Người Giữ Đèn Ở Cửa Biển
8 phút đọc

Chương 11

Chương 11 — Người Giữ Đèn Ở Cửa Biển

Cập nhật 17/08/2026 8 phút đọc

Ba tuần sau, đơn xin chuyển công tác của Hoài An chính thức được phê duyệt. Cô trở thành người phụ trách trực tiếp dự án giám sát thí điểm tại Cửa Vọng, với nhiệm vụ theo dõi, đánh giá hiệu quả của mô hình kết hợp giữa con người và thiết bị cảm biến trong suốt sáu tháng tới. Điều đó đồng nghĩa với việc cô sẽ tiếp tục ở lại Hạ Triều, ít nhất là trong nửa năm sắp tới.

"Em không thể tin được, mọi thứ lại diễn ra suôn sẻ đến vậy," Hoài An nói với Khơi, khi cô nhận được quyết định chính thức qua email. "Anh Nghĩa thậm chí còn khen ngợi cách tiếp cận toàn diện của em trong báo cáo."

"Anh chưa bao giờ nghi ngờ khả năng của em," Khơi đáp, ôm cô từ phía sau khi cô đang ngồi đọc lại quyết định trên laptop. "Từ giờ, chúng ta sẽ có nhiều thời gian hơn để cùng nhau xây dựng những điều tốt đẹp cho nơi này."

Công việc mới của Hoài An đòi hỏi cô phải thiết lập một hệ thống theo dõi, đánh giá chi tiết, bao gồm cả việc rà soát lại toàn bộ hồ sơ vận hành, bảo trì của trạm trong nhiều năm qua để xây dựng đường cơ sở dữ liệu cho việc so sánh, đánh giá sau này. Đây là một công việc đòi hỏi sự tỉ mỉ, kiên nhẫn, nhưng cũng mang lại cho cô cơ hội hiểu sâu hơn về lịch sử vận hành của ngọn hải đăng.

"Tôi cần xem qua toàn bộ hồ sơ bảo trì từ trước đến nay," cô nói với Khơi vào một buổi sáng, khi họ cùng nhau sắp xếp lại kho lưu trữ tài liệu cũ trong một căn phòng nhỏ ở tầng trệt của nhà trạm, nơi chứa đầy những chồng hồ sơ, sổ sách đã tích lũy qua nhiều thập kỷ.

"Đây có lẽ là nơi khó khăn nhất để tìm kiếm thông tin," Khơi nói, nhìn quanh căn phòng bụi bặm với vẻ ngần ngại. "Cha tôi lưu trữ mọi thứ theo cách riêng của ông, không hoàn toàn có hệ thống."

Họ dành cả tuần để sắp xếp, phân loại lại toàn bộ hồ sơ, từ những cuốn sổ ghi chép hàng ngày, đến các báo cáo bảo trì định kỳ, các yêu cầu sửa chữa đã gửi lên cấp trên qua nhiều năm. Đây là một công việc tẻ nhạt nhưng cần thiết, và Hoài An nhận thấy mỗi tài liệu đều mang một câu chuyện riêng về lịch sử vận hành của trạm.

"Đây là hồ sơ từ năm anh mới tiếp quản trạm," Khơi nói, đưa cho cô một chồng hồ sơ dày, giọng anh có chút hoài niệm. "Cha tôi để lại rất nhiều ghi chú chi tiết, gần như một cuốn cẩm nang không chính thức về cách vận hành trạm này."

Hoài An lật giở qua từng trang, ấn tượng trước sự tỉ mỉ, cẩn thận của người cha đã khuất của Khơi. Cô nhận thấy, ngay cả những chi tiết nhỏ nhất về thời tiết, về tình trạng thiết bị, cũng được ghi chép lại một cách có hệ thống, phản ánh sự tận tâm của một người thực sự coi trọng công việc mình đang làm.

"Cha anh hẳn là một người rất cẩn thận," cô nhận xét, tiếp tục lật qua các trang tài liệu.

