Chương 4
Chương 4 — Trùng Sinh Để Yêu Người Hoàn Mỹ
Lễ Vinh Danh Nhân Tài Trẻ, sự kiện thường niên mà Tập đoàn Vệ Thịnh tổ chức để tôn vinh những nhân sự trẻ hoàn thành chương trình đào tạo lãnh đạo kế cận do công ty tài trợ, diễn ra tại khách sạn năm sao lớn nhất thành phố, nơi ánh đèn chùm pha lê rực rỡ chiếu xuống hàng trăm khách mời là đối tác, cổ đông, và giới truyền thông tài chính.
Ánh Vy đứng bên cạnh cha mình ở hàng ghế danh dự, mặc bộ váy dạ hội màu xanh rêu đậm, tóc búi cao gọn gàng, hoàn toàn khác với hình ảnh lộng lẫy phô trương mà cô từng chọn ở kiếp trước cho đúng buổi lễ này. Cô quan sát Bách Nam bước lên sân khấu nhận giải thưởng "Nhân tài trẻ xuất sắc", nụ cười rạng rỡ trên môi cậu ta khi cúi đầu cảm ơn hội đồng quản trị, cảm ơn cha cô, và cuối cùng là cảm ơn cô, người chị đã luôn đồng hành cùng cậu trên con đường trưởng thành.
Tiếng vỗ tay vang lên rộn rã khắp hội trường. Kiếp trước, chính giây phút này, ngay sau khi tiếng vỗ tay vừa lắng xuống, Bách Nam đã cầm micro, giọng run rẩy đầy uất ức, tố cáo Ánh Vy trước toàn thể hội trường về tội danh biển thủ quỹ đầu tư. Cô còn nhớ như in cảm giác chết lặng khi hàng trăm ánh mắt đổ dồn về phía mình, nhớ tiếng xì xào bàn tán, nhớ ánh mắt thất vọng của cha mình khi ông chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Nhưng lần này, Bách Nam chỉ cúi đầu cảm ơn rồi bước xuống sân khấu, không có bất kỳ lời tố cáo nào được thốt ra. Ánh Vy thở phào nhẹ nhõm trong lòng, nhưng cô hiểu rõ, đây không phải là dấu hiệu cho thấy nguy cơ đã qua đi, mà chỉ đơn giản là thời điểm chưa chín muồi. Âm mưu chuyển nhượng cổ phần trái phép còn chưa được thực hiện, nên Bách Nam chưa có lý do gì để phải ra tay trước.
Trong lúc mọi người tản ra khắp hội trường để giao lưu, chuyện trò bên những ly rượu vang, Ánh Vy đứng một mình cạnh cửa sổ lớn nhìn ra khu vườn được trang trí đèn lồng lung linh phía ngoài khách sạn. Cô đưa mắt lướt qua đám đông, tìm kiếm một gương mặt mà cô biết chắc sẽ xuất hiện ở đâu đó trong buổi lễ này.
Và cô tìm thấy anh, đứng khép nép ở một góc khuất gần bàn tiệc, mặc bộ vest đen giản dị không có bất kỳ điểm nhấn nào nổi bật, tay cầm ly nước lọc thay vì rượu vang như phần lớn khách mời khác. Bạch Dịch Phong. Gương mặt ấy, dù trẻ hơn so với hình ảnh cuối cùng cô còn nhớ trong ký ức, vẫn mang những đường nét quen thuộc đến nhói lòng: sống mũi thẳng, đôi mắt sâu và điềm tĩnh, và một nét trầm mặc khó tả toát ra từ cách anh đứng lặng lẽ quan sát mọi thứ xung quanh mà không hòa mình vào bất kỳ cuộc trò chuyện nào.
Tim cô đập nhanh hơn một nhịp. Đây là lần đầu tiên, kể từ khi trùng sinh, cô nhìn thấy anh bằng chính đôi mắt của mình, không phải qua ký ức nhòe lệ của phút giây hấp hối. Cô nhớ, ở kiếp trước, anh đã làm việc tại phòng Chiến lược Kinh doanh được ba năm tính đến thời điểm cô qua đời, nghĩa là ở thời điểm này, anh hẳn đã gia nhập công ty được một khoảng thời gian, đủ để trở thành một nhân viên quen mặt nhưng chưa đủ nổi bật để lọt vào tầm ngắm của một tiểu thư như cô, người trước đây chỉ chú tâm vào Bách Nam và những mối quan hệ xã giao hào nhoáng.
