Chương 6

Chương 6

Liễu Minh Châu lập tức hoảng hốt. Một khi bị phủ Vĩnh Ninh Hầu loại khỏi vòng quý nữ ở kinh thành, nàng ta sẽ vĩnh viễn không thể bước vào những yến tiệc thuộc tầng lớp cao nhất nữa. Nàng ta run rẩy nâng chén trà lên.
“Tỷ tỷ, mời uống trà.”
Ta không nhận.
“Gọi sai rồi.”
Nàng ta nghiến chặt răng.
“Thẩm cô nương, mời uống trà.”
Ta vẫn không nhận. Nước mắt nàng ta rơi xuống càng dữ dội hơn.
“Thẩm phu nhân, mời uống trà, là ta sai rồi.”
Lúc này ta mới nhận lấy chén trà, sau đó đặt sang một bên.
“Đầu còn chưa dập.”
Liễu Minh Châu nhìn chằm chằm vào ta như muốn ăn tươi nuốt sống. Toàn bộ phu nhân trong phòng đều đang nhìn nàng ta. Cuối cùng nàng ta vẫn phải cúi người xuống, nặng nề dập một cái đầu. Ta lạnh nhạt nói:
“Nhớ cho kỹ, hại người khác sẽ không có chuyện không phải trả giá.”
Khi Liễu Minh Châu rời khỏi yến tiệc, bước chân đã hoàn toàn rối loạn. Nàng ta vừa bước ra ngoài cửa, Liễu phu nhân lập tức bật cười nói:
“Thẩm cô nương đúng là rộng lượng.”
Ta quay sang nhìn bà ta.
“Vừa rồi chẳng phải Liễu phu nhân còn khuyên ta nên biết tha người thì hãy tha người sao?”
Sắc mặt Liễu phu nhân lập tức đỏ lên. Tiết phu nhân đặt chén trà xuống.
“Đường nhi chịu ấm ức, cuối cùng còn phải bị người khác khuyên nên rộng lượng. Phong khí ở kinh thành này đúng là nên sửa lại rồi.”
Từ đó về sau, trong yến tiệc không còn ai dám lên tiếng bênh vực Liễu Minh Châu nữa. Ngay ngày hôm sau, toàn bộ kinh thành đều truyền nhau chuyện này. Liễu Minh Châu muốn hại tân phụ, cuối cùng lại tự đưa bản thân lên hỉ tháp. Phủ Trấn Bắc Hầu nuốt của hồi môn, còn bị phủ Vĩnh Ninh Hầu kiểm kê ngay tại chỗ. Tạ Lâm Chu sai người tới mời ta trở về Hầu phủ. Ta không gặp. Đến ngày thứ ba, hắn đích thân tới. Khi ấy ta đang ở tiền sảnh phủ Vĩnh Ninh Hầu kiểm tra sổ sách. Tạ Lâm Chu vừa bước vào cửa, thứ đầu tiên nhìn thấy chính là những tờ khế ước cửa tiệm trải đầy trên bàn. Ánh mắt hắn khẽ thay đổi.
“Những thứ này đều là của nàng?”
“Là cửa tiệm thuộc của hồi môn của ta.”
Giọng điệu của hắn cuối cùng cũng dịu đi đôi chút.
“Hầu phủ cũng có vài cửa tiệm đang bỏ trống. Nếu nàng muốn, sau khi trở về có thể đứng ra quản lý.”
Ta ngẩng đầu nhìn hắn.
“Hầu gia muốn ta lấy của hồi môn cứu Hầu phủ sao?”
Hắn nhíu mày.
“Phu thê vốn là một thể.”
Ta bình thản đáp:
“Lúc hại ta, Hầu gia đâu có nhớ tới hai chữ một thể.”
Tạ Lâm Chu cố nén lửa giận.
“Chiếu Đường, Minh Châu đã bị phạt rồi. Nàng trở về phủ đi, ta sẽ cho nàng thể diện của chính thê.”
Ta hỏi hắn:
“Còn Liễu Minh Châu thì sao?”
“Nàng ta tạm thời ở thiên viện.”
Ta bật cười.
“Vậy thì không cần nói tiếp nữa.”
Tạ Lâm Chu trầm giọng nói:
“Nàng đừng quên, nàng đã gả cho ta rồi.”
Ta lấy hòa ly thư ra.
“Ta không quên, cho nên mới mời Hầu gia ký tên.”
Ánh mắt hắn dừng lại trên tờ hòa ly thư.
“Nàng nghĩ cho kỹ đi. Nữ tử hòa ly ở kinh thành không dễ sống đâu.”
Ta nhàn nhạt đáp:
“Hầu gia mưu hại thê tử ở kinh thành cũng chưa chắc dễ sống.”
Tạ Lâm Chu lập tức bị chặn họng. Đúng lúc ấy, ngoài cửa có tiểu tư chạy vào bẩm báo.
“Tiểu thư, lão phu nhân của phủ Trấn Bắc Hầu tới rồi, còn dẫn theo Liễu cô nương.”
Lúc này Tiết phu nhân không có mặt trong phủ. Sắc mặt Tạ Lâm Chu lập tức thay đổi. Lão phu nhân vừa bước vào cửa đã bắt đầu khóc lóc.
“Chiếu Đường à, mẫu thân sai rồi.”
Bà ta hoàn toàn không còn vẻ ngang ngược như mấy ngày trước, vừa nói vừa đưa tay kéo tay áo ta, rõ ràng muốn diễn màn mẹ hiền con dâu thảo. Ta lùi về sau một bước.
“Nếu lão phu nhân có chuyện gì thì cứ nói thẳng.”
Lão phu nhân lau nước mắt.
“Chuyện xấu trong nhà không nên truyền ra ngoài. Con trở về phủ đi, của hồi môn sẽ trả lại con không thiếu một món nào, Minh Châu cũng sẽ nhận lỗi với con.”
Liễu Minh Châu đứng phía sau bà ta, ánh mắt tràn đầy oán hận. Ta nhàn nhạt nói:
“Chẳng phải nàng ta đã nhận lỗi rồi sao?”
Lão phu nhân lập tức đáp:
“Vậy thì nhận thêm lần nữa.”
Liễu Minh Châu bị đẩy tới trước mặt ta. Nàng ta nghiến răng hạ thấp giọng. Ta nhìn nàng ta.
“Cô nương đang nói cho ai nghe?”
Liễu Minh Châu cắn chặt răng.