Chương 2
Chương 2 — Trùng Sinh Để Yêu Người Hoàn Mỹ
Ánh Vy ngồi trong phòng làm việc riêng trên tầng ba của biệt thự, nơi cô vẫn thường lui tới để đọc sách khi còn là sinh viên, và để ký ức kiếp trước tuôn trào không kìm nén. Cô cần nhớ lại thật chi tiết, thật rành mạch, từng mốc thời gian mình đã trao đi những gì cho Chu Bách Nam, để hiểu rõ gốc rễ của thảm kịch sắp tới nếu cô không hành động.
Mọi chuyện bắt đầu từ khi cô mới lên tám. Mẹ cô, bà Đỗ Khánh Hoa, qua đời vì một căn bệnh hiểm nghèo sau nhiều năm chống chọi trong âm thầm để không làm ảnh hưởng đến công việc kinh doanh của chồng. Từ ngày đó, căn biệt thự rộng lớn của gia đình họ Vệ trở nên trống trải lạ thường. Cha cô, ông Vệ Thành Lâm, vùi đầu vào công việc để khỏa lấp nỗi đau, và cô bé Ánh Vy tám tuổi lớn lên trong sự chăm sóc của người quản gia, của những gia sư riêng, nhưng thiếu vắng hoàn toàn hơi ấm của một người thân thuộc gần gũi.
Chính trong khoảng thời gian cô đơn ấy, Chu Bách Nam, cậu bé kém cô hai tuổi, con trai của người tài xế riêng Chu Văn Đạt, đã trở thành người bạn duy nhất thường xuyên xuất hiện trong cuộc sống của cô. Mỗi ngày, khi chú Đạt đưa đón cô đi học, cậu bé Bách Nam thường ngồi ở băng ghế sau cùng xe, đợi cha làm việc xong. Ánh Vy, với trái tim non nớt khát khao một mối quan hệ ruột thịt, đã coi cậu như em trai mình từ những ngày tháng ấy.
Năm cô mười ba tuổi, cô đã nằng nặc xin cha cho Bách Nam được học cùng trường quốc tế với mình, dù học phí ở đó đắt gấp nhiều lần trường công lập bình thường mà cậu đang theo học. Vệ Thành Lâm, vì thương con gái cô đơn, vì cũng cảm thấy áy náy với người tài xế trung thành đã gắn bó với gia đình từ những ngày đầu gây dựng cơ nghiệp, đã đồng ý. Từ đó, Bách Nam chính thức bước vào một thế giới hoàn toàn khác với xuất thân của cậu, một thế giới của những đứa trẻ nhà giàu, của xe hơi sang trọng, của những kỳ nghỉ ở nước ngoài.
Ánh Vy nhớ rõ, năm cô mười lăm, lần đầu tiên cô dùng số tiền tiết kiệm được từ những dịp lễ Tết để mua cho Bách Nam một chiếc điện thoại đời mới, chỉ vì thấy cậu ngại ngùng khi bạn bè cùng lớp đều sở hữu những món đồ công nghệ hiện đại còn cậu vẫn dùng chiếc điện thoại cũ kỹ của cha để lại. Đó là món quà đầu tiên trong chuỗi dài những món quà mà cô đã trao đi không hề tính toán, không hề mảy may nghĩ đến việc liệu người nhận có xứng đáng hay không.
Năm mười tám tuổi, khi Bách Nam vừa đậu đại học ở nước ngoài, chính Ánh Vy đã thuyết phục cha mua tặng cậu một chiếc xe hơi để tiện di chuyển, dù khi đó cô còn chưa có xe riêng cho bản thân mình. Cô nhớ rõ ánh mắt sáng rực của Bách Nam khi nhận chìa khóa xe, cái ôm chặt đầy biết ơn, những lời hứa sẽ không bao giờ quên công ơn của cô. Lúc đó, cô đã tin tưởng tuyệt đối vào những lời hứa ấy, tin rằng tình cảm chị em mà cô vun đắp sẽ bền chặt mãi mãi.
Trong suốt bốn năm cậu du học, Ánh Vy đều đặn gửi tiền sinh hoạt phí, không phải vì gia đình Chu Văn Đạt không đủ khả năng chu cấp, mà vì cô muốn Bách Nam có cuộc sống đầy đủ như những người bạn cùng trang lứa xuất thân giàu có khác, không phải chịu bất kỳ sự tự ti nào về hoàn cảnh gia đình mình. Cô đã đưa cho cậu một chiếc thẻ tín dụng phụ gắn với tài khoản riêng của mình, dặn cậu cứ tự nhiên sử dụng khi cần, đừng ngại ngần.