"Đúng vậy," Khơi đáp, khẽ mỉm cười tự hào. "Ông luôn nói, sự cẩu thả trong công việc này có thể trả giá bằng mạng sống của người khác. Ông không bao giờ để bất cứ vấn đề kỹ thuật nào bị bỏ qua mà không báo cáo."

Câu nói ấy khiến Hoài An khựng lại một chút, một ý nghĩ thoáng qua trong đầu cô, nhưng cô nhanh chóng gạt nó đi, tiếp tục công việc phân loại tài liệu. Họ làm việc miệt mài suốt cả buổi sáng, dần dần đưa căn phòng lưu trữ bừa bộn trở nên gọn gàng, có hệ thống hơn.

Đến trưa, khi họ tạm nghỉ để ăn cơm, Hoài An mang theo một chồng hồ sơ cũ để tiếp tục xem xét trong lúc nghỉ ngơi, thói quen làm việc tỉ mỉ đã ăn sâu vào tính cách của cô. Trong lúc lật giở, cô dừng lại ở một tập hồ sơ có niên đại từ khoảng ba năm trước, ngay trước thời điểm xảy ra tai nạn của Khiêm.

Một tài liệu đơn lẻ, đã hơi ố vàng, thu hút sự chú ý của cô — một mẫu đơn yêu cầu bảo trì khẩn cấp, với chữ ký quen thuộc mà cô nhận ra ngay là của cha Khơi. Cô đọc lướt qua nội dung, và một cảm giác bất an bắt đầu len lỏi trong lòng cô khi nhận ra, đây có thể không đơn thuần chỉ là một tài liệu lưu trữ thông thường.

Cô định hỏi Khơi về tài liệu này ngay lập tức, nhưng khi ngước lên, thấy anh đang vui vẻ trò chuyện điện thoại với ông Năm Vọng về kế hoạch sửa chữa mái nhà chung của làng, cô quyết định giữ lại câu hỏi, tự mình tìm hiểu kỹ hơn trước khi nói ra bất cứ điều gì có thể khơi lại những đau thương cũ nếu như linh cảm của cô là đúng.

Cô lặng lẽ cất tờ đơn vào trong túi tài liệu riêng của mình, tiếp tục ăn cơm trưa như không có chuyện gì xảy ra, dù tâm trí cô vẫn không ngừng suy nghĩ về những gì mình vừa đọc được. Đơn yêu cầu bảo trì khẩn cấp ấy đề cập đến một vấn đề bất thường ở hệ thống dây dẫn của máy phát điện dự phòng cũ, được cha Khơi gửi lên đơn vị quản lý cấp trên. Nhưng điều khiến cô bận tâm nhất là ngày tháng trên tài liệu — nó được lập ra từ rất lâu trước khi cha Khơi qua đời, nghĩa là vấn đề này đã được phát hiện từ trước đó rất lâu.

Buổi chiều, khi Khơi bận rộn với công việc bảo trì thường nhật trên tháp, Hoài An tranh thủ quay lại phòng lưu trữ, âm thầm lục tìm thêm những tài liệu liên quan khác. Cô làm việc một cách cẩn trọng, cố gắng không để lộ ra sự tò mò đang thôi thúc mình, vừa vì tôn trọng không gian riêng tư của gia đình Khơi, vừa vì lo sợ những gì mình có thể phát hiện ra.

Trong suốt hai giờ đồng hồ, cô tìm thấy thêm vài tài liệu liên quan, nhưng phần lớn đều là những bản sao không đầy đủ, thiếu đi phần phản hồi chính thức từ cấp trên. Điều này khiến cô càng thêm tò mò — liệu yêu cầu sửa chữa ấy có được xử lý kịp thời hay không, và nếu không, tại sao?

"Em tìm được gì thú vị trong đống hồ sơ cũ vậy?" Khơi hỏi, bất ngờ xuất hiện ở cửa phòng lưu trữ, khiến Hoài An giật mình.

