Chương 12
Chương 12 — Trùng Sinh Để Yêu Người Hoàn Mỹ
Áp lực nợ nần từ lối sống xa hoa cùng Kiều Ý Nhi ngày càng đè nặng lên vai Bách Nam. Sau khi đề xuất trao quyền tự chủ quản lý cổ phần bị hội đồng quản trị bổ sung thêm cơ chế giám sát chặt chẽ theo đề nghị của Ánh Vy, cậu ta nhận ra con đường tiếp cận nguồn quỹ tín thác đã trở nên khó khăn hơn nhiều so với dự tính ban đầu. Sự cay cú và bế tắc dần chuyển hóa thành một quyết tâm liều lĩnh.
Một buổi tối, tại căn hộ sang trọng mà Kiều Ý Nhi đang thuê, Bách Nam ngồi thẫn thờ trên ghế sofa, tay cầm ly rượu đã cạn quá nửa. "Anh không biết phải làm sao nữa, Ý Nhi à. Chị Ánh Vy dạo này thay đổi hẳn, không còn dễ dàng như trước, mọi đề xuất của anh đều bị soi xét kỹ lưỡng."
Kiều Ý Nhi ngồi xuống cạnh anh, tay nhẹ nhàng xoa lưng an ủi, nhưng ánh mắt cô ta lại lóe lên một tia toan tính sắc lạnh. "Anh đừng lo, em có một ý tưởng. Nếu không thể giành được quyền quản lý một cách hợp pháp, tại sao chúng ta không khiến người khác phải chịu trách nhiệm thay cho những gì anh muốn làm?"
"Ý em là sao?" Bách Nam nhíu mày, chưa hiểu rõ.
"Em nghe nói, có một chuyên gia có thể làm giả tài liệu và email nội bộ với độ chính xác gần như hoàn hảo, khó ai có thể phát hiện ra chỉ bằng mắt thường." Kiều Ý Nhi thì thầm, giọng điệu ngọt ngào nhưng đầy nguy hiểm. "Nếu chúng ta có thể tạo ra một bộ hồ sơ cho thấy chính Ánh Vy đã bí mật chỉ đạo chuyển một phần quỹ tín thác sang một tài khoản cá nhân trong đợt khủng hoảng vừa rồi, hội đồng quản trị chắc chắn sẽ nghi ngờ cô ta, và anh sẽ có cơ hội để chứng minh mình mới là người đáng tin cậy hơn."
Bách Nam im lặng một lúc lâu, lương tâm giằng xé trong khoảnh khắc ngắn ngủi trước khi lòng tham và sự sợ hãi nợ nần lấn át tất cả. "Nhưng nếu chị ấy phát hiện ra, mọi chuyện sẽ tồi tệ hơn nhiều."
"Anh yên tâm, em đã tính toán kỹ rồi." Kiều Ý Nhi trấn an, nụ cười trên môi cô ta không giấu nổi vẻ đắc ý. "Chúng ta sẽ thực hiện việc này đúng vào lúc hội đồng quản trị đang nhạy cảm nhất với các vấn đề tài chính, sau vụ tin đồn về dòng tiền vừa qua. Lúc đó, chỉ cần một chút nghi ngờ nhỏ cũng đủ để tạo ra một cơn bão lớn."
Một tuần sau, trong cuộc họp định kỳ của hội đồng quản trị, khi các báo cáo tài chính quý đang được trình bày, Bách Nam bất ngờ đứng dậy, tay cầm một tập tài liệu, gương mặt tỏ ra đầy đau khổ và giằng xé.
"Xin lỗi vì đã làm gián đoạn cuộc họp, nhưng tôi có một vấn đề nghiêm trọng cần trình bày trước toàn thể hội đồng." Cậu ta nói, giọng điệu run rẩy được diễn xuất khéo léo. "Tôi tình cờ phát hiện một số email và tài liệu nội bộ cho thấy, trong đợt khủng hoảng tin đồn về dòng tiền vừa qua, đã có một khoản chuyển nhượng bất thường từ quỹ tín thác sang một tài khoản cá nhân, và người phê duyệt giao dịch này chính là chị Ánh Vy."
