Trùng Sinh Để Yêu Người Hoàn Mỹ
9 phút đọc

Chương 10

Chương 10 — Trùng Sinh Để Yêu Người Hoàn Mỹ

Cập nhật 10/09/2026 9 phút đọc

Một buổi sáng thứ tư, cả Tập đoàn Vệ Thịnh chao đảo trước một tin đồn lan truyền nhanh chóng trên các diễn đàn tài chính: công ty đang gặp khó khăn nghiêm trọng về dòng tiền, có nguy cơ vi phạm điều khoản vay vốn với ngân hàng chủ nợ lớn nhất. Giá cổ phiếu của công ty trên sàn giao dịch lao dốc chỉ trong buổi sáng, khiến không khí toàn bộ trụ sở công ty trở nên căng thẳng đến nghẹt thở.

Ánh Vy vội vã có mặt tại phòng họp khẩn cấp cùng cha mình ngay khi nhận được tin báo. "Ba, tin đồn này xuất phát từ đâu? Chúng ta không hề có vấn đề gì về dòng tiền cả."

"Ba cũng đang cho người điều tra." Vệ Thành Lâm đáp, gương mặt ông căng thẳng hơn bao giờ hết. "Nhưng vấn đề cấp bách nhất lúc này là ngân hàng chủ nợ đã gọi điện, yêu cầu công ty phải giải trình rõ ràng trong vòng bốn mươi tám giờ, nếu không họ sẽ cân nhắc thực hiện quyền thu hồi khoản vay trước hạn theo điều khoản hợp đồng."

Tin tức ấy như một gáo nước lạnh dội thẳng vào toàn bộ ban lãnh đạo. Nếu ngân hàng thực sự quyết định thu hồi khoản vay trước hạn, công ty sẽ phải đối mặt với một cuộc khủng hoảng thanh khoản nghiêm trọng, có thể kéo theo hàng loạt hệ lụy khác như buộc phải bán tháo tài sản, đình trệ các dự án đang triển khai, và mất niềm tin hoàn toàn từ phía các đối tác và cổ đông.

Ánh Vy nhớ lại, ở kiếp trước, cô chưa từng chứng kiến sự việc này xảy ra, có lẽ vì lúc đó cô đã không còn đủ tỉnh táo để chú ý đến những biến động tài chính vĩ mô như vậy trong giai đoạn cận kề với thảm kịch của riêng mình. Cô tự hỏi, liệu đây có phải là một đòn phủ đầu có chủ đích của một thế lực nào đó nhằm làm suy yếu công ty trước khi ra tay với những âm mưu khác, hay chỉ đơn thuần là một tin đồn thất thiệt ngẫu nhiên.

"Con nghĩ chúng ta cần một chuyên gia phân tích tài chính thật sự sắc bén để chuẩn bị bản giải trình thuyết phục nhất có thể trong thời gian ngắn ngủi này." Cô nói với cha, rồi lập tức nhấc điện thoại gọi cho Dịch Phong.

"Anh Dịch Phong, tôi cần anh đến phòng họp lớn ngay bây giờ. Chúng ta đang gặp khủng hoảng nghiêm trọng." Cô nói qua điện thoại, giọng điệu gấp gáp hiếm thấy.

Chưa đầy mười phút sau, Dịch Phong có mặt tại phòng họp, tay ôm theo một chiếc laptop và vài tập tài liệu. Anh nhanh chóng nắm bắt tình hình qua lời tóm tắt của Ánh Vy, rồi bắt đầu phân tích mạch lạc trước toàn thể ban lãnh đạo.

"Tin đồn này có dấu hiệu được lan truyền có chủ đích, xuất phát từ một tài khoản ẩn danh trên diễn đàn tài chính, sau đó được khuếch đại bởi vài tài khoản khác có mô hình hoạt động giống nhau một cách bất thường." Anh trình bày, giọng điệu điềm tĩnh nhưng sắc bén. "Điều này cho thấy khả năng cao đây không phải một tin đồn tự phát, mà là một chiến dịch có tính toán nhằm gây hoang mang cho cổ đông và gây áp lực lên phía ngân hàng, có thể với mục đích ép công ty phải bán ra cổ phần với giá thấp hoặc tạo cơ hội cho một bên thứ ba thâu tóm."

