Chương 21
Chương 21 — Trùng Sinh Để Yêu Người Hoàn Mỹ
Trong tuần sau đại hội cổ đông đầy chấn động, bộ phận pháp lý của Tập đoàn Vệ Thịnh chính thức chuyển toàn bộ hồ sơ bằng chứng cho cơ quan điều tra. Chu Bách Nam bị khởi tố với các tội danh làm giả tài liệu, vu khống và có dấu hiệu chiếm đoạt tài sản thông qua hành vi lợi dụng chức vụ quyền hạn. Kiều Ý Nhi cũng bị điều tra không chỉ về vai trò trong vụ việc lần này, mà cả vụ lừa đảo đầu tư từ hai năm trước mà trước đó chưa từng bị phanh phui.
Tưởng Bảo Long, sau khi bị bãi nhiệm khỏi vị trí phó chủ tịch hội đồng quản trị, cũng phải đối mặt với cáo buộc nhận hối lộ và vi phạm nghiêm trọng nghĩa vụ trung thành với công ty. Ông ta bị buộc phải hoàn trả toàn bộ số tiền đã nhận, đồng thời chịu mức bồi thường thiệt hại do hội đồng quản trị mới đề xuất.
Một buổi chiều, Ánh Vy nhận được cuộc gọi từ luật sư của công ty, thông báo về việc Chu Văn Đạt đã xin phép được gặp cô trước khi buổi làm việc chính thức với cơ quan điều tra diễn ra. Cô đồng ý ngay lập tức, sắp xếp một cuộc gặp riêng tại phòng khách nhỏ của biệt thự.
Chu Văn Đạt bước vào, dáng người còng xuống hẳn so với vài tuần trước, đôi mắt trũng sâu vì mất ngủ. "Cô Ánh Vy, tôi đến để xin lỗi cô một lần cuối, và cũng để xin phép cô cho tôi rời khỏi vị trí tài xế của gia đình."
"Chú không cần phải làm vậy." Ánh Vy nói, giọng điệu chân thành. "Chuyện của Bách Nam là do chính cậu ấy gây ra, không liên quan đến chú."
"Nhưng tôi không còn mặt mũi nào để tiếp tục phục vụ gia đình cô nữa." Chu Văn Đạt đáp, giọng nói nghẹn ngào. "Thằng bé đã phản bội lòng tốt của cô, của cả gia đình cô. Tôi cảm thấy mình cũng có một phần trách nhiệm vì đã không dạy dỗ nó đến nơi đến chốn."
"Chú Đạt, chú đã làm hết sức mình rồi." Ánh Vy nói, nắm lấy đôi bàn tay run rẩy của người đàn ông lớn tuổi. "Con cái lớn lên, mỗi người đều phải tự chịu trách nhiệm cho lựa chọn của riêng mình. Chú không thể mãi gánh vác lỗi lầm của Bách Nam được. Nếu chú muốn, tôi mong chú vẫn tiếp tục ở lại làm việc cùng gia đình tôi, như một sự khởi đầu mới, tách bạch hoàn toàn khỏi những gì đã xảy ra."
Chu Văn Đạt bật khóc, cúi đầu cảm ơn. "Cảm ơn cô, cô Ánh Vy. Cô thật sự có tấm lòng bao dung hơn những gì tôi xứng đáng được nhận."
"Chú xứng đáng được đối xử công bằng, đó là điều khác biệt với những gì Bách Nam đã làm." Ánh Vy đáp, ánh mắt cô dịu dàng. "Lòng tốt của tôi, giờ đây, tôi đã học được cách đặt đúng chỗ hơn."
Vài ngày sau, Ánh Vy đến trại tạm giam để gặp Bách Nam lần cuối trước khi phiên tòa xét xử chính thức diễn ra. Cô đứng bên kia lớp kính ngăn cách, nhìn cậu ta trong bộ đồ tạm giam đơn giản, gương mặt hốc hác đi trông thấy.
"Chị đến đây làm gì?" Bách Nam hỏi, giọng điệu vẫn còn chút cay đắng nhưng đã mất hẳn sự hung hăng của những ngày trước.