Cả phòng họp chấn động. Ánh Vy ngồi lặng người trong giây lát, không phải vì hoảng sợ, mà vì cô nhận ra ngay đây chính là kịch bản mà cô đã dự đoán từ trước, chỉ là nó đến sớm hơn và với một hình thức tinh vi hơn nhiều so với những gì cô còn nhớ ở kiếp trước.
"Đây là bằng chứng gì vậy, Bách Nam?" Vệ Thành Lâm lên tiếng, giọng điệu nghiêm nghị, gương mặt ông tái đi vì bất ngờ.
"Đây là bản in các email trao đổi nội bộ mà tôi vô tình xem được, cùng với một bản sao lệnh chuyển khoản có chữ ký của chị Ánh Vy." Bách Nam đáp, đưa tập tài liệu cho thư ký cuộc họp phân phát đến từng thành viên hội đồng quản trị.
Tưởng Bảo Long, sau khi lướt qua vài trang tài liệu, gương mặt ông ta lộ rõ vẻ nghiêm trọng có phần thái quá. "Nếu thông tin này là thật, đây là một vấn đề cực kỳ nghiêm trọng, liên quan đến uy tín và sự minh bạch của toàn bộ ban lãnh đạo công ty. Tôi đề nghị nên tạm đình chỉ quyền hạn của cô Ánh Vy trong khi chờ điều tra làm rõ."
Nhiều thành viên hội đồng quản trị khác xôn xao bàn tán, ánh mắt họ nhìn Ánh Vy với sự nghi ngờ pha lẫn thất vọng, giống hệt như những gì cô đã từng trải qua ở kiếp trước. Nhưng lần này, thay vì hoảng loạn và bất lực, Ánh Vy ngồi thẳng lưng, ánh mắt bình tĩnh nhìn thẳng vào từng người trong phòng họp.
"Tôi xin khẳng định, tôi hoàn toàn không hề phê duyệt hay tham gia vào bất kỳ giao dịch chuyển nhượng bất thường nào." Cô nói, giọng điệu điềm tĩnh nhưng đầy sức nặng. "Và tôi tin, sự thật sẽ sớm được làm sáng tỏ, bởi mọi giao dịch của công ty trong thời gian qua đều được ghi nhận đầy đủ qua một hệ thống giám sát độc lập mà chúng tôi đã thiết lập từ trước."
Câu nói ấy khiến gương mặt Bách Nam thoáng biến sắc trong một khoảnh khắc cực ngắn, đủ để Ánh Vy nhận ra sự hoang mang lóe lên trong ánh mắt cậu ta, dù cậu ta đã cố gắng che giấu nó rất nhanh sau đó.
"Vậy tôi đề nghị," Vệ Thành Lâm lên tiếng, giọng điệu vẫn giữ vẻ nghiêm khắc nhưng đã bình tĩnh hơn phần nào, "chúng ta sẽ tạm hoãn cuộc họp này lại một tuần, để có đủ thời gian xác minh tính xác thực của những tài liệu vừa được trình bày, cũng như đối chiếu với hệ thống giám sát nội bộ mà Ánh Vy vừa nhắc đến. Trong thời gian này, tôi mong tất cả các thành viên hội đồng quản trị giữ thái độ khách quan, không vội vàng đưa ra bất kỳ kết luận nào."
Cuộc họp kết thúc trong không khí nặng nề, mỗi người mang theo một tâm trạng khác nhau khi rời khỏi phòng. Ánh Vy bước ra hành lang, hít một hơi thật sâu để trấn tĩnh lại tinh thần. Cô biết, đây mới chỉ là màn mở đầu của một cuộc chiến còn dài phía trước, nhưng ít nhất, lần này cô đã có trong tay thứ vũ khí quan trọng nhất mà kiếp trước cô chưa từng sở hữu: bằng chứng xác thực để tự bảo vệ chính mình.
Ngay khi vừa bước ra khỏi phòng họp, Ánh Vy gọi điện ngay cho Dịch Phong, giọng nói vẫn còn chút căng thẳng dù cô đã cố giữ bình tĩnh. "Anh Dịch Phong, tôi cần anh trích xuất ngay toàn bộ nhật ký giao dịch của hệ thống giám sát trong khoảng thời gian xảy ra đợt khủng hoảng tin đồn về dòng tiền vừa qua. Có người vừa cáo buộc tôi đã phê duyệt một giao dịch chuyển nhượng bất thường."
