Trùng Sinh Để Yêu Người Hoàn Mỹ
8 phút đọc

Chương 18

Chương 18 — Trùng Sinh Để Yêu Người Hoàn Mỹ

Cập nhật 10/09/2026 8 phút đọc

Ba ngày trước khi đại hội cổ đông thường niên chính thức diễn ra, Bách Nam bất ngờ tìm đến phòng làm việc riêng của Ánh Vy vào một buổi chiều muộn, khi hầu hết nhân viên đã ra về. Gương mặt cậu ta không còn giữ được vẻ ngoài điềm tĩnh giả tạo như mọi khi, thay vào đó là một sự căng thẳng và liều lĩnh hiện rõ.

"Chị Ánh Vy, em cần nói chuyện với chị." Cậu ta nói, giọng điệu gằn từng chữ, đóng cửa phòng lại sau lưng.

"Em muốn nói gì?" Ánh Vy hỏi, giữ vẻ điềm tĩnh dù trong lòng đã lờ mờ đoán được mục đích của cuộc gặp gỡ bất thường này.

"Em biết chị và Dịch Phong đang âm thầm điều tra em cùng với Ý Nhi và chú Bảo Long." Bách Nam nói thẳng, không còn vòng vo như trước. "Em cũng biết, chị đang có tình cảm với hắn ta. Nhưng chị có biết, hắn ta thật ra là ai không?"

"Chị biết." Ánh Vy đáp, giọng điệu bình thản đến mức khiến Bách Nam sững lại trong giây lát.

"Chị biết?" Cậu ta nhíu mày, có phần bất ngờ trước phản ứng này. "Vậy chị có biết, nếu tin tức về thân phận thật sự của hắn ta được công bố trước toàn thể cổ đông, kèm theo câu chuyện rằng hắn ta là gián điệp được Bạch Dương cài cắm vào để thu thập thông tin nội bộ, chuyện gì sẽ xảy ra không? Không chỉ danh dự của hắn ta bị hủy hoại, mà uy tín của chị, người đã bí mật thân thiết với một gián điệp doanh nghiệp, cũng sẽ bị chôn vùi hoàn toàn."

"Em đang đe dọa chị đấy à?" Ánh Vy hỏi, ánh mắt cô lạnh lùng nhìn thẳng vào Bách Nam.

"Em không muốn làm vậy đâu, chị Ánh Vy." Bách Nam đáp, giọng điệu dịu lại một chút nhưng vẫn đầy toan tính. "Em chỉ muốn đề nghị một thỏa thuận. Chị dừng ngay việc điều tra em và chú Bảo Long lại, đồng thời để em được toàn quyền quản lý phần cổ phần trong quỹ tín thác như đề xuất trước đây. Đổi lại, em sẽ đảm bảo không có bất kỳ thông tin nào về thân phận của Dịch Phong bị tiết lộ ra ngoài."

Ánh Vy nhìn cậu ta, trong lòng dâng lên một nỗi thất vọng khó tả. Đây chính là Chu Bách Nam mà cô đã từng dốc lòng nuôi dưỡng, giờ đây đang đứng trước mặt cô, dùng chính những thủ đoạn đê hèn nhất để uy hiếp cô vì lợi ích cá nhân.

"Bách Nam, em có biết mình đang làm gì không?" Cô hỏi, giọng điệu không giấu nổi sự đau xót. "Suốt bao nhiêu năm qua, chị đã coi em như em trai ruột thịt, đã cho em tất cả những gì chị có thể cho. Vậy mà giờ đây, em lại dùng chính sự tin tưởng đó để quay ngược lại uy hiếp chị sao?"

"Em không muốn như vậy đâu, chị Ánh Vy." Bách Nam đáp, giọng điệu thoáng chút dao động, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ cứng rắn. "Nhưng em không còn lựa chọn nào khác. Em đã nợ nần chồng chất, và em cần một cơ hội để tự đứng vững trên đôi chân của mình, không phải mãi sống dưới cái bóng của lòng thương hại từ chị."

