Trùng Sinh Để Yêu Người Hoàn Mỹ
8 phút đọc

Chương 14

Chương 14 — Trùng Sinh Để Yêu Người Hoàn Mỹ

Cập nhật 10/09/2026 8 phút đọc

Sau thất bại cay đắng trước hội đồng quản trị, mối quan hệ giữa Bách Nam và Kiều Ý Nhi bắt đầu có những rạn nứt âm thầm. Cậu ta ngày càng trở nên cáu bẳn, thường xuyên trách móc cô ta vì kế hoạch không thành, trong khi vị thế của cậu trong công ty cũng dần lung lay khi nhiều thành viên hội đồng quản trị bắt đầu để mắt theo dõi sát sao hơn mọi hành động của cậu.

Kiều Ý Nhi, với bản tính nhạy bén của một kẻ luôn tìm kiếm lợi ích cao nhất cho bản thân, nhanh chóng nhận ra Bách Nam không còn là một quân cờ có giá trị như trước. Cậu ta vừa mất uy tín trong công ty, vừa gánh khoản nợ nần ngày một chồng chất, không còn khả năng mang lại cho cô ta những lợi ích tài chính hay quan hệ xã hội như cô ta từng kỳ vọng.

Một buổi tối, tại một buổi tiệc giao lưu doanh nhân trẻ được tổ chức bởi một quỹ đầu tư có tiếng trong thành phố, Kiều Ý Nhi có mặt với tư cách khách mời nhờ mối quan hệ quen biết trước đó. Trong lúc dạo quanh phòng tiệc, tìm kiếm những mối quan hệ mới có tiềm năng, cô ta tình cờ nghe được cuộc trò chuyện giữa hai vị khách lớn tuổi đứng gần đó.

"Cậu có thấy chàng trai đứng góc kia không? Tôi cứ ngờ ngợ giống con trai của Bạch Chấn Vũ bên Tập đoàn Bạch Dương, dù nghe nói cậu ấy đang giấu thân phận đi làm ở đâu đó để tự lập." Một người đàn ông trung niên nói nhỏ với người bạn đồng hành, ánh mắt hướng về phía Dịch Phong đang đứng trò chuyện cùng vài đối tác ở góc phòng.

"Ồ, tôi cũng nghe phong thanh chuyện đó. Nghe nói cậu ấy muốn tự mình chứng minh năng lực trước khi chính thức kế thừa cơ nghiệp gia tộc." Người kia đáp, giọng điệu đầy vẻ khâm phục. "Một người trẻ có chí khí như vậy thật hiếm thấy trong giới thượng lưu bây giờ."

Kiều Ý Nhi đứng lặng người trong giây lát, đôi mắt cô ta híp lại, một tia sáng toan tính lóe lên nhanh chóng. Cô ta lập tức rời khỏi vị trí, giả vờ đi ngang qua để quan sát kỹ hơn gương mặt của Dịch Phong, đối chiếu với những hình ảnh mơ hồ về gia tộc Bạch Dương mà cô ta từng đọc qua trên các trang tin tức kinh doanh.

Đêm đó, trở về căn hộ của mình, Kiều Ý Nhi dành hàng giờ đồng hồ để tìm kiếm mọi thông tin có thể có về Bạch Dịch Phong và Tập đoàn Bạch Dương. Dù thông tin công khai về người thừa kế này rất hạn chế, gần như không có bất kỳ bức ảnh rõ nét nào được công bố trong nhiều năm qua, nhưng những manh mối rời rạc mà cô ta thu thập được cũng đủ để cô ta tin chắc vào linh cảm của mình.

"Nếu đúng là cậu ta, đây sẽ là một cơ hội lớn hơn nhiều so với việc chỉ bám víu vào một Chu Bách Nam đã hết giá trị lợi dụng." Cô ta tự nhủ, một nụ cười lạnh lẽo nở trên môi. Ngay lập tức, cô ta bắt đầu lên kế hoạch tiếp cận Dịch Phong một cách tự nhiên nhất có thể, tránh gây ra bất kỳ sự nghi ngờ nào.