"Chị đến để nói lời từ biệt." Ánh Vy đáp, giọng điệu bình thản. "Chị sẽ không kháng cáo giảm nhẹ hình phạt cho em, Bách Nam à. Nhưng chị cũng sẽ không làm gì để khiến hình phạt của em nặng nề hơn mức nó đáng phải chịu. Chị mong, trong thời gian thụ án, em sẽ có cơ hội suy ngẫm lại về những gì mình đã làm, và học được cách trân trọng những gì mình từng có."
Bách Nam im lặng hồi lâu, rồi cúi đầu, giọng nói vỡ ra. "Tôi xin lỗi, chị Ánh Vy. Tôi thật sự xin lỗi vì đã phản bội chị."
"Chị chấp nhận lời xin lỗi của em." Ánh Vy đáp, mắt cô cũng ngân ngấn nước. "Nhưng có những thứ, một khi đã đánh mất, sẽ không bao giờ có thể lấy lại nguyên vẹn như trước được nữa, Bách Nam à."
Cô đứng dậy, rời khỏi phòng thăm gặp mà không ngoái đầu nhìn lại. Bước ra khỏi cánh cửa trại giam, ánh nắng chiều rọi xuống, Ánh Vy hít một hơi thật sâu, cảm nhận một gánh nặng đã đè lên vai mình suốt cả hai kiếp người cuối cùng cũng được trút bỏ hoàn toàn.
Về phần Kiều Ý Nhi, phiên tòa xét xử diễn ra nhanh chóng sau đó vài tuần, với đầy đủ bằng chứng không thể chối cãi về cả hai vụ việc lừa đảo và làm giả tài liệu. Cô ta phải chịu mức án tù giam nhiều năm, đánh dấu sự sụp đổ hoàn toàn của một kẻ từng ôm mộng đổi đời bằng những thủ đoạn bất chính.
Công ty của gia đình họ Vệ, sau cơn bão táp vừa qua, dần bước vào giai đoạn ổn định trở lại. Hội đồng quản trị được kiện toàn với những thành viên mới có năng lực và đạo đức xứng đáng hơn, còn Ánh Vy, sau tất cả những gì đã trải qua, cảm thấy mình đã thật sự trưởng thành, đủ vững vàng để gánh vác trọng trách mà cha cô đã tin tưởng giao phó.
Sau buổi thăm gặp Bách Nam tại trại tạm giam, Ánh Vy trở về công ty với tâm trạng nặng nề. Dịch Phong đã đợi sẵn cô ở bãi đỗ xe, nhận ra ngay vẻ mệt mỏi trên gương mặt cô.
"Cô ổn chứ?" Anh hỏi, ánh mắt đầy lo lắng.
"Tôi ổn." Ánh Vy đáp, khẽ mỉm cười gượng gạo. "Chỉ là nhìn thấy em ấy trong hoàn cảnh đó, tôi vẫn không tránh khỏi cảm giác đau lòng, dù biết rõ đây là cái giá mà em ấy phải trả cho những lựa chọn của chính mình."
"Điều đó cho thấy cô vẫn còn giữ được trái tim nhân hậu, dù đã trải qua bao nhiêu tổn thương." Dịch Phong nói, nhẹ nhàng nắm lấy tay cô. "Đó không phải là điểm yếu, Ánh Vy à. Đó là một phần khiến cô trở nên đặc biệt."
Cô tựa đầu vào vai anh trong giây lát, để bản thân được yếu đuối một chút giữa vòng tay an toàn ấy. "Cảm ơn anh, vì đã luôn ở bên cạnh tôi qua tất cả những chuyện này."
Một tuần sau, tại cuộc họp hội đồng quản trị đầu tiên sau khi mọi thủ tục pháp lý đã hoàn tất, Vệ Thành Lâm chính thức công bố danh sách các thành viên mới được bầu bổ sung vào hội đồng, thay thế cho vị trí bị bỏ trống của Tưởng Bảo Long. Ông cũng công bố một loạt cải cách về quy trình quản trị, tăng cường thêm nhiều lớp giám sát độc lập cho mọi quỹ và tài sản quan trọng của công ty, một phần lớn dựa trên chính những đề xuất mà Ánh Vy và Dịch Phong đã cùng nhau xây dựng trong suốt thời gian khủng hoảng vừa qua.