"Đây không phải là lòng thương hại, Bách Nam. Đây là tình cảm chị em thật sự." Ánh Vy đáp, giọng điệu kiên định. "Nhưng chị sẽ không chấp nhận thỏa thuận của em. Chị sẽ không để em tiếp tục lợi dụng lòng tin của mọi người để che giấu những sai lầm và tội lỗi của bản thân."

"Vậy thì đừng trách em tàn nhẫn." Bách Nam nói, giọng điệu trở nên lạnh lùng. "Tại đại hội cổ đông sắp tới, chị sẽ phải hối hận vì đã từ chối đề nghị này."

Cậu ta quay người rời đi, để lại Ánh Vy đứng lặng trong phòng làm việc, lòng nặng trĩu nhiều cảm xúc lẫn lộn. Dù đã biết trước kết cục này sẽ xảy ra, việc tận mắt chứng kiến sự tha hóa hoàn toàn của người mà cô từng coi là em trai vẫn khiến trái tim cô đau nhói.

Ngay sau đó, cô gọi điện cho Dịch Phong, kể lại toàn bộ cuộc trò chuyện vừa xảy ra. Anh lắng nghe trong im lặng, rồi đáp lại bằng một giọng điệu bình tĩnh đến bất ngờ. "Tôi đã lường trước tình huống này có thể xảy ra. Cô đừng lo lắng, tôi đã chuẩn bị sẵn tinh thần để đối mặt với việc công khai thân phận của mình."

"Nhưng nếu họ dựng lên câu chuyện gián điệp doanh nghiệp, mọi chuyện sẽ phức tạp hơn nhiều." Ánh Vy nói, giọng điệu đầy lo lắng cho anh.

"Chính vì vậy, tôi nghĩ đã đến lúc tôi cần chủ động liên hệ trước với cha tôi, nhờ ông chuẩn bị sẵn sàng xác nhận công khai về mục đích thật sự của tôi khi làm việc tại Vệ Thịnh, nếu cần thiết." Dịch Phong đáp, giọng điệu quyết đoán. "Chúng ta sẽ không để họ có cơ hội định hình câu chuyện theo hướng có lợi cho họ."

"Cảm ơn anh, Dịch Phong." Ánh Vy nói, giọng điệu dịu lại. "Tôi thật sự rất biết ơn vì anh luôn sẵn sàng đối mặt với mọi thứ cùng tôi."

"Chúng ta đã đồng hành cùng nhau đến bước này rồi, không có lý do gì để tôi lùi bước cả." Anh đáp, giọng điệu ấm áp. "Còn ba ngày nữa thôi, Ánh Vy. Hãy giữ vững tinh thần, chúng ta đã chuẩn bị đầy đủ nhất có thể rồi."

Đêm đó, Ánh Vy đứng trước gương trong phòng ngủ, nhìn vào ánh mắt kiên định của chính mình. Cô nhớ lại cảm giác bất lực tột cùng của kiếp trước, khi đứng trước chính buổi lễ định mệnh mà không có bất kỳ sự chuẩn bị nào. Lần này, mọi thứ đã khác. Cô đã sẵn sàng, không chỉ để bảo vệ bản thân, mà còn để bảo vệ những người cô yêu thương, và để viết lại toàn bộ kết cục của câu chuyện đời mình.

Cùng lúc đó, tại biệt thự riêng của gia tộc Bạch Dương, Dịch Phong ngồi đối diện cha mình, kể lại toàn bộ diễn biến của lời đe dọa từ Bách Nam. Bạch Chấn Vũ lắng nghe với gương mặt ngày càng nghiêm nghị.

"Con đã quyết định sẽ công khai thân phận của mình tại đại hội cổ đông sao?" Ông hỏi, ánh mắt dò xét con trai.

"Vâng, cha ạ. Con nghĩ đây là thời điểm thích hợp nhất." Dịch Phong đáp, giọng điệu quyết đoán. "Nếu con chủ động công bố sự thật với đầy đủ bối cảnh, thay vì để họ dựng lên câu chuyện gián điệp doanh nghiệp, con tin mọi người sẽ hiểu rõ mục đích thật sự của con khi làm việc tại Vệ Thịnh."

