Trùng Sinh Để Yêu Người Hoàn Mỹ
8 phút đọc

Chương 24

Chương 24 — Trùng Sinh Để Yêu Người Hoàn Mỹ

Cập nhật 10/09/2026 8 phút đọc

Một năm đã trôi qua kể từ ngày Ánh Vy trùng sinh trở lại, tỉnh dậy đúng vào buổi sáng trước lễ vinh danh nhân tài trẻ định mệnh, ngày mà ở kiếp trước cô đã phải trả giá bằng cả sinh mạng của mình. Giờ đây, khi mùa lễ vinh danh thường niên của Tập đoàn Vệ Thịnh lại sắp diễn ra, Ánh Vy đứng trước gương trong phòng ngủ, ngắm nhìn hình ảnh phản chiếu của chính mình với một tâm trạng hoàn toàn khác biệt so với một năm trước.

Không còn nỗi sợ hãi, không còn sự cảnh giác nặng nề, chỉ còn lại một sự háo hức và bình yên tràn ngập trong lòng. Cô khoác lên mình bộ váy dạ hội màu xanh ngọc lộng lẫy, món quà mà Dịch Phong đã tự tay chọn tặng cô nhân dịp đặc biệt này.

Buổi lễ năm nay được tổ chức tại chính khách sạn năm sao nơi mọi biến cố của một năm trước đã bắt đầu, nhưng lần này, không khí tràn ngập niềm vui và sự tự hào thay vì căng thẳng và âm mưu. Tập đoàn Vệ Thịnh vinh danh không chỉ những nhân tài trẻ xuất sắc, mà còn kỷ niệm một năm thành công rực rỡ của dự án đô thị thông minh hợp tác cùng Tập đoàn Bạch Dương.

Ánh Vy bước vào hội trường, được cha mình dẫn đi giới thiệu với các đối tác quan trọng, ánh mắt cô không ngừng tìm kiếm bóng dáng quen thuộc giữa đám đông. Cô tìm thấy Dịch Phong đang đứng đợi mình ngay dưới chân sân khấu, trong bộ vest đen sang trọng, ánh mắt anh sáng lên khi nhìn thấy cô từ xa.

"Em trông xinh đẹp lắm." Anh nói khi cô đến gần, nắm lấy tay cô đầy trìu mến.

"Cảm ơn anh đã chọn bộ váy này cho em." Cô đáp, khẽ mỉm cười, cảm nhận rõ ràng sự ấm áp lan tỏa từ bàn tay anh đang nắm chặt tay mình.

Buổi lễ diễn ra suôn sẻ, tràn ngập tiếng cười và những lời chúc mừng chân thành. Gia Hạnh, giờ đây đã được đề bạt lên vị trí trưởng phòng Quan hệ Đối tác của công ty, cũng có mặt, không ngừng trêu chọc Ánh Vy về mối quan hệ ngày càng gắn bó của cô với Dịch Phong. Chu Văn Đạt, trong bộ vest chỉnh tề, đứng ở một góc phòng, ánh mắt ông ánh lên niềm tự hào khi nhìn cô gái mà ông luôn coi như con cháu trong nhà giờ đây tỏa sáng rực rỡ trên cương vị mới.

Đến phần cuối buổi lễ, khi ánh đèn sân khấu dịu lại và một bản nhạc nhẹ nhàng vang lên, Dịch Phong bất ngờ nắm lấy tay Ánh Vy, dẫn cô ra giữa sân khấu trước sự ngỡ ngàng của toàn thể khách mời.

"Anh đang làm gì vậy?" Cô hỏi, giọng điệu bối rối nhưng không giấu được nụ cười trên môi.

"Một năm trước, tại chính nơi này, chúng ta đã có cuộc trò chuyện đầu tiên." Dịch Phong nói, giọng anh vang qua micro, đủ để cả hội trường nghe rõ. "Anh đã âm thầm yêu em từ rất lâu trước đó, nhưng phải đến đêm hôm nay một năm trước, anh mới thật sự nhìn thấy một Ánh Vy khác, mạnh mẽ, sắc sảo, và đầy lòng trắc ẩn."