Vài ngày sau, Kiều Ý Nhi chủ động sắp xếp để xuất hiện tại một quán cà phê gần trụ sở Tập đoàn Vệ Thịnh vào đúng giờ nghỉ trưa, thời điểm mà cô ta biết Dịch Phong thường ghé qua để dùng bữa nhẹ. Cô ta giả vờ tình cờ gặp gỡ, mỉm cười chào hỏi thân thiện.

"Anh Dịch Phong, đúng không ạ? Em là Ý Nhi, bạn của anh Bách Nam. Chúng ta từng gặp nhau một lần trong buổi tiệc ra mắt dự án nghệ thuật, không biết anh còn nhớ không?" Cô ta mở lời, giọng điệu ngọt ngào, ánh mắt long lanh đầy vẻ cuốn hút được tính toán kỹ lưỡng.

Dịch Phong khẽ gật đầu, giữ thái độ lịch sự nhưng có phần dè dặt. "Tôi nhớ. Chào cô Ý Nhi."

"Em thấy anh có vẻ bận rộn quá, làm việc ở phòng Chiến lược chắc áp lực lắm nhỉ?" Kiều Ý Nhi tiếp tục bắt chuyện, cố tình ngồi xuống bàn đối diện dù không được mời. "Em nghe nói dạo gần đây anh xử lý rất tốt vụ khủng hoảng tài chính của công ty, thật sự rất ấn tượng."

"Cô quá khen rồi, tôi chỉ làm đúng phận sự của mình." Dịch Phong đáp, giọng điệu vẫn giữ khoảng cách nhất định, ánh mắt anh có phần cảnh giác trước sự nhiệt tình bất thường của người phụ nữ này.

Kiều Ý Nhi không hề nản lòng trước thái độ dè dặt ấy. Cô ta tiếp tục gợi chuyện, khéo léo lồng ghép những câu hỏi thăm dò về xuất thân, về gia đình, về những dự định tương lai của Dịch Phong, tất cả đều được thực hiện dưới lớp vỏ bọc quan tâm chân thành của một người bạn mới quen.

"Nếu sau này anh cần hỗ trợ về mặt truyền thông hay kết nối quan hệ, đừng ngại tìm em nhé. Em quen biết khá nhiều người trong giới kinh doanh đấy." Cô ta nói trước khi rời đi, ánh mắt gửi gắm một nụ cười đầy ẩn ý.

Nhìn theo bóng lưng Kiều Ý Nhi rời khỏi quán cà phê, Dịch Phong khẽ nhíu mày, trong lòng dấy lên một cảm giác bất an mơ hồ. Anh không biết chính xác động cơ thật sự của người phụ nữ này, nhưng bản năng nhạy bén của một người đã quen với những toan tính trong giới thượng lưu mách bảo anh rằng, đây không đơn thuần chỉ là một cuộc gặp gỡ tình cờ vô hại.

Điều mà Dịch Phong không hề hay biết, chính là Ánh Vy đã tình cờ chứng kiến toàn bộ cuộc trò chuyện ấy từ xa, khi cô đang trên đường đến cùng quán cà phê để gặp một đối tác. Cô đứng khựng lại ngoài cửa kính, quan sát cách Kiều Ý Nhi cố tình ngồi xuống bàn đối diện Dịch Phong, cách cô ta nghiêng người về phía trước đầy vẻ thân mật, và lòng cô dấy lên một cảm giác khó chịu mà cô không muốn thừa nhận ngay là sự ghen tuông.

Cô quyết định không bước vào, lặng lẽ rời đi, nhưng trong đầu đã bắt đầu suy đoán về động cơ của Kiều Ý Nhi. Cô nhớ rõ, ở kiếp trước, đúng là đến giai đoạn này, sau khi nhận ra Bách Nam đã hết giá trị lợi dụng, Kiều Ý Nhi đã chuyển mục tiêu sang Dịch Phong khi phát hiện ra thân phận thật của anh. Có vẻ như lịch sử đang lặp lại, chỉ khác là lần này cô đã có đủ tỉnh táo để nhận ra ngay từ đầu, thay vì chỉ biết đến sự thật vào giây phút cuối cùng của cuộc đời như trước kia.