Cả phòng họp im lặng trước nhận định sắc sảo này. Vệ Thành Lâm nhíu mày. "Vậy chúng ta cần làm gì để trấn an ngân hàng và thị trường ngay lập tức?"

"Tôi đề xuất ba bước." Dịch Phong đáp không chút do dự. "Thứ nhất, công ty cần công bố ngay báo cáo tài chính minh bạch, có xác nhận của đơn vị kiểm toán độc lập, để dập tắt tin đồn bằng số liệu thực tế. Thứ hai, cần một buổi gặp trực tiếp với đại diện ngân hàng, không chỉ giải trình bằng văn bản mà còn thể hiện sự cam kết bằng hành động cụ thể, ví dụ như đề xuất bổ sung tài sản đảm bảo tạm thời để củng cố niềm tin. Thứ ba, và quan trọng không kém, công ty cần tìm kiếm một tiếng nói ủng hộ từ một đối tác chiến lược có uy tín để công khai bày tỏ sự tin tưởng vào tình hình tài chính của công ty, giúp trấn an thị trường nhanh hơn."

Ánh Vy quan sát Dịch Phong khi anh trình bày, một lần nữa cảm nhận được rõ ràng sự chênh lệch giữa bản lĩnh xử lý khủng hoảng của anh với vị trí nhân viên phòng Chiến lược bình thường mà anh đang đảm nhiệm. Không chỉ đơn thuần là phân tích số liệu, cách anh nhìn nhận vấn đề mang tầm chiến lược của một người đã quen thuộc với những cuộc chiến thương trường ở quy mô lớn hơn nhiều.

Suốt buổi chiều hôm đó, dưới sự điều phối của Dịch Phong, đội ngũ tài chính và pháp lý của công ty làm việc không ngừng nghỉ để hoàn thiện báo cáo minh bạch. Đến tối, một cuộc gặp trực tiếp với đại diện ngân hàng được sắp xếp gấp rút, và chính Ánh Vy cùng cha mình đã đích thân tham dự, mang theo bản giải trình chi tiết cùng đề xuất bổ sung tài sản đảm bảo.

Điều bất ngờ nhất xảy ra ngay trong buổi gặp ấy: đại diện ngân hàng bất chợt nhận được một cuộc gọi, và sau đó thái độ của họ trở nên mềm mỏng hơn hẳn, đồng ý gia hạn thời gian xem xét thêm một tuần để công ty có thời gian ổn định lại tình hình. Ánh Vy không rõ nguyên nhân đằng sau sự thay đổi thái độ đột ngột ấy, nhưng khi liếc nhìn sang Dịch Phong đang đứng lặng lẽ ở góc phòng, cô bắt gặp một ánh mắt thoáng qua đầy ẩn ý mà anh nhanh chóng thu lại.

Trên đường trở về, Ánh Vy tìm cách hỏi thẳng. "Anh Dịch Phong, anh có biết vì sao đại diện ngân hàng đột nhiên đổi thái độ như vậy không?"

"Có lẽ bản giải trình của chúng ta đủ thuyết phục." Anh đáp, giọng điệu vẫn giữ vẻ khiêm tốn thường thấy, nhưng ánh mắt anh lại tránh nhìn thẳng vào cô một cách khác thường.

Ánh Vy không truy vấn thêm, nhưng trong lòng cô, sự tò mò về thân phận thật sự của người đàn ông này càng lúc càng lớn dần. Cô biết, đằng sau vẻ ngoài giản dị của một nhân viên chiến lược bình thường, chắc chắn còn ẩn giấu một câu chuyện lớn hơn nhiều mà cô chưa thể chạm tới.

Sáng hôm sau, khi cuộc khủng hoảng đã tạm thời lắng xuống, Vệ Thành Lâm gọi Ánh Vy vào phòng làm việc riêng của ông, gương mặt vẫn còn phảng phất sự lo âu của đêm qua nhưng đã có phần thư giãn hơn.

"Con nghĩ sao về cậu Dịch Phong?" Ông hỏi, ánh mắt dò xét con gái. "Ba theo dõi cách cậu ấy xử lý khủng hoảng tối qua, thật sự rất ấn tượng. Một nhân viên phòng Chiến lược bình thường khó có thể có được tầm nhìn và bản lĩnh như vậy."

