Trùng Sinh Để Yêu Người Hoàn Mỹ
9 phút đọc

Chương 9

Chương 9 — Trùng Sinh Để Yêu Người Hoàn Mỹ

Cập nhật 10/09/2026 9 phút đọc

Ba ngày sau cuộc trò chuyện với Ánh Vy, Bách Nam bất ngờ trình lên hội đồng quản trị một đề xuất chính thức về việc cải tổ cơ chế quản lý quỹ tín thác dành cho nhân sự cốt cán, trong đó có điều khoản cho phép một số cá nhân được chọn có thể trực tiếp quản lý và đưa ra quyết định đối với phần cổ phần của mình trong quỹ, thay vì phải thông qua sự phê duyệt của toàn bộ hội đồng như trước đây.

Đề xuất được trình bày một cách khéo léo, núp dưới danh nghĩa tạo động lực và trao quyền tự chủ cho nhân sự trẻ, khiến một vài thành viên hội đồng quản trị lớn tuổi vốn có tư tưởng cởi mở cũng có phần xiêu lòng. Đặc biệt, Tưởng Bảo Long, phó chủ tịch hội đồng quản trị, người vốn luôn tìm kiếm cơ hội mở rộng ảnh hưởng cá nhân trong công ty, đã công khai bày tỏ sự ủng hộ đối với đề xuất này, cho rằng đây là một bước cải cách cần thiết để giữ chân nhân tài trẻ.

Ánh Vy ngồi trong phòng họp, lắng nghe từng lời tranh luận, lòng thầm cảnh giác cao độ. Cô biết, nếu đề xuất này được thông qua, Bách Nam sẽ có đủ quyền hạn hợp pháp để tự ý quản lý và sau đó chuyển nhượng phần cổ phần được giao, đúng như những gì đã xảy ra ở kiếp trước, chỉ khác là lần này mọi thứ được thực hiện công khai và hợp thức hóa ngay từ đầu, khiến việc ngăn chặn về sau càng trở nên khó khăn hơn.

"Tôi có một vài băn khoăn về đề xuất này." Ánh Vy lên tiếng, giọng điệu điềm tĩnh nhưng đầy sức nặng. "Việc trao quyền tự chủ cho nhân sự trẻ là điều nên khuyến khích, nhưng chúng ta cần có một cơ chế giám sát chặt chẽ đi kèm, tránh trường hợp quyền lực bị lạm dụng mà không ai kịp phát hiện."

"Ánh Vy, tôi nghĩ em đang quá thận trọng." Tưởng Bảo Long lên tiếng, giọng điệu có phần mỉa mai nhẹ. "Chúng ta cần tin tưởng vào những nhân tài trẻ mà chính công ty đã dày công đào tạo, chứ không thể mãi giữ tư duy quản lý cứng nhắc như vậy được."

Ánh Vy nhìn thẳng vào ông ta, không hề nao núng. "Tôi hoàn toàn ủng hộ việc tin tưởng nhân tài trẻ, thưa chú Tưởng Bảo Long. Nhưng lòng tin cần đi kèm với sự minh bạch và cơ chế kiểm soát rõ ràng, đó mới là cách quản trị doanh nghiệp bền vững. Tôi đề xuất, nếu hội đồng quyết định thông qua cơ chế này, cần bổ sung điều khoản yêu cầu báo cáo định kỳ hàng tháng về mọi giao dịch liên quan đến phần cổ phần được ủy quyền quản lý, và mọi giao dịch chuyển nhượng đều phải có sự phê duyệt của ít nhất hai thành viên hội đồng quản trị độc lập."

Đề xuất bổ sung này khiến cả phòng họp im lặng trong giây lát. Đây là một yêu cầu hợp lý, khó có thể bị bác bỏ mà không gây nghi ngờ, nhưng lại tạo ra một rào cản đáng kể đối với bất kỳ ý đồ lợi dụng cơ chế mới để trục lợi cá nhân.

Vệ Thành Lâm gật đầu tán thành. "Ánh Vy nói có lý. Chúng ta có thể thông qua cơ chế trao quyền tự chủ, nhưng phải đi kèm với cơ chế giám sát chặt chẽ như con gái tôi vừa đề xuất."