"Cha sẽ có mặt tại đại hội cổ đông đó." Bạch Chấn Vũ nói, giọng điệu cương quyết. "Cha sẽ đích thân xác nhận trước mọi người rằng con làm việc tại Vệ Thịnh hoàn toàn vì mong muốn tự lập của bản thân, không hề có bất kỳ mục đích thu thập thông tin hay thâu tóm nào từ phía Bạch Dương. Cha cũng sẽ công khai bày tỏ sự tin tưởng và ủng hộ đối với Tập đoàn Vệ Thịnh, để dập tắt hoàn toàn mọi nghi ngờ có thể phát sinh."

"Cảm ơn cha." Dịch Phong nói, giọng điệu xúc động hiếm thấy. "Con biết, quyết định này có thể ảnh hưởng đến hình ảnh kín đáo mà gia tộc mình vẫn luôn duy trì, nhưng con thật sự cần sự hỗ trợ của cha vào lúc này."

"Con là con trai của cha, bảo vệ con và những người con quan tâm luôn là ưu tiên hàng đầu của cha." Bạch Chấn Vũ đáp, vỗ vai con trai đầy tin tưởng. "Hơn nữa, qua những gì con kể, cha cũng rất ấn tượng với bản lĩnh của cô gái tên Ánh Vy đó. Một người dám đối mặt trực diện với âm mưu phản bội mà không hề nao núng, xứng đáng nhận được sự ủng hộ của chúng ta."

Trong khi đó, Gia Hạnh cũng có mặt tại biệt thự họ Vệ tối hôm đó, ở lại cùng Ánh Vy đến khuya để trấn an tinh thần bạn mình sau cuộc đối đầu căng thẳng với Bách Nam ban chiều.

"Cậu đừng quá lo lắng, Ánh Vy." Gia Hạnh nói, nắm chặt tay bạn. "Cậu đã chuẩn bị kỹ lưỡng hơn bất kỳ ai. Dù Bách Nam và Ý Nhi có tung ra chiêu trò gì, tớ tin cậu và anh Dịch Phong sẽ đủ sức đối phó."

"Tớ chỉ lo cho anh Dịch Phong nhiều hơn." Ánh Vy đáp, giọng điệu trầm xuống. "Việc công khai thân phận trước toàn thể cổ đông và giới truyền thông không phải là điều dễ dàng gì, đặc biệt là trong một hoàn cảnh bị ép buộc như thế này."

"Nhưng anh ấy đâu phải đối mặt một mình." Gia Hạnh nói, mỉm cười động viên. "Anh ấy có cậu, và cậu có anh ấy. Hai người sẽ cùng nhau vượt qua thôi."

Ánh Vy gật đầu, ánh mắt cô nhìn ra ngoài cửa sổ nơi bầu trời đêm tĩnh lặng, lòng thầm cầu mong mọi chuyện sẽ diễn ra suôn sẻ, để cô và Dịch Phong có thể cùng nhau bước qua giông bão này, hướng đến một tương lai tươi sáng hơn mà cả hai đều xứng đáng được nhận.

Sau khi Gia Hạnh ra về, Ánh Vy vẫn ngồi lại một mình trong phòng khách, lật lại từng trang trong cuốn sổ tay đã ghi chép suốt nhiều tháng qua. Từ những dòng ghi chú đầu tiên về sự thay đổi trong thái độ của Bách Nam, đến những chi tiết về Kiều Ý Nhi, về khoản tiền Tưởng Bảo Long nhận được, tất cả giờ đây đã ghép lại thành một bức tranh hoàn chỉnh, sẵn sàng được phơi bày trước ánh sáng. Cô khép cuốn sổ lại, hít một hơi thật sâu, chuẩn bị tinh thần cho ba ngày tới, những ngày sẽ định đoạt toàn bộ tương lai của cô, của công ty, và của cả người đàn ông cô yêu thương. Ngoài kia, ánh trăng vẫn lặng lẽ soi sáng khu vườn biệt thự, như một lời nhắc nhở rằng, dù giông bão có lớn đến đâu, bình minh vẫn luôn chờ đợi ở phía cuối con đường.

Đã sao chép liên kết chương