Chương 7
Chương 7 — Trùng Sinh Để Yêu Người Hoàn Mỹ
Buổi tối cuối tuần, Ánh Vy nhận lời mời tham dự buổi tiệc ra mắt một dự án nghệ thuật cộng đồng do một quỹ từ thiện có liên kết với Tập đoàn Vệ Thịnh tổ chức. Đây vốn là một sự kiện nhỏ, mang tính chất giao lưu xã hội nhiều hơn là công việc, nhưng cô vẫn quyết định tham dự vì biết rằng Bách Nam cũng sẽ có mặt ở đó.
Bước vào không gian tiệc được trang trí theo phong cách nghệ thuật đương đại, Ánh Vy nhanh chóng tìm thấy Bách Nam đang đứng trò chuyện với một nhóm người tại quầy bar. Và ngay bên cạnh cậu ta, một người phụ nữ trẻ, xinh đẹp với mái tóc uốn xoăn nhẹ buông xõa, khoác lên mình chiếc váy lụa màu đỏ rượu vang nổi bật giữa đám đông, đang cười nói rôm rả, ánh mắt liên tục liếc nhìn Bách Nam với vẻ ngưỡng mộ được tính toán kỹ lưỡng.
Kiều Ý Nhi.
Ánh Vy đứng lặng người trong giây lát, cảm giác như toàn bộ ký ức đau đớn của kiếp trước ùa về cùng một lúc. Cô nhớ rõ gương mặt này, nụ cười này, cách người phụ nữ ấy khéo léo lợi dụng lòng tham và sự thiếu tự tin của Bách Nam để từng bước dẫn dắt cậu ta vào con đường phản bội. Cô còn nhớ, chính Kiều Ý Nhi là người đã đưa ra ý tưởng chuyển nhượng cổ phần trái phép, là người đã dàn dựng toàn bộ chứng cứ giả để vu khống cô trước hội đồng quản trị, và cũng chính là người đã đứng sau hậu trường, châm ngòi cho vụ bê bối khiến cô mất tất cả.
Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng lấy lại bình tĩnh trước khi bước đến gần hơn. Cô biết, cô không thể để lộ bất kỳ sự căm ghét hay cảnh giác thái quá nào ngay từ lần chạm mặt đầu tiên này, vì như vậy chỉ khiến Kiều Ý Nhi đề phòng, càng khó để cô có thể theo dõi và thu thập bằng chứng về sau.
"Chào em, không ngờ gặp em ở đây." Ánh Vy tiến đến, giọng điệu niềm nở như đang chào hỏi một người quen bình thường.
Bách Nam hơi giật mình khi thấy cô, nhanh chóng lấy lại vẻ tự nhiên. "Chị Ánh Vy, chị cũng đến dự sự kiện này ạ? Để em giới thiệu, đây là Kiều Ý Nhi, một người bạn mới quen của em, hiện đang làm quản lý truyền thông tự do."
Kiều Ý Nhi mỉm cười, đưa tay ra bắt tay Ánh Vy với vẻ lịch thiệp được trau chuốt hoàn hảo. "Chào chị, em nghe anh Bách Nam nhắc đến chị rất nhiều. Chị đúng là người truyền cảm hứng cho anh ấy trong suốt những năm qua."
"Cảm ơn em đã nói vậy." Ánh Vy đáp, nụ cười trên môi vẫn giữ nguyên vẻ điềm đạm, nhưng ánh mắt cô lại quan sát kỹ từng cử chỉ nhỏ của người phụ nữ trước mặt. Cô nhận ra, cách Kiều Ý Nhi nói chuyện, cách cô ta khéo léo đề cao Bách Nam trong khi vẫn giữ một khoảng cách vừa đủ để không tỏ ra quá thân mật trước mặt người khác, tất cả đều là những kỹ năng giao tiếp xã hội được rèn luyện kỹ càng, không phải sự tự nhiên của một người bạn mới quen thông thường.
"Em nghe nói em làm quản lý truyền thông tự do, chắc hẳn phải quen biết rất nhiều mối quan hệ trong giới kinh doanh và giải trí." Ánh Vy hỏi, cố tình dẫn dắt câu chuyện.