Đề xuất bổ sung của Ánh Vy được thông qua với đa số phiếu tán thành, khiến Bách Nam không thể giấu được vẻ thất vọng thoáng qua trên gương mặt trước khi kịp lấy lại bình tĩnh. Cậu ta biết, với cơ chế giám sát mới này, bất kỳ hành động chuyển nhượng cổ phần bất minh nào cũng sẽ khó lòng qua mắt được hội đồng quản trị.

Sau cuộc họp, Ánh Vy nhanh chóng liên hệ với Dịch Phong để cập nhật tình hình. Hai người gặp nhau tại một phòng họp nhỏ ít người qua lại trên tầng năm của tòa nhà công ty.

"Cảm ơn anh đã chuẩn bị sẵn bản báo cáo rà soát cơ chế quản lý quỹ tín thác. Nhờ đó tôi mới có đủ cơ sở để đề xuất bổ sung điều khoản giám sát kịp thời." Ánh Vy nói, giọng điệu chân thành.

"Tôi chỉ cung cấp thông tin thôi, còn quyết định và bản lĩnh đối đáp trước hội đồng quản trị là của cô." Dịch Phong đáp, ánh mắt anh nhìn cô với một sự nể phục rõ rệt. "Thành thật mà nói, tôi khá bất ngờ trước cách cô xử lý tình huống hôm nay. Rất ít người có thể vừa giữ được sự mềm mỏng, vừa đảm bảo được nguyên tắc chặt chẽ như vậy trước một đề xuất được ngụy trang khéo léo đến thế."

"Có lẽ tôi đã học được cách nhìn xa hơn một chút." Ánh Vy đáp, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười buồn thoáng qua. "Anh Dịch Phong, tôi muốn nhờ anh một việc nữa. Tôi cần anh giúp tôi thiết lập một hệ thống theo dõi độc lập đối với mọi giao dịch liên quan đến quỹ tín thác, đặc biệt là phần cổ phần mà em Bách Nam sẽ được giao quản lý sắp tới. Tôi muốn biết ngay lập tức nếu có bất kỳ dấu hiệu bất thường nào xảy ra."

Dịch Phong nhìn cô một lúc lâu, ánh mắt anh mang theo một sự dò xét kín đáo. "Cô nghi ngờ cậu Bách Nam sẽ làm điều gì đó không đúng đắn với phần cổ phần này?"

Ánh Vy im lặng một thoáng, cân nhắc xem nên tiết lộ đến đâu. "Tôi không có bằng chứng cụ thể, chỉ là linh cảm của một người chị đã quan sát em trai mình đủ lâu để nhận ra những thay đổi bất thường gần đây. Tôi muốn chuẩn bị trước, để nếu điều tồi tệ nhất xảy ra, tôi vẫn có đủ bằng chứng để bảo vệ công ty và bảo vệ cả chính em ấy khỏi những sai lầm không thể cứu vãn."

Câu trả lời ấy, dù không hoàn toàn là sự thật, nhưng cũng không phải lời nói dối, khiến Dịch Phong gật đầu, ánh mắt anh dịu lại. "Tôi hiểu rồi. Tôi sẽ thiết lập hệ thống theo dõi ngay trong tuần này, đảm bảo mọi giao dịch đều được ghi nhận và lưu trữ đầy đủ, kể cả những giao dịch nhỏ nhất."

"Cảm ơn anh, thật sự rất nhiều." Ánh Vy nói, ánh mắt cô nhìn anh đầy sự biết ơn chân thành.

"Không cần phải cảm ơn tôi, thưa cô." Dịch Phong đáp, giọng nói trầm ấm khác thường. "Tôi chỉ đang làm những gì tôi cho là đúng đắn, và nếu điều đó có thể giúp cô tránh khỏi những tổn thương không đáng có, tôi sẵn lòng làm nhiều hơn thế nữa."

Ánh Vy nhìn anh, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp lạ thường. Cô không biết Dịch Phong có nhận ra hay không, nhưng ngay khoảnh khắc này, hệ thống theo dõi mà anh chuẩn bị thiết lập chính là viên gạch đầu tiên trong toàn bộ nền móng bằng chứng mà cô sẽ dùng để lật ngược mọi âm mưu sắp tới, một nền móng mà kiếp trước cô chưa bao giờ có được.

