Trùng Sinh Để Yêu Người Hoàn Mỹ
9 phút đọc

Chương 3

Chương 3 — Trùng Sinh Để Yêu Người Hoàn Mỹ

Cập nhật 10/09/2026 9 phút đọc

Buổi tổng kết chiều hôm ấy diễn ra tại hội trường lớn của Tập đoàn Vệ Thịnh, nơi các phòng ban báo cáo kết quả kinh doanh quý trước khi bước vào mùa lễ tốt nghiệp và kỳ nghỉ cuối năm học của các nhân sự trẻ đang trong diện đào tạo kế cận. Ánh Vy ngồi ở hàng ghế đầu, cạnh cha mình, quan sát Bách Nam đứng trên bục thuyết trình, tự tin trình bày báo cáo về tiến độ một dự án bất động sản mà cậu ta phụ trách.

Cô lắng nghe từng câu chữ, và lần đầu tiên trong đời, cô nhận ra những con số mà Bách Nam đưa ra có phần được tô vẽ quá mức so với thực tế. Kiếp trước, cô chưa bao giờ để tâm kiểm chứng lại những báo cáo của cậu ta, mặc định tin tưởng hoàn toàn vì tình cảm chị em mà cô đã đặt để. Nhưng giờ đây, với con mắt của một người đã từng đứng ở vị trí quản lý cấp cao, đã từng trải qua không biết bao nhiêu cuộc họp báo cáo tài chính, cô nhận ra ngay những điểm bất hợp lý trong cách Bách Nam trình bày tiến độ giải ngân vốn của dự án.

Sau buổi họp, khi mọi người đã lần lượt rời khỏi hội trường, Ánh Vy giữ Bách Nam lại. "Em cho chị xem lại báo cáo chi tiết về tiến độ giải ngân của dự án khu đô thị phía Đông được không? Chị thấy có vài con số cần làm rõ thêm."

Bách Nam khựng lại trong giây lát, nụ cười trên môi hơi cứng. "Chị à, báo cáo em đã trình bày đầy đủ trong cuộc họp rồi mà. Có vấn đề gì chị cứ hỏi trực tiếp, em giải thích ngay được."

"Chị muốn xem văn bản gốc, không phải bản tóm tắt em trình chiếu." Giọng Ánh Vy vẫn nhẹ nhàng nhưng không có chút do dự nào. "Là chị gái, chị cũng cần hiểu rõ công việc em đang làm để có thể hỗ trợ khi cần, đúng không?"

Có một thoáng bối rối lướt qua gương mặt Bách Nam, nhanh đến mức nếu không phải người đã từng chứng kiến toàn bộ vở kịch phản bội của cậu ta ở kiếp trước, Ánh Vy có lẽ cũng sẽ bỏ qua. "Vâng, để em gửi qua email cho chị sau."

Cậu ta cáo lui rất nhanh sau đó, và Ánh Vy đứng lại một mình trong hội trường trống, lòng dâng lên một cảm giác vừa đau xót vừa quyết tâm. Cô biết, đây chỉ là khởi đầu của một chuỗi những dấu hiệu nhỏ mà trước kia cô đã cố tình làm ngơ, vì tình yêu thương mù quáng đã che mờ hết mọi sự tỉnh táo cần có.

Tối hôm đó, khi trở về biệt thự, Ánh Vy tìm đến chú Chu Văn Đạt đang ngồi nghỉ trong phòng nhỏ dành cho nhân viên phục vụ, tay đang lau chùi lại chiếc xe hơi mà ông đã gắn bó gần hai mươi năm. Cô ngồi xuống bên cạnh, nhẹ nhàng hỏi thăm sức khỏe của ông, hỏi thăm về cuộc sống của gia đình ông những năm gần đây.

"Cô Ánh Vy tốt bụng quá, lúc nào cũng quan tâm đến gia đình chúng tôi." Chu Văn Đạt cười hiền, đôi mắt đã có nhiều nếp nhăn của tuổi tác ánh lên sự biết ơn chân thành. "Nhờ có cô mà thằng Bách Nam nhà tôi mới có được ngày hôm nay. Tôi thật sự không biết làm sao báo đáp hết công ơn của cô và ông chủ tịch."