Cả hội trường im lặng lắng nghe, nhiều người đã đoán được điều sắp xảy ra. Ánh Vy đứng đó, tim đập rộn ràng, mắt cô bắt đầu ngân ngấn nước.

"Suốt một năm qua, chúng ta đã cùng nhau vượt qua biết bao sóng gió, từ những âm mưu phản bội, đến những đêm dài chuẩn bị bằng chứng, đến khoảnh khắc đứng trước toàn thể cổ đông để bảo vệ sự thật." Anh tiếp tục, rồi quỳ một chân xuống, lấy từ trong túi áo ra một chiếc hộp nhung nhỏ. "Anh không muốn chờ đợi thêm nữa. Vệ Ánh Vy, em có đồng ý làm vợ anh không?"

Chiếc nhẫn kim cương lấp lánh dưới ánh đèn sân khấu. Cả hội trường nín thở chờ đợi câu trả lời. Ánh Vy đưa tay che miệng, nước mắt hạnh phúc lăn dài trên má, cô gật đầu không ngừng.

"Em đồng ý." Cô đáp, giọng nghẹn ngào vì xúc động. "Em đồng ý, Dịch Phong."

Tiếng vỗ tay và reo hò vang dội khắp hội trường khi Dịch Phong đứng dậy, đeo chiếc nhẫn vào ngón tay cô, rồi ôm chầm lấy cô trong vòng tay ấm áp. Vệ Thành Lâm và Bạch Chấn Vũ đứng từ xa, cả hai người cha đều không giấu được nụ cười mãn nguyện trên môi.

Đứng giữa hội trường rực rỡ ánh đèn, trong vòng tay của người đàn ông đã âm thầm yêu thương mình suốt cả một kiếp người mà cô từng bỏ lỡ, Ánh Vy nhắm mắt lại, để lòng mình chìm đắm trọn vẹn trong hạnh phúc hiện tại. Cô nhớ về cô gái của một năm trước, người đã tỉnh dậy trong hoảng loạn và sợ hãi, mang theo ký ức đau thương của một cái chết oan nghiệt. Cô nhớ về những đêm dài lo lắng, những lần đối mặt với phản bội, những giọt nước mắt đã rơi vì tổn thương và mất mát.

Nhưng tất cả những điều đó, giờ đây, đã trở thành một phần của hành trình đưa cô đến đúng nơi cô cần phải đến: đứng giữa những người thân yêu thật sự, bên cạnh người đàn ông xứng đáng với tình yêu của cô, với một trái tim đã học được cách yêu thương trọn vẹn mà vẫn giữ được sự tỉnh táo cần thiết.

Ngày định mệnh, ngày mà kiếp trước đã cướp đi mạng sống của cô trong tủi nhục và cô đơn, giờ đây đã trở thành ngày đánh dấu khởi đầu cho một chương hạnh phúc mới, một chương mà cô, bằng chính nghị lực và trí tuệ của mình, đã tự tay viết nên. Và khi ánh pháo hoa mừng lễ vinh danh bừng sáng rực rỡ trên bầu trời đêm bên ngoài khung cửa kính lớn, Ánh Vy biết, kiếp này, cuối cùng, cô đã tìm được người hoàn mỹ dành cho trái tim mình, và cùng người ấy, viết tiếp câu chuyện của một tình yêu xứng đáng được trân trọng trọn đời.

Vài ngày sau buổi lễ cầu hôn đầy xúc động ấy, Ánh Vy nhận được một lá thư gửi từ trại giam, nét chữ nguệch ngoạc nhưng chân thành của Chu Bách Nam. Cô ngồi xuống bên cửa sổ, chậm rãi mở lá thư ra đọc.

"Chị Ánh Vy, em nghe tin chị đính hôn với anh Dịch Phong, em thật lòng chúc mừng chị. Trong những tháng ngày ở đây, em đã có nhiều thời gian để suy ngẫm lại tất cả những gì mình đã làm. Em nhận ra, thứ em thật sự đánh mất không phải là cơ hội hay tiền bạc, mà là một người chị đã thật lòng yêu thương em. Em không dám mong chị tha thứ, chỉ mong chị tin rằng, dù muộn màng, em đã học được bài học của cuộc đời mình. Chúc chị hạnh phúc trọn vẹn bên người xứng đáng."