Tối hôm đó, Ánh Vy gọi điện cho Gia Hạnh, kể lại những gì mình vừa chứng kiến. "Gia Hạnh, tớ nghĩ Kiều Ý Nhi đang chuyển mục tiêu từ Bách Nam sang Dịch Phong. Tớ vừa thấy cô ta cố tình bắt chuyện với anh ấy ở quán cà phê gần công ty."

"Cái gì? Sao cô ta lại làm vậy?" Gia Hạnh ngạc nhiên. "Chẳng phải cô ta đang cặp kè với cậu Bách Nam sao?"

"Có lẽ cô ta đã nhận ra Bách Nam không còn giá trị lợi dụng nữa, và bằng cách nào đó phát hiện ra thân phận thật sự của Dịch Phong." Ánh Vy đáp, giọng điệu trầm ngâm. "Tớ cần phải cẩn thận hơn trong thời gian tới, cả để bảo vệ công ty lẫn để bảo vệ anh ấy khỏi những toan tính nguy hiểm của cô ta."

"Cậu đang ghen đấy à?" Gia Hạnh trêu chọc, dù giọng điệu vẫn ẩn chứa sự quan tâm nghiêm túc.

"Tớ chỉ lo lắng cho anh ấy thôi." Ánh Vy đáp, dù trong lòng cô cũng không thể phủ nhận hoàn toàn cảm giác bất an pha lẫn ghen tuông mà Gia Hạnh vừa nhắc đến.

Cùng đêm đó, tại căn biệt thự riêng của gia tộc Bạch Dương nằm ở khu vực yên tĩnh ngoại ô thành phố, Dịch Phong ngồi đối diện cha mình, kể lại cuộc gặp gỡ kỳ lạ với Kiều Ý Nhi ban trưa.

"Con nghĩ cô ta đã bắt đầu nghi ngờ thân phận thật của con." Dịch Phong nói, giọng điệu trầm tư. "Nếu cô ta thật sự phát hiện ra, có thể sẽ gây ra những rắc rối không nhỏ, đặc biệt là trong giai đoạn nhạy cảm này khi con đang cố gắng bảo vệ Ánh Vy khỏi âm mưu của Bách Nam."

"Con cần cẩn trọng hơn." Bạch Chấn Vũ đáp, ánh mắt ông nghiêm nghị. "Nếu tình hình trở nên quá phức tạp, con có thể cân nhắc công khai thân phận sớm hơn dự định. Đôi khi, sự minh bạch lại là cách bảo vệ tốt nhất, thay vì cứ mãi che giấu."

"Con hiểu, cha ạ." Dịch Phong đáp, ánh mắt anh nhìn xa xăm ra khung cửa sổ tối đen. "Nhưng con vẫn muốn chọn đúng thời điểm để công khai, khi mọi thứ đã đủ rõ ràng để không gây ra thêm bất kỳ tổn thương nào cho những người con quan tâm."

Bạch Chấn Vũ nhìn con trai mình một lúc lâu, ánh mắt ông thoáng chút dịu dàng hiếm thấy ở một người đàn ông quyền lực và nghiêm khắc như ông. "Con nhắc đến từ những người con quan tâm, chứ không chỉ đơn thuần là công ty Vệ Thịnh. Có phải có ai đó đặc biệt khiến con muốn ở lại đó lâu hơn dự tính không?"

Dịch Phong khẽ im lặng, không phủ nhận cũng không xác nhận, chỉ khẽ mỉm cười bâng quơ khiến người cha càng thêm chắc chắn về linh cảm của mình. "Cha cứ để con tự lo liệu việc này. Con hứa sẽ không để bất kỳ điều gì vượt khỏi tầm kiểm soát."

"Được, cha tin con." Bạch Chấn Vũ đáp, vỗ nhẹ vai con trai. "Nhưng nhớ, nếu cần đến sự hỗ trợ của gia tộc Bạch Dương vào bất kỳ lúc nào, đừng ngần ngại lên tiếng. Danh dự và sự an toàn của con luôn là điều quan trọng nhất đối với cha."

Đã sao chép liên kết chương