"Dạ, công việc của em chủ yếu là kết nối các thương hiệu với những nhân vật có tầm ảnh hưởng, nên em cũng có dịp gặp gỡ nhiều người." Kiều Ý Nhi đáp, ánh mắt lóe lên một tia sáng khó nhận biết. "Thật ra, em cũng đang tìm kiếm cơ hội hợp tác với một vài dự án bất động sản của Tập đoàn Vệ Thịnh, nếu có dịp mong chị và anh Bách Nam giới thiệu giúp em."
Câu nói ấy khiến Ánh Vy càng thêm chắc chắn về động cơ thật sự của Kiều Ý Nhi. Cô ta không đơn thuần chỉ muốn tiếp cận Bách Nam vì tình cảm, mà rõ ràng đang có những toan tính sâu xa hơn liên quan đến các nguồn lực và mối quan hệ của Tập đoàn Vệ Thịnh.
"Chị sẽ ghi nhớ, nếu có cơ hội phù hợp chị sẽ giới thiệu cho em." Ánh Vy đáp, giọng điệu vẫn giữ vẻ thân thiện bề ngoài, nhưng trong lòng đã âm thầm quyết định sẽ không bao giờ để cho Kiều Ý Nhi có bất kỳ cơ hội tiếp cận trực tiếp nào với các nguồn lực quan trọng của công ty.
Trong suốt buổi tiệc, Ánh Vy quan sát kỹ cách Bách Nam đối xử với Kiều Ý Nhi. Cô nhận thấy rõ ràng cậu ta có phần say mê, ánh mắt luôn dõi theo từng cử chỉ của người phụ nữ ấy, thái độ ân cần chăm sóc còn hơn cả những gì cậu từng dành cho cô trong suốt bao năm qua. Điều này khiến lòng cô vừa chua xót vừa nhẹ nhõm. Chua xót vì nhận ra tình cảm chị em mà cô từng trân trọng chưa bao giờ thật sự sâu đậm trong lòng Bách Nam như cô tưởng, nhưng cũng nhẹ nhõm vì biết rằng, lần này cô sẽ không còn phải đau khổ dằn vặt về việc mình đã làm sai điều gì trong cách yêu thương cậu ta.
Trên đường về nhà tối hôm đó, Ánh Vy ngồi trong xe, nhìn ra ngoài cửa kính nơi ánh đèn thành phố lướt qua vun vút. Cô lấy điện thoại ra, gọi cho Gia Hạnh.
"Gia Hạnh, cậu có thể giúp tớ tìm hiểu thêm thông tin về một người tên Kiều Ý Nhi không? Cô ta làm quản lý truyền thông tự do, vừa mới quen với Bách Nam gần đây." Cô nói, giọng điệu nghiêm túc.
"Được, để tớ hỏi thăm vài mối quan hệ trong giới truyền thông xem sao. Có chuyện gì mà cậu cần tìm hiểu về cô ấy vậy?" Gia Hạnh hỏi lại, giọng đầy tò mò.
"Tớ chỉ có linh cảm không tốt thôi." Ánh Vy đáp, không muốn tiết lộ quá nhiều trong lúc này. "Cậu cứ âm thầm tìm hiểu giúp tớ, càng chi tiết càng tốt, đặc biệt là về xuất thân gia đình và các mối quan hệ trong quá khứ của cô ta."
Sau khi gác máy, Ánh Vy tựa đầu vào ghế xe, nhắm mắt lại. Cô biết, cuộc chiến thật sự vẫn còn ở phía trước, và Kiều Ý Nhi chính là một trong những quân cờ nguy hiểm nhất mà cô cần phải kiểm soát chặt chẽ ngay từ những bước đi đầu tiên, trước khi mọi thứ vượt khỏi tầm tay như những gì đã xảy ra ở kiếp trước.