Cô quyết định bước đến, không phải vì bất kỳ toan tính gì, mà đơn giản vì trái tim cô muốn biết, muốn xác nhận, muốn nhìn gần hơn vào người đàn ông đã dành cho cô tình cảm chân thành nhất mà cô từng được nhận trong suốt cả một kiếp người.
"Xin chào, tôi là Vệ Ánh Vy." Cô mở lời khi đã đứng đối diện anh, giọng nói nhẹ nhàng nhưng không giấu được sự tò mò trong ánh mắt.
Người đàn ông hơi giật mình, rõ ràng không ngờ con gái chủ tịch tập đoàn lại chủ động bắt chuyện với một nhân viên bình thường như anh. Anh cúi đầu lịch sự. "Chào cô, tôi là Bạch Dịch Phong, hiện đang công tác tại phòng Chiến lược Kinh doanh."
Giọng nói ấy, trầm và điềm đạm, khiến lồng ngực Ánh Vy thắt lại trong một khoảnh khắc. Đó chính xác là giọng nói đã gọi tên cô lần cuối cùng bên vệ đường tối hôm ấy, chỉ khác là giờ đây nó không hề mang theo sự đau đớn tuyệt vọng nào, chỉ có sự điềm tĩnh và một chút dè dặt của người mới gặp.
"Anh Dịch Phong làm ở phòng Chiến lược bao lâu rồi?" Cô hỏi, cố giữ giọng điệu tự nhiên như đang trò chuyện xã giao thông thường.
"Dạ, cũng được gần ba năm rồi ạ." Anh đáp, ánh mắt thoáng chút ngạc nhiên trước sự quan tâm bất ngờ này. "Tôi chủ yếu làm việc ở hậu trường, phân tích số liệu và đề xuất chiến lược, ít khi có dịp tiếp xúc trực tiếp với cô hay ông chủ tịch."
Ba năm. Đúng như những gì cô còn nhớ. Ánh Vy gật đầu, trong lòng dâng lên một cảm giác vừa ấm áp vừa chua xót. Suốt ba năm qua, người đàn ông này đã âm thầm làm việc, âm thầm quan sát, và có lẽ, đã âm thầm để ý đến cô từ rất lâu trước khi cô kịp nhận ra sự tồn tại của anh.
"Vậy chắc anh cũng biết khá rõ về tình hình các dự án đầu tư của công ty?" Cô hỏi tiếp, chuyển hướng câu chuyện sang một vấn đề mà cô thật sự quan tâm.
"Cũng có phần nào đó, thưa cô." Dịch Phong đáp, ánh mắt anh khẽ nheo lại trong một thoáng, như đang cân nhắc điều gì. "Nếu cô cần thông tin, tôi có thể chuẩn bị một bản báo cáo chi tiết gửi lên."
"Cảm ơn anh. Tôi nghĩ tôi sẽ cần đến sự hỗ trợ của anh trong thời gian tới." Cô mỉm cười, một nụ cười chân thành hiếm hoi mà cô chưa từng dành cho bất kỳ ai kể từ khi trùng sinh trở lại. "Đặc biệt là về quỹ tín thác dành cho nhân sự cốt cán của công ty."
Có một tia sáng lóe lên trong đôi mắt Dịch Phong, nhanh đến mức Ánh Vy gần như không kịp nhận ra, nhưng cô tin chắc mình đã nhìn thấy nó. Đó là ánh mắt của một người đột nhiên nhận ra đối phương không đơn giản như mình nghĩ.
"Tôi sẵn lòng hỗ trợ cô bất cứ khi nào cô cần, thưa cô Ánh Vy." Anh đáp, giọng nói vẫn giữ nguyên vẻ điềm tĩnh nhưng có một sự chắc chắn mới mẻ mà trước đó không có.