"Con cũng nhận thấy điều đó, ba ạ." Ánh Vy đáp, cẩn trọng lựa chọn từ ngữ. "Con nghĩ, có lẽ công ty nên xem xét đề bạt cậu ấy lên vị trí cao hơn, tương xứng với năng lực thực sự."

"Ba cũng đang cân nhắc điều đó." Vệ Thành Lâm gật đầu. "Nhưng ba có một linh cảm kỳ lạ, rằng cậu ấy không đơn giản chỉ là một nhân viên bình thường xuất thân từ một gia đình vô danh. Cách cậu ấy nói chuyện, cách cậu ấy phân tích vấn đề, đều mang dáng dấp của một người đã được đào tạo bài bản trong môi trường doanh nghiệp đỉnh cao từ nhỏ."

Ánh Vy im lặng, không biết nên phản hồi ra sao trước nhận định sắc bén của cha mình. Cô hiểu rõ sự thật đằng sau con người Dịch Phong, nhưng cô cũng tôn trọng quyết định giữ kín thân phận của anh, nên cô chỉ đáp lại một cách mập mờ. "Có lẽ ba nói đúng. Nhưng dù thân phận thật sự của cậu ấy là gì, con nghĩ năng lực và sự tận tâm mà cậu ấy thể hiện mới là điều quan trọng nhất đối với công ty lúc này."

"Con nói phải." Vệ Thành Lâm gật đầu, ánh mắt ông thoáng chút tinh nghịch hiếm thấy. "Ba cũng để ý thấy, con dường như khá tin tưởng và quan tâm đến cậu Dịch Phong này. Có phải ba đang tưởng tượng quá không?"

Ánh Vy hơi lúng túng trước câu hỏi bất ngờ của cha. "Ba đừng suy diễn nhiều quá. Con chỉ đang đánh giá cao năng lực làm việc của cậu ấy thôi."

"Ừ thì ba chỉ hỏi vậy thôi." Vệ Thành Lâm cười nhẹ, không truy vấn thêm, nhưng ánh mắt ông vẫn ánh lên sự quan sát tinh tế của một người cha luôn để tâm đến từng biến chuyển nhỏ trong lòng con gái mình.

Rời khỏi phòng làm việc của cha, Ánh Vy đi ngang qua khu vực văn phòng mở của phòng Chiến lược Kinh doanh, tình cờ bắt gặp Dịch Phong đang cặm cụi làm việc bên chiếc máy tính, xung quanh là chồng tài liệu cao ngất chưa kịp dọn dẹp sau đêm khủng hoảng vừa qua. Anh trông có phần mệt mỏi, đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ, nhưng vẫn giữ được sự tập trung cao độ vào công việc trước mắt.

Cô bước đến, đặt lên bàn anh một ly cà phê nóng vừa mua ở quầy pha chế tầng trệt. "Anh làm việc cả đêm qua sao? Uống chút cà phê cho tỉnh táo đi."

Dịch Phong ngẩng đầu lên, có phần bất ngờ trước sự quan tâm bất chợt này. "Cảm ơn cô. Tôi chỉ đang hoàn thiện nốt vài báo cáo bổ sung để gửi cho phía ngân hàng, đảm bảo mọi thông tin đều nhất quán."

"Anh nên nghỉ ngơi một chút, sức khỏe quan trọng hơn." Cô nói, giọng điệu chân thành lo lắng. "Công ty vừa vượt qua một cơn khủng hoảng lớn, phần lớn cũng nhờ vào những nỗ lực của anh. Anh xứng đáng được nghỉ ngơi."

"Tôi không sao, thưa cô." Anh đáp, khẽ mỉm cười, ánh mắt anh nhìn cô với một sự ấm áp không giấu diếm. "Thấy công ty vượt qua được giai đoạn khó khăn, tôi cũng cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều rồi."

Ánh Vy nhìn anh, lòng thầm nghĩ, có lẽ đây chính là điều mà kiếp trước cô đã bỏ lỡ suốt bao năm qua: một người luôn âm thầm cống hiến hết mình mà không đòi hỏi bất kỳ sự công nhận hay đền đáp nào, chỉ đơn giản vì mong muốn những điều tốt đẹp nhất đến với cô và với công ty mà cô yêu quý.

Đã sao chép liên kết chương