Xe dừng trước cổng biệt thự, nhưng Ánh Vy chưa vội xuống xe ngay. Cô ngồi lặng trong khoang xe tối, hồi tưởng lại toàn bộ diễn biến của buổi tiệc tối nay. Cô nhớ, khi còn ở kiếp trước, cô đã từng vô tình bắt gặp Kiều Ý Nhi và Bách Nam tại một sự kiện tương tự, nhưng khi đó cô chỉ nghĩ đơn giản đó là bạn bè của Bách Nam trong công việc, thậm chí còn chủ động mời Kiều Ý Nhi đến dự sinh nhật của mình vì nghĩ rằng có thêm bạn bè sẽ khiến Bách Nam vui vẻ hơn. Chính sự ngây thơ vô tâm ấy đã vô tình mở đường cho Kiều Ý Nhi tiếp cận sâu hơn vào vòng tròn quan hệ thân thiết của gia đình họ Vệ.
Lần này, cô tuyệt đối sẽ không mắc phải sai lầm tương tự. Cô sẽ giữ một khoảng cách vừa đủ, đủ để không khiến Kiều Ý Nhi và Bách Nam nghi ngờ về sự cảnh giác của mình, nhưng cũng đủ để không tạo thêm bất kỳ cơ hội nào cho họ len lỏi sâu hơn vào công ty hay gia đình mình.
Cô mở cửa xe bước xuống, đi qua khoảng sân rộng dẫn vào biệt thự. Ánh đèn vàng từ những cột đèn trang trí hắt bóng cô dài trên nền gạch, và trong khoảnh khắc yên tĩnh ấy, cô chợt nhớ đến câu nói của Dịch Phong ban chiều, về việc không phải ai cũng xứng đáng với lòng tin mà cô đặt để. Câu nói ấy giờ đây càng trở nên thấm thía hơn bao giờ hết, khi cô vừa tận mắt chứng kiến một trong những nhân vật nguy hiểm nhất của kiếp trước xuất hiện trở lại, mang theo nụ cười ngọt ngào và ánh mắt đầy toan tính được che giấu khéo léo.
Bước vào phòng ngủ, cô thay đồ, rửa mặt, rồi ngồi trước bàn trang điểm, nhìn vào gương. Gương mặt phản chiếu lại vẫn là gương mặt trẻ trung, nhưng ánh mắt đã mang một sự kiên định mà trước đây chưa từng có. Cô tự nhủ, dù con đường phía trước còn nhiều gian nan, cô sẽ không bao giờ để bản thân rơi vào bi kịch của kiếp trước thêm một lần nào nữa.
Trước khi lên giường, cô mở cuốn sổ tay bọc da, lật đến trang ghi chú về Kiều Ý Nhi, bổ sung thêm những chi tiết vừa quan sát được tối nay: cách cô ta ăn mặc, cách cô ta chọn chỗ đứng gần cửa ra vào để dễ dàng quan sát và tiếp cận những nhân vật quan trọng, cách cô ta khéo léo lồng ghép câu chuyện xin giới thiệu hợp tác vào giữa cuộc trò chuyện tưởng chừng vô thưởng vô phạt. Mỗi chi tiết nhỏ ấy, với người bình thường có thể chỉ là những cử chỉ xã giao thông thường, nhưng với một người đã từng nếm trải hậu quả cay đắng như Ánh Vy, chúng đều là những mảnh ghép quan trọng để dựng nên bức tranh toàn cảnh về một kẻ săn mồi tinh vi đang ẩn mình dưới lớp vỏ bọc dịu dàng.
Cô cũng ghi chú lại một suy nghĩ nảy ra trong đầu mình: có lẽ, thay vì chỉ đơn thuần phòng thủ và ngăn chặn, cô nên chủ động tìm cách để Kiều Ý Nhi tự bộc lộ rõ hơn động cơ thật sự của mình, thông qua việc tạo ra những cơ hội có kiểm soát, những tình huống được sắp đặt khéo léo để cô ta không thể kìm nén được lòng tham của bản thân. Đó sẽ là một canh bạc mạo hiểm, nhưng nếu thành công, nó có thể giúp cô thu thập được bằng chứng xác đáng sớm hơn nhiều so với việc chỉ ngồi chờ đợi âm mưu tự diễn ra theo đúng kịch bản của kiếp trước.
Gấp cuốn sổ tay lại, cô tắt đèn, chìm vào giấc ngủ với một quyết tâm mới mẻ, sẵn sàng cho những bước đi tiếp theo trên ván cờ mà cô đã quyết định phải là người nắm quyền chủ động.