Cuộc trò chuyện ngắn ngủi kết thúc khi có người đến mời Ánh Vy quay lại bàn tiệc chính để tiếp đón một vị đối tác quan trọng. Cô gật đầu chào tạm biệt Dịch Phong, quay người bước đi, nhưng trong lòng, một cảm giác ấm áp lạ thường vẫn còn vương vấn, khác hẳn với sự lạnh lẽo cô đơn mà cô đã quen thuộc suốt những năm tháng sống trong căn biệt thự rộng lớn thiếu vắng hơi ấm gia đình.
Đứng từ xa nhìn theo bóng lưng cô rời đi, Bạch Dịch Phong khẽ siết chặt bàn tay đang cầm ly nước, ánh mắt anh dõi theo cho đến khi bóng dáng ấy khuất hẳn sau đám đông. Có điều gì đó đã thay đổi ở cô gái này so với những gì anh từng quan sát âm thầm suốt ba năm qua, một sự sắc sảo, một sự tỉnh táo mà trước đây anh chưa từng thấy. Và trong lòng người đàn ông vốn luôn giữ khoảng cách an toàn với mọi mối quan hệ, một cảm giác tò mò xen lẫn lo lắng bắt đầu nhen nhóm, như thể có một cơn gió lạ đang thổi đến, báo hiệu những đổi thay không thể lường trước.
Anh rời buổi tiệc sớm hơn dự định, bước ra bãi đỗ xe của khách sạn, lấy điện thoại gọi cho một số máy quen thuộc. Đầu dây bên kia, giọng nói trầm ấm nhưng đầy uy quyền của Bạch Chấn Vũ, chủ tịch Tập đoàn Bạch Dương, vang lên sau vài hồi chuông.
"Con đấy à? Có chuyện gì mà giờ này gọi cho cha?" Ông hỏi, giọng điệu vừa nghiêm nghị vừa ẩn chứa sự quan tâm của một người cha dành cho đứa con trai duy nhất.
"Con chỉ muốn báo cáo tình hình công việc ở Vệ Thịnh thôi, cha." Dịch Phong đáp, ánh mắt anh nhìn xa xăm về phía những tòa nhà cao tầng lấp lánh ánh đèn của thành phố. "Mọi thứ vẫn diễn ra suôn sẻ. Con vẫn đang tìm hiểu thêm về mô hình quản trị của họ trước khi đề xuất phương án hợp tác chiến lược giữa hai tập đoàn."
"Con vẫn quyết định giữ kín thân phận thêm một thời gian nữa chứ?" Bạch Chấn Vũ hỏi, giọng điệu có phần dò xét. "Cha vẫn nghĩ, nếu con công khai danh tính ngay từ đầu, mọi việc hợp tác sẽ thuận lợi hơn nhiều, không cần phải khổ sở đóng vai một nhân viên quèn như vậy."
"Con muốn tự mình chứng minh năng lực trước, cha ạ. Con không muốn ai nhìn con chỉ vì cái tên Bạch Dương phía sau." Dịch Phong đáp, giọng điệu kiên định. Anh không nói thêm với cha mình về một lý do khác, một lý do sâu kín hơn mà chính anh cũng chưa dám thừa nhận rõ ràng: anh muốn được ở gần Ánh Vy theo cách tự nhiên nhất, không bị ràng buộc bởi những toan tính môn đăng hộ đối giữa hai gia tộc lớn.
"Tùy con thôi, cha tôn trọng quyết định của con." Bạch Chấn Vũ đáp, rồi im lặng một thoáng trước khi nói tiếp, giọng điệu bỗng trở nên nhẹ nhàng hơn. "Nhưng nếu có điều gì con cần cha hỗ trợ, đừng ngần ngại lên tiếng. Dù con chọn con đường nào, con vẫn luôn là con trai của cha."
Cúp máy, Dịch Phong đứng lặng người trong bãi đỗ xe vắng vẻ, ánh mắt anh dõi theo những ngọn đèn đường xa xa. Anh nghĩ đến ánh mắt sắc sảo bất ngờ của Ánh Vy tối nay, đến câu hỏi đầy ẩn ý của cô về quỹ tín thác dành cho nhân sự cốt cán. Có một linh cảm mơ hồ nói với anh rằng, cô gái ấy đang chuẩn bị đối mặt với một điều gì đó nguy hiểm, và bằng một cách nào đó, anh biết mình sẽ không thể đứng ngoài cuộc quan sát đơn thuần như suốt ba năm qua được nữa.