"Tôi tin, với những cải cách này, Tập đoàn Vệ Thịnh sẽ trở nên vững mạnh và minh bạch hơn bao giờ hết." Vệ Thành Lâm phát biểu trước toàn thể hội đồng quản trị, ánh mắt ông đầy tự hào khi nhìn về phía con gái mình. "Và tôi muốn đặc biệt ghi nhận những đóng góp không thể thay thế của Ánh Vy trong suốt giai đoạn khó khăn vừa qua."
Tiếng vỗ tay vang lên rộn rã khắp phòng họp. Ánh Vy đứng dậy, cúi đầu cảm ơn, ánh mắt cô thoáng liếc nhìn sang Dịch Phong đang ngồi ở hàng ghế đại diện phòng Chiến lược, giờ đây đã chính thức được đề bạt lên vị trí giám đốc chiến lược của toàn tập đoàn. Cả hai trao nhau một nụ cười ngầm hiểu, biết rằng những nỗ lực bền bỉ của mình cuối cùng cũng đã được đền đáp xứng đáng.
Tối hôm đó, Ánh Vy gọi điện cho Gia Hạnh để chia sẻ tin vui. "Gia Hạnh, cuối cùng thì mọi chuyện cũng đã được giải quyết ổn thỏa. Công ty đã có những cải cách quan trọng, còn Dịch Phong thì vừa được đề bạt lên vị trí giám đốc chiến lược."
"Tớ nghe rồi, cả công ty đang bàn tán rôm rả về chuyện này đấy." Gia Hạnh cười, giọng điệu đầy hào hứng. "Tớ mừng cho cậu lắm, Ánh Vy à. Cậu đã trải qua biết bao sóng gió, giờ cuối cùng cũng được đền đáp xứng đáng."
"Cảm ơn cậu, vì đã luôn ở bên cạnh tớ suốt hành trình này." Ánh Vy nói, giọng điệu chan chứa tình cảm. "Nếu không có cậu giúp đỡ thu thập thông tin, có lẽ mọi chuyện đã không thể suôn sẻ như vậy."
"Chúng ta là bạn thân mà, giúp đỡ nhau là chuyện đương nhiên thôi." Gia Hạnh đáp, rồi giọng điệu chuyển sang tinh nghịch. "À, tớ nghe nói cậu và anh Dịch Phong đã chính thức bên nhau rồi phải không? Kể tớ nghe chi tiết đi nào!"
Ánh Vy bật cười, cảm nhận rõ ràng sự nhẹ nhõm và hạnh phúc đang dần lấp đầy trái tim mình sau quãng thời gian dài đầy sóng gió. Cô biết, dù phía trước vẫn còn nhiều điều cần vun đắp, nhưng ít nhất, chương đen tối nhất của cuộc đời cô, cuối cùng cũng đã khép lại hoàn toàn.
Đặt điện thoại xuống, cô bước ra ban công, ngước nhìn bầu trời đêm lấp lánh ánh sao. Gió đêm mát lành lướt qua, mang theo hương hoa dịu nhẹ từ khu vườn phía dưới. Cô khẽ mỉm cười, lòng tràn ngập một sự bình yên mà cô chưa từng dám mơ tới kể từ ngày trùng sinh trở lại, biết rằng từ đây, tương lai phía trước sẽ chỉ còn lại ánh sáng, thay vì bóng tối của phản bội và mất mát từng bao trùm lấy cuộc đời cô ở kiếp trước. Đứng đó thật lâu giữa đêm tĩnh lặng, cô thầm cảm ơn số phận đã cho mình một cơ hội thứ hai quý giá đến vậy, và tự hứa với lòng mình sẽ không bao giờ để nó trôi qua một cách hoài phí.