"Chỉ đang cố gắng hoàn thiện dữ liệu lịch sử thôi," cô đáp, cố gắng giữ giọng bình thường, nhanh chóng gấp gọn những tài liệu đang mở trên bàn. "Còn khá nhiều việc cần làm để xây dựng đường cơ sở đầy đủ."

Khơi gật đầu, không tỏ ra nghi ngờ gì, chỉ mỉm cười. "Đừng làm việc quá sức nhé. Chúng ta còn nhiều thời gian mà."

Sau khi anh rời đi, Hoài An ngồi lặng một lúc, cảm giác tội lỗi nhẹ nhàng len lỏi trong lòng vì đã không hoàn toàn thành thật với anh. Nhưng cô cũng biết, nếu linh cảm của mình là đúng, đây có thể là một sự thật quan trọng mà Khơi xứng đáng được biết, dù nó có thể khơi lại những nỗi đau cũ. Cô quyết định, mình cần phải chắc chắn hoàn toàn trước khi nói bất cứ điều gì với anh, tránh gây ra tổn thương không đáng có nếu như những suy đoán của cô là sai lầm.

Tối hôm đó, khi Khơi đã lên tháp thực hiện ca trực, Hoài An ngồi một mình trong phòng, mở laptop, bắt đầu soạn một email gửi đến bộ phận lưu trữ hồ sơ trung ương của Cục Hàng hải, yêu cầu cung cấp đầy đủ hồ sơ xử lý các yêu cầu bảo trì từ trạm Cửa Vọng trong khoảng thời gian năm năm trước, viện lý do đây là một phần cần thiết của công tác xây dựng đường cơ sở dữ liệu cho dự án giám sát. Cô nhấn gửi, cảm giác hồi hộp xen lẫn một nỗi lo âu mơ hồ về những gì mình có thể sắp khám phá ra.

Cô đóng laptop lại, bước ra ngoài hiên nhà, ngước nhìn lên đỉnh tháp nơi ánh đèn hải đăng vẫn đều đặn quét qua bầu trời đêm, và bóng dáng Khơi thấp thoáng trong buồng đèn, đang thực hiện công việc quen thuộc của mình một cách tận tâm, không hề hay biết về những nghi vấn đang dần hình thành trong đầu cô.

Cô nhớ lại câu chuyện Khơi từng kể, về đêm bão định mệnh, về cách anh tự trách bản thân suốt hai năm vì đã không phản ứng đủ nhanh để khởi động máy phát dự phòng kịp thời. Nếu như tờ đơn cô vừa tìm thấy thực sự liên quan đến sự cố ấy, nếu như vấn đề kỹ thuật đã được phát hiện từ trước nhưng không được xử lý kịp thời, thì gánh nặng tự trách mà Khơi mang trên vai suốt thời gian qua có thể hoàn toàn không đúng với sự thật.

Ý nghĩ ấy vừa mang đến cho cô một tia hy vọng — rằng có lẽ cô sẽ tìm được cách để giải thoát Khơi khỏi nỗi ám ảnh dai dẳng ấy — vừa khiến cô lo lắng sâu sắc về cách thức truyền đạt sự thật này, nếu nó thực sự tồn tại, mà không gây thêm tổn thương cho anh. Việc biết rằng cái chết của em trai mình có thể đã được ngăn chặn nếu hệ thống hành chính hoạt động hiệu quả hơn, có thể mang đến một nỗi đau hoàn toàn khác, không kém phần nặng nề so với sự tự trách anh đã mang theo suốt hai năm qua.

Cô đứng đó một lúc lâu, cảm nhận làn gió biển đêm mát lạnh phả vào mặt, cố gắng sắp xếp lại những suy nghĩ ngổn ngang trong đầu. Dù kết quả cuối cùng là gì, cô biết mình cần phải tìm ra sự thật trọn vẹn trước, rồi mới có thể quyết định nên chia sẻ nó với Khơi theo cách nào là phù hợp nhất, nhân văn nhất, để không biến một sự thật quan trọng thành một vết thương mới cho người cô yêu thương.

Đã sao chép liên kết chương