Ánh Vy nhìn người đàn ông trước mặt, lòng chợt dâng lên một nỗi xót xa khó tả. Chú Đạt là người thật thà, chất phác, chưa bao giờ có bất kỳ đòi hỏi hay toan tính nào đối với gia đình họ Vệ. Kiếp trước, khi sự việc của Bách Nam bị phanh phui, chính chú cũng là người đau khổ nhất, đã quỳ xuống xin lỗi Ánh Vy thay cho đứa con trai bất hiếu của mình, dù bản thân chú không hề liên quan đến bất kỳ âm mưu nào.

"Chú Đạt không cần phải nói những lời như vậy đâu ạ." Cô đáp, giọng nói dịu dàng. "Chú đã tận tụy phục vụ gia đình cháu suốt bao nhiêu năm, đó mới là điều cháu và ba cháu luôn trân trọng. Còn về phần Bách Nam, cháu nghĩ, đã đến lúc để cậu ấy tự đứng vững trên đôi chân của mình rồi, chú ạ. Cháu sẽ vẫn hỗ trợ khi cần thiết, nhưng có lẽ không nên bao bọc cậu ấy quá mức như trước nữa."

Chu Văn Đạt hơi sững người, rồi gật đầu đồng tình. "Cô nói phải. Tôi cũng thấy dạo gần đây thằng bé có phần tiêu xài hoang phí, ăn diện đua đòi theo mấy người bạn mới quen trong giới thượng lưu. Tôi có nhắc nhở vài lần nhưng nó bảo tôi lo xa quá."

Câu nói của chú Đạt khiến lòng Ánh Vy chùng xuống. Kiếp trước, cô chưa từng dành thời gian trò chuyện với chú theo cách này, chưa từng biết rằng ngay cả người cha ruột của Bách Nam cũng đã có những linh cảm bất an về sự thay đổi trong tính cách của con trai mình. Nếu khi đó cô chịu lắng nghe, có lẽ mọi chuyện đã không đi đến kết cục bi thảm như vậy.

"Chú có biết Bách Nam gần đây quen ai không ạ? Trong giới thượng lưu mà chú nói đó." Cô hỏi, cố giữ giọng điệu tự nhiên, không để lộ bất kỳ sự dò xét nào.

"Hình như có một cô người mẫu hay làm truyền thông gì đó, tên là Kiều Ý Nhi. Thằng bé nhắc đến tên này vài lần, bảo là bạn mới quen trong một buổi tiệc ra mắt dự án." Chu Văn Đạt nhíu mày, giọng có phần lo lắng. "Tôi thấy cô ấy có vẻ không đơn giản, nhưng thằng Bách Nam lại rất hào hứng khi nói về cô ta."

Ánh Vy siết chặt tay trên đùi, cố giữ vẻ mặt bình thản. Đúng như cô dự đoán, Kiều Ý Nhi đã bắt đầu xuất hiện, sớm hơn cả những gì cô còn nhớ ở kiếp trước. Có lẽ, chính vì cô đã thay đổi cách đối xử với Bách Nam ngay từ đầu, khiến cậu ta cảm thấy thiếu thốn về mặt tinh thần sớm hơn, nên đã tìm đến những mối quan hệ mới để lấp đầy khoảng trống ấy nhanh hơn dự kiến.

"Cháu hiểu rồi, cảm ơn chú đã chia sẻ." Cô đứng dậy, khẽ mỉm cười trấn an người đàn ông trước mặt. "Chú đừng lo lắng quá, để cháu để ý thêm. Dù sao thì Bách Nam cũng đã trưởng thành rồi, cần phải tự mình học cách phân biệt đúng sai."

Trở về phòng riêng, Ánh Vy ngồi xuống bàn làm việc, mở cuốn sổ tay ra, ghi thêm vào đó cái tên Kiều Ý Nhi cùng với ngày tháng hôm nay. Cô biết, từ giờ phút này, mọi hành động của cô đều cần phải thận trọng gấp bội. Cô không thể công khai đối đầu với Bách Nam ngay lập tức, vì như vậy sẽ chỉ đẩy cậu ta nhanh hơn về phía Kiều Ý Nhi, khiến cậu ta cảm thấy bị nghi ngờ, bị tổn thương, từ đó càng dễ bị lợi dụng.