Ánh Vy gấp lá thư lại, lòng dâng lên một cảm xúc phức tạp, không còn oán hận, chỉ còn một nỗi tiếc nuối nhẹ nhàng cho một mối quan hệ từng đẹp đẽ nhưng đã đổ vỡ vì lòng tham. Cô đặt lá thư vào ngăn kéo, thầm nhủ, có lẽ đây chính là lời từ biệt cuối cùng và trọn vẹn nhất mà cô cần để hoàn toàn buông bỏ chương quá khứ ấy.

Mùa xuân năm sau, lễ cưới của Ánh Vy và Dịch Phong được tổ chức tại chính khu vườn biệt thự họ Vệ, nơi ngập tràn hoa mộc lan nở rộ, loài hoa mà mẹ cô từng yêu thích nhất. Gia Hạnh đứng bên cạnh với vai trò phù dâu, không ngừng lau nước mắt hạnh phúc. Chu Văn Đạt được mời ngồi ở hàng ghế danh dự của gia đình, ánh mắt ông ánh lên niềm tự hào khôn xiết. Vệ Thành Lâm đích thân dẫn con gái mình bước qua lễ đường, trao tay cô cho Dịch Phong với một nụ cười mãn nguyện chưa từng thấy suốt bao năm qua.

Đứng trước quan khách, dưới bầu trời xanh trong vắt của một ngày đầu xuân, Ánh Vy và Dịch Phong trao nhau lời thề nguyện trọn đời. Khi hai người trao nhau nụ hôn đầu tiên với tư cách vợ chồng, tiếng vỗ tay và những tràng pháo giấy tung bay rợp cả khu vườn, đánh dấu một khởi đầu mới, trọn vẹn và hạnh phúc, cho câu chuyện tình yêu mà cả hai đã phải trải qua bao thử thách mới có thể giữ được trọn vẹn đến ngày hôm nay.

Câu chuyện của Vệ Ánh Vy, từ một cô gái từng chết trong tủi nhục vì lòng tốt đặt sai chỗ, đến một nữ lãnh đạo bản lĩnh tìm được tình yêu đích thực bên người đàn ông hoàn mỹ đã âm thầm chờ đợi cô suốt cả một kiếp người, khép lại như một minh chứng rằng, chỉ cần đủ can đảm để thay đổi và đủ tỉnh táo để yêu thương đúng cách, bất kỳ ai cũng xứng đáng có được một cơ hội thứ hai trọn vẹn và hạnh phúc.

Buổi tối hôm ấy, sau khi tiệc cưới đã tàn và khách khứa đã ra về hết, Ánh Vy và Dịch Phong đứng bên nhau trong khu vườn vắng lặng, ngắm nhìn những cánh hoa mộc lan còn sót lại rơi nhẹ trong làn gió đêm. Cô tựa đầu vào vai chồng mình, lòng tràn ngập một sự mãn nguyện sâu sắc.

"Cảm ơn anh, vì đã kiên nhẫn chờ đợi em suốt cả một kiếp người." Cô nói khẽ, giọng điệu đầy xúc động.

"Cảm ơn em, vì đã cho anh cơ hội được yêu thương em một cách trọn vẹn nhất." Dịch Phong đáp, siết chặt tay cô trong tay mình. "Từ hôm nay, chúng ta sẽ cùng nhau viết tiếp những trang mới, đẹp đẽ hơn bất kỳ điều gì chúng ta từng mơ ước."

Dưới ánh trăng dịu dàng soi sáng khu vườn, hai bóng người tựa vào nhau, lặng lẽ tận hưởng khoảnh khắc bình yên hiếm có, khởi đầu cho một hành trình hạnh phúc dài lâu phía trước, nơi không còn bóng dáng của phản bội, mất mát, hay nỗi cô đơn từng bủa vây suốt cả một kiếp người đã qua.

Đã sao chép liên kết chương