Khi Bách Nam tốt nghiệp trở về nước, chính Ánh Vy là người đứng ra thuyết phục cha nhận cậu vào làm việc tại Tập đoàn Vệ Thịnh, dù khi đó nhiều thành viên trong hội đồng quản trị đã tỏ ý phản đối, cho rằng việc đưa con trai người tài xế vào một vị trí quan trọng trong công ty là điều không hợp lý, có thể gây tiền lệ xấu. Nhưng Ánh Vy đã kiên quyết bảo vệ quyết định của mình, thậm chí còn tự tay đào tạo Bách Nam từng bước, giới thiệu cậu với các đối tác lớn, chia sẻ với cậu những kiến thức và kinh nghiệm mà cô đã tích lũy được.
Chỉ trong vòng ba năm, nhờ sự nâng đỡ không ngừng nghỉ của Ánh Vy, Bách Nam đã leo lên vị trí Phó Tổng Giám đốc phụ trách khối Dự án Đầu tư, một vị trí mà nhiều nhân sự kỳ cựu khác trong công ty phải mất hàng chục năm phấn đấu mới có thể đạt được. Cha cô, dù có phần dè dặt, cũng dần tin tưởng vào năng lực của Bách Nam vì thấy con gái mình tin tưởng tuyệt đối.
Ánh Vy nhắm mắt lại, cảm giác đau nhói trong lồng ngực khi nhớ lại khoảnh khắc cô đã đứng ra bảo lãnh cho Bách Nam được ủy quyền quản lý một phần cổ phần thuộc quỹ tín thác dành cho nhân sự cốt cán của công ty, một khoản cổ phần trị giá không nhỏ mà cha cô đã lập ra để giữ chân những nhân tài xuất sắc nhất. Cô đã dùng chính uy tín và tiếng nói của mình để bảo lãnh cho Bách Nam có được quyền quản lý khoản cổ phần ấy, tin rằng đó là bước đệm cần thiết để cậu chính thức được công nhận là một phần của tầng lớp lãnh đạo công ty.
Nhưng cô đã không ngờ, chính khoản cổ phần ấy sau này trở thành công cụ để Bách Nam, dưới sự xúi giục của Kiều Ý Nhi, âm thầm chuyển nhượng trái phép cho một công ty vỏ bọc, biến tài sản chung của công ty thành nguồn tiền riêng phục vụ cho tham vọng cá nhân của cậu ta.
Ánh Vy mở mắt, siết chặt tay thành nắm đấm. Cô nhớ rõ, khi sự việc bị phanh phui, Bách Nam không hề nhận lỗi mà ngược lại, đã cấu kết với Kiều Ý Nhi dàn dựng chứng cứ giả, đổ toàn bộ trách nhiệm lên đầu cô, vu khống rằng chính cô mới là người đứng sau vụ chuyển nhượng trái phép ấy nhằm trục lợi cá nhân. Và bi kịch lớn nhất chính là, phần lớn hội đồng quản trị, vì đã quá quen với hình ảnh một Ánh Vy luôn dễ dàng cho đi mọi thứ, đã dễ dàng tin vào những lời vu khống ấy hơn là tin vào chính con gái của chủ tịch tập đoàn.
"Mình đã sai ở đâu?" Cô tự hỏi chính mình, giọng nói vang lên khe khẽ trong căn phòng vắng lặng. Không, cô không sai khi có lòng tốt, không sai khi muốn cho đi tình thương. Cái sai nằm ở chỗ cô đã cho đi mà không hề đặt ra bất kỳ giới hạn nào, không hề kiểm chứng lại bất kỳ điều gì, để rồi lòng tốt ấy trở thành mảnh đất màu mỡ nuôi dưỡng lòng tham của kẻ khác.
Cô đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn xuống sân vườn nơi những bông hoa mộc lan đang nở rộ dưới ánh nắng sớm mai. Kiếp này, cô sẽ không lặp lại sai lầm ấy. Cô vẫn sẽ giúp đỡ Chu Bách Nam, vẫn sẽ đối xử tử tế với gia đình chú Đạt vì họ đã tận tụy phục vụ gia đình mình suốt bao năm qua, nhưng mọi sự giúp đỡ từ nay sẽ đi kèm với ranh giới rõ ràng, với sự quan sát tỉnh táo, với những bước kiểm chứng cần thiết trước khi trao bất kỳ quyền lực hay tài sản nào vào tay người khác.
