Chương 3

Chương 3

“Hầu gia ở đây, vậy người bên trong là ai?”
“Tân nương sao lại uống rượu hợp cẩn với người khác?”
“Đây là chuyện gì vậy chứ?”
Tạ Lâm Chu sải bước đi tới.
“Thẩm Chiếu Đường, nàng đúng là to gan.”
Hắn giơ tay trực tiếp vén khăn voan lên. Khăn voan đỏ rơi xuống đất. Gương mặt trắng bệch của Liễu Minh Châu lập tức lộ ra trước mắt mọi người. Cả căn phòng trong nháy mắt rơi vào yên lặng. Có người kinh hô thành tiếng.
“Sao lại là Liễu cô nương?”
“Liễu cô nương mặc giá y của tân nương?”
“Vậy tân phu nhân thật sự đâu rồi?”
Ngay cả Tạ Lâm Chu cũng ngẩn người trong thoáng chốc.
“Minh Châu?”
Nước mắt Liễu Minh Châu lập tức rơi xuống.
“Lâm Chu ca ca, muội không biết, muội thật sự không biết gì cả.”
Nàng ta lập tức lao về phía Tạ Lâm Chu.
“Là tỷ ấy, là tỷ ấy bảo muội thay tỷ ấy ngồi một lát, tỷ ấy hại muội!”
Lúc này ta mới từ phía sau đám người bước ra.
“Lời này của Liễu cô nương, ta thật sự nghe không hiểu.”
Mọi người đồng loạt quay đầu lại. Ta mặc một bộ hồng y khác, búi tóc chỉnh tề đoan chính, bên cạnh còn có Ngân Bình và bà mối đứng hầu. Tạ Lâm Chu nhìn chằm chằm vào ta.
“Vì sao nàng lại ở đây?”
Ta nhìn bà mối một cái. Bà mối lập tức cuống quýt đáp:
“Vừa rồi chén rượu bị đổ, làm bẩn tay áo của phu nhân, phu nhân đi thay y phục, là lão nô đi cùng.”
Ta đưa mắt nhìn về phía Liễu Minh Châu.
“Ta chỉ đi thay y phục mà thôi, vậy vì sao Liễu cô nương lại mặc giá y của ta, ngồi trên hỉ tháp của ta, còn cùng người khác uống rượu hợp cẩn?”
Liễu Minh Châu lập tức thét lên chói tai:
“Là tỷ bảo ta ngồi xuống!”
Ta hỏi ngược lại:
“Ta bảo cô ngồi, lẽ nào ta cũng bảo tên nam nhân kia mặc hỉ bào sao?”
Nàng ta nhất thời không nói nên lời. Ta chuyển mắt nhìn về phía tên mã phu kia.
“Ngươi là ai?”
Tên mã phu quỳ rạp dưới đất, cả người run lẩy bẩy đến mức ngay cả một câu hoàn chỉnh cũng nói không nổi. Giọng điệu của ta vẫn bình thản như cũ.
“Tân phòng của phủ Trấn Bắc Hầu, một tên mã phu như ngươi lại mặc hỉ bào của tân lang xông vào đây.”
“Nếu hôm nay không nói rõ ràng, vậy thì không ai cứu nổi ngươi đâu.”
Tên mã phu kia lập tức dập đầu liên tục.
“Phu nhân tha mạng, là Liễu cô nương cho tiểu nhân tám mươi lượng bạc, bảo tiểu nhân giả làm Hầu gia, cùng phu nhân uống rượu hợp cẩn.”
Liễu Minh Châu lập tức kêu lên:
“Ngươi nói bậy!”
Tên mã phu run rẩy lấy từ trong ngực ra một tờ ngân phiếu.
“Ngân phiếu vẫn còn đây, tiểu nhân còn chưa dám tiêu.”
“Là nha hoàn Hồng Tụ bên cạnh Liễu cô nương tự tay đưa cho tiểu nhân.”
Hồng Tụ sợ đến mức liên tục lùi về phía sau. Liễu Minh Châu lập tức xoay người túm lấy tay áo của Tạ Lâm Chu.
“Lâm Chu ca ca, muội chỉ muốn đùa một chút thôi, muội không hề muốn hại tỷ tỷ.”
Ta nhìn nàng ta.
“Cho mã phu mặc hỉ bào, cùng ta uống rượu hợp cẩn, đây cũng gọi là trò đùa sao?”
Trong đám khách khứa có người thấp giọng nói nhỏ:
“Nếu chuyện này thật sự thành rồi, thanh danh của tân phu nhân coi như bị hủy sạch.”
“Bình thường Liễu cô nương nhìn mềm yếu như vậy, không ngờ lại làm ra loại chuyện này.”
“May mà hôm nay người tự gánh hậu quả lại là chính nàng ta.”
Liễu Minh Châu khóc càng dữ dội hơn.
“Muội cũng chỉ là quá để tâm đến Lâm Chu ca ca mà thôi. Vốn dĩ tỷ ấy không nên gả vào đây.”
Ta ngẩng đầu nhìn về phía Tạ Lâm Chu.
“Hầu gia thấy chuyện này nên xử lý thế nào?”
Hàng mày Tạ Lâm Chu nhíu chặt.
“Minh Châu quả thật đã làm sai, nhưng nàng ấy tuổi còn nhỏ, lại là cô nữ không nơi nương tựa, nàng hà tất phải ép người quá đáng như vậy?”
Ta khẽ bật cười một tiếng.
“Tuổi còn nhỏ? Nàng ta chỉ nhỏ hơn ta đúng ba tháng.”
Tạ Lâm Chu lạnh giọng nói:
“Hôm nay chuyện náo loạn thành thế này, nàng cũng có lỗi.”
Ta hỏi hắn:
“Ta có lỗi gì?”
“Nàng biết rõ tính tình nàng ấy đơn thuần, vậy mà còn cố ý dẫn nàng ấy ngồi lên hỉ tháp.”
Ta trực tiếp giơ tay tát Liễu Minh Châu một cái. Tiếng tát thanh thúy vang lên khắp căn phòng. Liễu Minh Châu ôm lấy mặt, không dám tin nổi mà nhìn ta. Tạ Lâm Chu lập tức nổi giận quát lớn:
“Thẩm Chiếu Đường!”