Điều cô cần làm là âm thầm xây dựng một mạng lưới thông tin riêng, âm thầm củng cố vị thế của mình trong công ty, và quan trọng nhất, âm thầm thu thập bằng chứng ngay từ những dấu hiệu đầu tiên, để không bao giờ rơi vào thế bị động như kiếp trước nữa.

Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh trăng đêm nay sáng vằng vặc, chiếu rọi lên khu vườn yên tĩnh của biệt thự. Ngày mai sẽ là buổi lễ tốt nghiệp của Bách Nam, cũng chính là ngày mà kiếp trước cô đã chết. Nhưng lần này, cô sẽ bước vào buổi lễ ấy với một tâm thế hoàn toàn khác, một sự chuẩn bị kỹ càng mà kiếp trước cô chưa từng có.

Cô mở máy tính, bắt đầu soạn thảo một bản kế hoạch riêng cho bản thân, chia thành nhiều giai đoạn cụ thể. Giai đoạn đầu tiên, kéo dài trong vài tháng tới, là âm thầm quan sát và thu thập bằng chứng, tuyệt đối không hành động vội vàng khiến đối phương cảnh giác. Giai đoạn thứ hai là củng cố vị thế của bản thân trong công ty, xây dựng thêm những mối quan hệ đồng minh đáng tin cậy, đặc biệt là với những nhân sự có năng lực thật sự nhưng ít khi được chú ý đến như Dịch Phong. Giai đoạn cuối cùng, khi mọi bằng chứng đã đầy đủ, sẽ là lúc cô ra tay dứt khoát, không khoan nhượng với những kẻ đã lợi dụng lòng tốt của mình.

Viết đến đây, cô dừng lại, nhìn ra khung cửa sổ một lần nữa. Cô nhớ đến cảm giác bất lực tột cùng của kiếp trước, khi đứng trước hội đồng quản trị, bị hàng chục ánh mắt nhìn với sự khinh miệt và ngờ vực, mà không có bất kỳ một mảnh bằng chứng nào trong tay để tự minh oan cho chính mình. Cảm giác ấy đau đớn hơn cả nỗi đau thể xác lúc chiếc xe tải lao vào cô trên con đường tối tăm. Ít nhất, cái chết chỉ kéo dài trong khoảnh khắc, còn nỗi nhục nhã bị chính người mình yêu thương phản bội lại ăn mòn tâm can cô đến tận giây phút cuối cùng.

"Lần này sẽ không như vậy nữa." Cô tự nhủ, gấp máy tính lại, đứng dậy bước ra ban công. Gió đêm mát lạnh phả vào mặt, mang theo hương hoa mộc lan thoang thoảng từ khu vườn phía dưới. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự sống đang tràn đầy trong từng tế bào cơ thể mình, một cảm giác quý giá mà chỉ những ai đã từng đối diện với cái chết mới có thể thấu hiểu trọn vẹn.

Cô nghĩ đến cha mình, người đàn ông nghiêm khắc nhưng luôn âm thầm dõi theo và lo lắng cho cô theo cách riêng của ông. Kiếp trước, khi cô bị vu khống trước hội đồng quản trị, gương mặt ông đã tái nhợt đi trông thấy, đôi mắt ông ánh lên nỗi đau đớn và thất vọng khi tin rằng chính con gái mình đã phản bội lòng tin của cả gia tộc. Lần này, cô quyết tâm sẽ không bao giờ để cha mình phải chịu đựng nỗi đau ấy thêm một lần nào nữa. Cô sẽ chứng minh cho ông thấy, đứa con gái mà ông luôn tự hào không hề sai khi tin vào lòng tốt, mà chỉ đơn giản là chưa đủ tỉnh táo để bảo vệ nó mà thôi.

Đêm đó, Ánh Vy ngủ một giấc ngon lành hiếm có, không còn bị những cơn ác mộng về cái chết ám ảnh như những đêm trước. Cô biết, từ ngày mai, một hành trình hoàn toàn mới sẽ bắt đầu, và lần này, cô sẽ là người nắm quyền kiểm soát vận mệnh của chính mình.

Đã sao chép liên kết chương