Đầu dây bên kia im lặng một thoáng, rồi giọng Dịch Phong vang lên, điềm tĩnh nhưng đầy sự chắc chắn. "Cô đừng lo, tôi sẽ trích xuất ngay lập tức. Hệ thống ghi nhận đầy đủ từng thao tác, kèm theo dấu thời gian và địa chỉ thiết bị thực hiện giao dịch, không thể nào làm giả được. Nếu quả thật không có giao dịch nào như vậy được thực hiện qua hệ thống chính thức, chúng ta sẽ có bằng chứng phản bác ngay lập tức."
"Cảm ơn anh." Cô đáp, giọng điệu nhẹ nhõm hơn hẳn. "Tôi tin chắc đây là tài liệu giả mạo, nhưng tôi cần bằng chứng xác thực để chứng minh điều đó trước hội đồng quản trị."
"Cô cứ yên tâm, tối nay tôi sẽ hoàn thành bản đối chiếu chi tiết và gửi cho cô trước khi cô cần đến nó." Dịch Phong đáp, giọng điệu anh trầm xuống thêm một chút. "Và cô cũng đừng quá lo lắng. Tôi tin, người thực sự làm điều sai trái, dù có che giấu khéo léo đến đâu, cuối cùng cũng sẽ để lộ sơ hở."
Buổi tối cùng ngày, khi Ánh Vy trở về biệt thự, cô bắt gặp Chu Văn Đạt đang đứng đợi mình ngay trước cửa, gương mặt ông tái nhợt, đôi mắt đỏ hoe như vừa khóc. "Cô Ánh Vy, tôi vừa nghe chuyện xảy ra trong cuộc họp hôm nay. Tôi không biết thằng Bách Nam nhà tôi lại có thể làm ra chuyện tày trời như vậy. Tôi thật sự xin lỗi cô, xin lỗi cả gia đình cô."
"Chú Đạt đừng tự trách mình." Ánh Vy nói, nắm lấy đôi bàn tay run rẩy của người đàn ông lớn tuổi. "Đây là lựa chọn của Bách Nam, không liên quan gì đến chú cả. Chú đã nuôi dạy cậu ấy tử tế, phần còn lại là do chính cậu ấy đã để lòng tham dẫn dắt mình đi sai đường."
"Nhưng nếu không có tôi làm tài xế cho gia đình cô, thằng bé đã không có cơ hội bước chân vào thế giới này, không quen biết những người bạn xấu như vậy." Chu Văn Đạt nghẹn ngào, giọng nói lạc đi vì xúc động. "Tôi thật sự rất hối hận."
"Chú đừng nghĩ như vậy." Ánh Vy đáp, giọng điệu dịu dàng nhưng kiên định. "Cháu tin, sự thật rồi sẽ sáng tỏ. Và dù kết quả có ra sao, cháu vẫn luôn coi chú là một phần quan trọng của gia đình này, điều đó sẽ không bao giờ thay đổi."
Nhìn ánh mắt biết ơn lẫn đau khổ của người đàn ông trước mặt, Ánh Vy càng thêm quyết tâm phải làm sáng tỏ sự thật thật nhanh chóng, không chỉ để bảo vệ danh dự của bản thân, mà còn để người cha già tận tụy này không phải gánh chịu thêm bất kỳ nỗi đau nào vì lỗi lầm của đứa con trai mà ông đã hết lòng nuôi dạy.
Đêm hôm đó, Ánh Vy trằn trọc mãi không ngủ được, trong đầu liên tục xâu chuỗi lại toàn bộ diễn biến sự việc. Cô nhận ra, việc Bách Nam dám công khai đưa ra cáo buộc trước cả hội đồng quản trị cho thấy cậu ta và Kiều Ý Nhi đã chuẩn bị kỹ lưỡng, tự tin rằng tài liệu giả mạo của mình đủ sức thuyết phục. Điều đó cũng đồng nghĩa với việc, khi âm mưu này thất bại, cả hai chắc chắn sẽ không dễ dàng từ bỏ, mà sẽ tìm cách khác, liều lĩnh hơn, để đạt được mục đích của mình.