Cô lấy ra một cuốn sổ tay bọc da, bắt đầu ghi lại từng mốc thời gian quan trọng mà cô còn nhớ: thời điểm Kiều Ý Nhi sẽ xuất hiện trong cuộc sống của Bách Nam, thời điểm âm mưu chuyển nhượng cổ phần trái phép sẽ bắt đầu được tiến hành, thời điểm buổi vu khống trước hội đồng quản trị sẽ diễn ra, và cuối cùng là ngày đại hội cổ đông định mệnh nơi mọi bí mật sẽ được phơi bày trước toàn thể công chúng.
Việc đầu tiên cô cần làm, chính là âm thầm tìm hiểu xem quỹ tín thác dành cho nhân sự cốt cán hiện tại đang được quản lý ra sao, ai đang nắm giữ quyền kiểm soát, và làm thế nào để ngăn chặn việc Bách Nam được trao quyền quản lý một phần khoản cổ phần ấy mà không khiến cha cô hay bất kỳ ai nghi ngờ về động cơ thật sự của mình.
Cô gấp cuốn sổ tay lại, ánh mắt kiên định nhìn ra khung cửa sổ nơi bầu trời buổi sáng vẫn trong xanh như chưa hề có bất kỳ giông bão nào sắp ập đến. Nhưng lần này, cô đã chuẩn bị sẵn sàng để đối mặt với tất cả.
Cô nhớ lại thêm một chi tiết mà trước đây cô chưa từng để tâm đúng mức: khoảng thời gian ngay trước khi Bách Nam chính thức được giao quyền quản lý cổ phần, cậu ta đã có một chuyến công tác dài ngày ra nước ngoài, viện lý do khảo sát thị trường cho một dự án mở rộng. Lúc đó, Ánh Vy chỉ đơn giản tin tưởng và phê duyệt chuyến đi mà không hề thắc mắc, thậm chí còn tự tay chuẩn bị hành lý, dặn dò cậu ta cẩn thận giữ sức khỏe. Giờ nghĩ lại, cô ngờ rằng chính chuyến đi ấy là lúc Bách Nam gặp gỡ những đối tác của công ty vỏ bọc sẽ tiếp nhận cổ phần chuyển nhượng trái phép sau này, đặt nền móng cho cả một chuỗi âm mưu tinh vi kéo dài nhiều tháng trời.
Cô cũng nhớ, mẹ mình, bà Đỗ Khánh Hoa, trước lúc qua đời đã từng dặn dò cha cô một câu mà khi ấy cô còn quá nhỏ để hiểu hết ý nghĩa: "Con gái mình giàu tình cảm, sau này lớn lên, xin anh nhớ dạy con biết yêu thương có chừng mực, đừng để lòng tốt của con trở thành gánh nặng cho chính con." Câu nói ấy, suốt bao năm qua, không ai trong gia đình thật sự để tâm thực hiện, và hậu quả là Ánh Vy đã phải trả giá bằng cả sinh mạng của mình chỉ vì một tình yêu thương không biết điểm dừng.
Nghĩ đến đây, Ánh Vy đứng dậy, mở ngăn kéo bàn làm việc, lấy ra một chiếc hộp gỗ nhỏ đựng vài kỷ vật của mẹ mà cha cô vẫn giữ gìn cẩn thận, thỉnh thoảng lại đưa cho cô xem để cô không quên hình bóng người đã khuất. Bên trong là một chiếc trâm cài tóc bằng ngọc, món quà cưới mà ông ngoại đã tặng cho mẹ cô. Cô cầm chiếc trâm lên, áp nhẹ vào lòng bàn tay, như thể đang tìm kiếm một chút hơi ấm còn sót lại từ người mẹ mà cô chưa có đủ thời gian để thật sự thấu hiểu.
"Mẹ ơi, lần này con sẽ học cách yêu thương đúng đắn hơn." Cô thì thầm, giọng nói khẽ khàng như một lời hứa với chính bản thân mình. "Con sẽ không để lòng tốt của mình trở thành thứ vũ khí mà người khác dùng để hại chính con nữa."
Cất chiếc trâm trở lại hộp gỗ, Ánh Vy cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn hẳn. Cô hiểu rằng, con đường phía trước sẽ còn rất nhiều gian nan, nhưng ít nhất giờ đây cô đã có một kim chỉ nam rõ ràng cho mọi quyết định của mình: yêu thương, nhưng phải tỉnh táo; cho đi, nhưng phải biết giữ lại phần cần thiết cho chính mình.