Chương 6
Chương 6
Tên thân vệ cuống quýt.
“Thuộc hạ không nói dối. Chính bà ấy nói Liễu cô nương đau bụng, sợ sau khi Lâm cô nương vào cung, bệ hạ sẽ truy tội, nên bảo thuộc hạ bằng mọi giá cũng phải ngăn người lại.”
Sắc môi Liễu Thanh Hà dần trắng bệch.
“Không phải ta sai Trương ma ma làm.”
Bệ hạ nhìn về phía cấm quân.
“Người đâu?”
Cấm quân đáp:
“Đã đi bắt người.”
Không khí trong đại điện lập tức căng như dây đàn. Lục Cảnh Thâm vẫn quỳ tại chỗ, ánh mắt qua lại giữa Liễu Thanh Hà và tên thân vệ. Dường như đến lúc này, hắn mới phát hiện. Người mà hắn vẫn luôn che chở phía sau... Không hề trong sạch như hắn vẫn tưởng. Thế nhưng đến nước này, hắn vẫn đứng ra che chắn trước mặt nàng ta.
“Bệ hạ, Thanh Hà thân thể yếu ớt, không chịu nổi tra hỏi.”
Hoàng hậu lạnh lùng nhìn hắn.
“Lúc Lâm cô nương mặc hỉ phục đi đến cổng cung, bản cung cũng đâu thấy Lục Tướng quân nói nàng ấy không chịu nổi.”
Sắc mặt Lục Cảnh Thâm vô cùng khó coi. Thái phu nhân bỗng giơ tay, tát mạnh vào mặt mình một cái. Tiếng bạt tai giòn tan vang vọng khắp đại điện, ngay cả Liễu Thanh Hà cũng giật mình. Thái phu nhân khóc nghẹn:
“Bệ hạ, là Lục gia có lỗi với Lâm gia.”
“Lão thân nguyện dùng tước cáo mệnh của mình để chuộc tội, chỉ cầu bệ hạ khai ân, đừng để thể diện của hai nhà đều bị hủy hoại.”
Bệ hạ trầm mặc rất lâu. Lâu đến mức gió đêm từ ngoài điện thổi vào, khiến ánh nến liên tiếp lay động. Cuối cùng, người nhìn về phía ta.
“Chiêu Nhã, con muốn điều gì?”
Lời ấy vừa dứt. Mọi ánh mắt đều đồng loạt hướng về phía ta. Lục Cảnh Thâm nhìn ta. Trong đáy mắt hắn có sự cảnh cáo. Cũng có một tia sợ hãi mà chính hắn cũng không muốn thừa nhận. Liễu Thanh Hà ôm lấy bụng dưới, đôi mắt đẫm lệ. Thái phu nhân phủ phục dưới đất, gần như không còn sức ngẩng đầu. Ta khom người dập đầu.
“Thần nữ cầu xin bệ hạ thu hồi thánh chỉ ban hôn.”
Những ngón tay của Lục Cảnh Thâm lập tức siết chặt. Ta tiếp tục nói:
“Xin Lục Tướng quân trước mặt toàn bộ tân khách có mặt hôm nay, tạ tội với linh vị Lâm gia.”
“Xin giao việc Liễu thị mượn danh chính thê, làm rối loạn việc ban hôn, cho cơ quan hữu trách điều tra xử lý.”
“Xin điều tra rõ từ cổng cung đến ngự tiền, từng tầng từng tầng một, tất cả những kẻ liên quan đến việc giả truyền khẩu dụ đêm nay.”
Bệ hạ nhìn ta hồi lâu.
“Chỉ có những điều đó thôi sao?”
Ta ngẩng đầu.
“Còn một việc nữa.”
Ta nhấn từng chữ một:
“Thần nữ khẩn cầu được ghi tên vào danh sách biên quân, kế thừa chức vụ cũ của Lâm gia.”
Toàn bộ mọi người trong đại điện đều biến sắc. Lục Cảnh Thâm buột miệng:
“Không được.”
Ta quay đầu nhìn hắn.
“Lục Tướng quân dựa vào đâu mà nói không được?”
Hắn nhìn ta với ánh mắt nặng nề.
“Biên quan không giống như nàng nghĩ.”
Ta bật cười.
“Lâm gia ta ba đời đều c.hết ở nơi đó.”
“Ngươi lại nói ta không biết biên quan là nơi thế nào sao?”
Lục Cảnh Thâm lập tức nghẹn lời. Bệ hạ không lập tức chuẩn tấu. Đầu ngón tay người khẽ gõ lên ngự án, ánh mắt sâu thẳm đến mức không ai nhìn ra được vui hay giận. Đúng lúc ấy. Một tên cấm quân bước nhanh từ ngoài điện vào.
“Bệ hạ, đã bắt được Trương ma ma.”
“Trong phòng của bà ta ở biệt viện phía tây thành, còn tìm thấy một bức thư.”
Thân thể Liễu Thanh Hà bỗng lảo đảo. Tên cấm quân hai tay dâng bức thư lên. Bệ hạ mở thư ra, chỉ nhìn một cái, sắc mặt đã hoàn toàn trầm xuống. Người vỗ mạnh lá thư lên ngự án.
“Lục Cảnh Thâm, tự ngươi xem đi.”
Tờ giấy nhẹ nhàng trượt xuống trước mặt Lục Cảnh Thâm. Hắn cúi đầu nhìn rõ những dòng chữ trên đó. Cả người như bị đóng chặt tại chỗ. Ta cũng nhìn thấy câu đầu tiên ở phía trên.
“Đứa bé chưa chắc giữ được, phải mượn Lâm thị gả vào phủ để ổn định Lục lang.”
Bức thư rơi xuống trước đầu gối Lục Cảnh Thâm. Chỉ là một tờ giấy mỏng manh. Thế nhưng lại nặng nề hơn cả tấm khiên sắt nặng nhất trong quân doanh. Lục Cảnh Thâm nhìn chằm chằm vào những dòng chữ trên thư, lửa giận trong đáy mắt từng chút một tan vỡ. Liễu Thanh Hà quỳ cách đó không xa, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy. Nàng ta theo bản năng đưa tay ôm lấy bụng dưới, nhưng đầu ngón tay lại run rẩy dữ dội. Hoàng thượng lạnh giọng hỏi:
“Liễu thị, bức thư này là ai viết?”
Liễu Thanh Hà cúi rạp người xuống, giọng khóc run rẩy.
“Dân nữ không biết.”
Hoàng hậu nói:
“Không nhận ra nét chữ, thư lại được giấu trong phòng của ma ma bên cạnh ngươi, ngươi cũng không biết sao?”
Liễu Thanh Hà ngẩng đầu lên, nước mắt phủ kín hai gò má.
“Nương nương, Trương ma ma đã ở bên cạnh dân nữ nhiều năm, rất nhiều việc đều do bà ấy tự ý quyết định.”
“Dân nữ thân thể yếu ớt, ngày thường ngay cả sổ sách của biệt viện cũng rất ít khi xem qua, làm sao biết bà ấy đã cất giấu những gì?”
Nàng ta nói đầy vẻ oan ức. Thế nhưng từng câu từng chữ đều gột sạch mọi liên quan của bản thân.