Đúng như lời hứa, chỉ trong vòng một tuần, Dịch Phong đã hoàn thiện một hệ thống theo dõi độc lập, kết nối trực tiếp với bộ phận kiểm soát nội bộ nhưng được thiết lập dưới danh nghĩa một dự án nâng cấp quy trình quản trị dữ liệu tài chính, tránh gây sự chú ý không cần thiết từ bất kỳ ai trong công ty, kể cả từ chính Bách Nam.

"Hệ thống này sẽ tự động ghi nhận mọi giao dịch liên quan đến quỹ tín thác, kèm theo cảnh báo tức thời nếu phát hiện bất kỳ dấu hiệu bất thường nào, chẳng hạn như chuyển nhượng cho các bên liên quan chưa từng có lịch sử giao dịch với công ty trước đây." Dịch Phong giải trình khi mang bản demo hệ thống đến cho Ánh Vy xem tại phòng làm việc riêng của cô.

Ánh Vy xem qua giao diện hệ thống, gật đầu hài lòng. "Anh làm việc thật sự rất chỉn chu và kín đáo. Tôi tin với công cụ này, chúng ta sẽ không bỏ lỡ bất kỳ dấu hiệu bất thường nào nữa."

"Cô có thể yên tâm." Dịch Phong đáp, ánh mắt anh nhìn cô với một sự trân trọng sâu sắc. "Chỉ cần cô và tôi giữ kín thông tin về hệ thống này, không để lộ ra ngoài, thì bất kỳ ai có ý định lợi dụng quỹ tín thác cũng sẽ khó lòng che giấu được hành vi của mình."

"Vậy thì, mọi việc còn lại chỉ là chờ đợi thời điểm thích hợp." Ánh Vy nói, ánh mắt cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi thành phố về đêm lấp lánh ánh đèn. Trong lòng cô, một cảm giác vừa hồi hộp vừa an tâm đan xen, hồi hộp vì biết rõ giông bão vẫn đang âm thầm tích tụ phía trước, nhưng an tâm vì lần đầu tiên, cô không còn phải đơn độc chuẩn bị cho cuộc chiến ấy một mình nữa.

"Cô Ánh Vy này." Dịch Phong bỗng lên tiếng trước khi rời khỏi phòng, giọng điệu có phần ngập ngừng hiếm thấy. "Tôi có thể hỏi cô một câu hơi đường đột được không?"

"Anh cứ hỏi." Cô đáp, hơi ngạc nhiên trước vẻ do dự bất thường của anh.

"Cô có bao giờ cảm thấy, đôi khi mình phải trở nên lạnh lùng hơn với những người mình thương yêu, chỉ để bảo vệ họ khỏi chính những sai lầm của họ, mà vẫn cảm thấy day dứt không nguôi không?" Anh hỏi, ánh mắt anh nhìn cô với một sự thấu hiểu sâu sắc đến kỳ lạ, như thể anh đang nói về chính trải nghiệm của bản thân mình chứ không chỉ đơn thuần là một câu hỏi xã giao.

Ánh Vy sững người trong giây lát, cảm giác như có ai đó vừa chạm đúng vào góc khuất sâu kín nhất trong lòng mình. "Sao anh lại hỏi câu này?"

"Chỉ là tôi cảm nhận được, những quyết định gần đây của cô đều không hề dễ dàng, dù bề ngoài cô luôn giữ được vẻ điềm tĩnh." Dịch Phong đáp, giọng điệu nhẹ nhàng hơn. "Tôi tin, đằng sau sự tỉnh táo ấy là một trái tim vẫn còn rất nhiều tổn thương và trăn trở. Nếu có gì tôi có thể san sẻ được, xin cô đừng ngần ngại."

Ánh Vy nhìn anh, lòng dâng lên một cảm giác được thấu hiểu mà cô chưa từng có được từ bất kỳ ai khác, kể cả từ Gia Hạnh, người bạn thân thiết nhất của cô. "Cảm ơn anh, Dịch Phong. Có lẽ, một ngày nào đó không xa, tôi sẽ kể cho anh nghe toàn bộ câu chuyện."

Đã sao chép liên kết chương