Chương 4

Chương 4

Ta bình tĩnh nhìn hắn.
“Chẳng phải vừa rồi Hầu gia còn nói nàng ta đơn thuần sao?”
“Ta chỉ muốn nàng ta nhớ kỹ một điều, trước khi hại người khác, phải tự hỏi bản thân có chịu nổi hậu quả hay không.”
Liễu Minh Châu khóc đến đứt quãng.
“Lâm Chu ca ca, muội không còn mặt mũi nào để sống nữa rồi.”
Tên mã phu kia lập tức mở miệng:
“Liễu cô nương đã cùng tiểu nhân uống rượu hợp cẩn, theo quy củ dân gian, nàng ấy đã là thê tử của tiểu nhân.”
“Tiểu nhân nguyện ý chịu trách nhiệm.”
Sắc mặt Liễu Minh Châu trắng bệch, gần như sắp ngất đi ngay tại chỗ. Tạ Lâm Chu trực tiếp đá văng tên mã phu kia ra ngoài. Ta lập tức lên tiếng:
“Không thể cút.”
Tạ Lâm Chu quay đầu nhìn ta.
“Nàng còn muốn thế nào nữa?”
Ta chậm rãi đáp:
“Nếu chuyện hôm nay đã náo đến trước mặt đông đảo khách khứa như vậy, chi bằng mời tộc lão tới phân xử.”
“Liễu cô nương mưu hại tân phụ của Hầu phủ, mã phu xông vào tân phòng, Hồng Tụ đưa ngân phiếu, từng người một đều không thể thiếu.”
Tạ Lâm Chu cố nén lửa giận.
“Hôm nay là ngày đại hỉ.”
“Ta cũng biết hôm nay là ngày đại hỉ, cho nên mới muốn hỏi Hầu gia một câu.”
Ta tiến lên phía trước một bước.
“Nếu hôm nay người uống rượu với mã phu là ta, vậy Hầu gia có nói bỏ qua hay không?”
Tạ Lâm Chu không trả lời. Ta thay hắn nói ra đáp án.
“Không đâu!”
“Hầu gia sẽ để ta đi theo mã phu, sau đó để Liễu Minh Châu thay ta bái đường thành thân.”
Liễu Minh Châu đột ngột ngẩng phắt đầu lên. Sắc mặt Tạ Lâm Chu cũng trầm hẳn xuống. Ta biết, ta đã nói trúng rồi. Khách khứa trong phòng cũng dần nghe ra có điều không đúng. Có người thấp giọng hỏi nhỏ:
“Lời này là có ý gì vậy?”
Ta không nói thêm gì nữa. Bây giờ vẫn chưa phải lúc vạch trần toàn bộ mọi chuyện. Ta nói với Ngân Bình:
“Đi mời quản sự của Thẩm gia tới đây.”
Tạ Lâm Chu bật cười lạnh.
“Thẩm gia ở tận Giang Nam, ở kinh thành này nàng có thể mời được ai?”
Ngay lúc ấy, ngoài cửa bỗng vang lên một giọng nam trung niên.
“Hầu gia nói sai rồi. Người của Thẩm gia đã chờ ngoài phủ suốt nửa canh giờ.”
Mọi người lập tức tránh sang hai bên. Đại quản sự của Thẩm gia là Chu bá dẫn theo hơn mười hộ viện bước vào trong. Ông ấy khom người hành lễ với ta.
“Tiểu thư, lão gia đã dặn, hôm nay kẻ nào dám ức hiếp người, Thẩm gia sẽ lập tức khiêng toàn bộ của hồi môn trở về.”
Sắc mặt Tạ Lâm Chu thoáng khựng lại. Tiếng khóc của Liễu Minh Châu cũng nhỏ đi vài phần. Thẩm gia tuy không phải huân quý thế gia, thế nhưng lại là một trong những đại phú hộ đứng đầu Giang Nam. Lần này ta vào kinh, của hồi môn mang theo nhiều đến một trăm hai mươi rương. Mấy năm gần đây Hầu phủ tuy vẫn còn tước vị, nhưng tiền bạc từ lâu đã thiếu hụt. Tạ Lâm Chu cưới ta vốn dĩ cũng không phải vì tình cảm. Ta ngẩng đầu nhìn hắn.
“Hầu gia muốn tra tiếp, hay muốn ép xuống?”
Tạ Lâm Chu nghiến răng. Khi tộc lão được mời tới, Liễu Minh Châu đã quỳ trước đại sảnh. Hồng Tụ cũng đang quỳ bên cạnh. Tên mã phu co rúm người ở một góc. Tộc lão trầm giọng hỏi:
“Ngân phiếu từ đâu mà có?”
Hồng Tụ vừa khóc vừa đáp:
“Là cô nương đưa cho nô tỳ.”
Liễu Minh Châu lập tức nhào tới bịt miệng nàng ta.
“Ngươi câm miệng!”
Hồng Tụ sợ đến mức toàn thân phát run.
“Cô nương nói chỉ cần hủy thanh danh của Thẩm cô nương, Hầu gia sẽ có thể cưới cô nương vào phủ. Cô nương còn nói Hầu gia đã ngầm đồng ý rồi.”
Tất cả ánh mắt trong đại sảnh lập tức đồng loạt đổ dồn lên người Tạ Lâm Chu. Tạ Lâm Chu tức giận quát lớn: Liễu Minh Châu cũng lập tức tiếp lời:
“Là Hồng Tụ cố ý vu oan cho ta. Nó oán hận ta ngày thường quản giáo nó quá nghiêm.”
Ta bình thản hỏi:
“Vậy còn tên mã phu kia thì sao?”
Liễu Minh Châu cắn chặt răng.
“Hắn tham bạc nên mới ăn nói bậy bạ.”
Ta gật đầu.
“Được. Một nha hoàn vu oan, một mã phu nói bừa, vậy còn phong thư này thì sao?”
Ngân Bình lập tức dâng lên một phong thư. Khoảnh khắc nhìn thấy phong thư kia, cả người Liễu Minh Châu lập tức lùi về sau nửa bước. Ta mở phong thư ra.
“Minh Châu, nàng cứ làm theo kế hoạch. Bên phía tân phòng ta sẽ cho người tránh đi. Chỉ cần chuyện thành công, Thẩm gia nữ sẽ không còn mặt mũi ở lại Hầu phủ nữa.”