Ngân Bình tức giận nói:
“Nàng ta ngay cả di vật của mẫu thân tiểu thư cũng dám trộm?”
Cố Nghiễn Chi chậm rãi đáp:
“Nàng ta chưa chắc biết lai lịch của cây trâm, nhưng nàng ta biết đó là đồ quý giá.”
“Tạ Lâm Chu biết chuyện này sao?”
Cố Nghiễn Chi trầm mặc một lát.
“Hắn nói… là lão phu nhân đưa cho Liễu Minh Châu.”
Ta khẽ bật cười.
“Vậy thì mời bọn họ cùng trả lại.”
Thọ yến của Thái hậu đã gần tới. Tiết phu nhân thay ta đưa thiệp vào cung. Ngày vào cung dự yến, ta đeo cây trâm cũ của mẫu thân trên tóc. Trong đại điện, Tạ Lâm Chu, lão phu nhân và Liễu Minh Châu đều có mặt. Liễu Minh Châu là đi theo một vị họ hàng xa lẫn vào trong. Khi nhìn thấy cây trâm trên đầu ta, ánh mắt nàng ta lập tức thay đổi. Ngay cả Thái hậu cũng nhìn thấy. Người đưa tay gọi ta tới.
“Cây trâm này… cuối cùng cũng trở về rồi.”
Sắc mặt lão phu nhân trong nháy mắt trắng bệch. Thái hậu quay sang nhìn bà ta.
“Tạ lão phu nhân, ba năm trước mượn đồ cũ của ai gia, ngươi còn nhớ chứ?”
Lão phu nhân lập tức quỳ xuống.
“Thần phụ tuổi tác đã lớn, nhất thời quên mất.”
Thái hậu nhàn nhạt hỏi:
“Quên tới mức chạy lên đầu Liễu cô nương luôn rồi sao?”
Trong đại điện, toàn bộ ánh mắt đều đổ dồn lên người Liễu Minh Châu. Nàng ta phịch một tiếng quỳ xuống đất.
“Nương nương, thần nữ thật sự không biết đó là đồ của người.”
Ta nhìn nàng ta.
“Nếu cô nương không biết, vì sao lại giấu trong tiểu viện phía tây thành?”
Môi Liễu Minh Châu bắt đầu run lên.
“Ta… ta chỉ sợ bị ngươi lấy lại.”
Giọng nói của Thái hậu lập tức lạnh đi vài phần.
“Đồ của ai gia, từ bao giờ lại biến thành của ngươi?”
Liễu Minh Châu hoàn toàn không dám trả lời. Ngay cả Tạ Lâm Chu cũng quỳ xuống.
“Là Hầu phủ quản giáo không nghiêm.”
Thái hậu nhìn hắn.
“Trấn Bắc Hầu, thứ ngươi nợ Thẩm gia, nợ An Ninh, nợ Thẩm Chiếu Đường… không ít đâu.”
Đầu Tạ Lâm Chu càng cúi thấp hơn. Ta chậm rãi tháo cây trâm xuống, dâng lên trước mặt Thái hậu.
“Nương nương, vật đã về đúng chủ.”
Nhưng Thái hậu lại tự tay cài cây trâm trở lại tóc ta.
“Đây là thứ mẫu thân con để lại cho con. Đeo đi.”
Ánh mắt của toàn bộ phu nhân và tiểu thư trong điện nhìn ta lập tức thay đổi. Trưởng công chúa bật cười.
“Thẩm Chiếu Đường có di vật của mẫu thân che chở, sau này ai còn dám tùy tiện đưa tay ra nữa… cũng phải tự cân nhắc trước đã.”
Lần này, chút thể diện cuối cùng của Liễu Minh Châu cũng bị xé sạch. Nàng ta bị họ hàng xa trực tiếp dẫn đi ngay trước mặt mọi người. Trước lúc rời khỏi đại điện, nàng ta quay đầu nhìn Tạ Lâm Chu. Nhưng từ đầu đến cuối, Tạ Lâm Chu đều không nhìn nàng ta lấy một lần.