Chương 20
Chương 20 — Người Giữ Đèn Ở Cửa Biển
Đêm hôm ấy, khi cơn gió biển đầu mùa bất chợt thổi mạnh qua Cửa Vọng, Hoài An tỉnh giấc giữa đêm khuya bởi một cơn đau quặn thắt dữ dội ở vùng bụng dưới, khác hẳn với những cơn co thắt giả cô từng trải qua trước đó. Cô nhẹ nhàng lay Khơi dậy, giọng cô run lên vì vừa đau vừa hồi hộp.
"Anh ơi, em nghĩ... em nghĩ con sắp ra rồi," cô nói, tay cô nắm chặt lấy mép chăn khi một cơn đau khác lại ập đến.
Khơi bật dậy ngay lập tức, mọi cơn ngái ngủ tan biến trong tích tắc. "Em có sao không? Để anh gọi xe ngay." Anh vừa nói vừa vội vã mặc áo, tay run lên vì hồi hộp đến mức phải mất vài giây mới cài đúng được hàng cúc áo.
Túi đồ chuẩn bị sẵn cho việc sinh nở, thứ họ đã đóng gói kỹ càng từ hai tuần trước theo lời dặn của bác sĩ, được Khơi vội vã khoác lên vai, trong khi anh nhẹ nhàng dìu vợ mình xuống cầu thang, ra ngoài nơi ông Năm Vọng, được gọi điện báo tin giữa đêm, đã kịp thời lái xe của con trai mình đến chờ sẵn.
"Nhanh lên, để bác chở hai đứa ra bệnh viện thị trấn," ông Năm Vọng giục, gương mặt ông cũng không giấu được sự lo lắng xen lẫn hồi hộp.
Trên xe, khi ông Năm Vọng cố gắng lái thật nhanh nhưng vẫn đủ an toàn qua những con đường vắng tanh lúc nửa đêm, Hoài An nắm chặt tay Khơi mỗi khi một cơn đau ập đến, hơi thở cô gấp gáp theo đúng nhịp mà lớp học tiền sản đã dạy.
"Em ổn chứ?" Khơi hỏi liên tục, ánh mắt anh đầy lo lắng không rời khỏi vợ mình.
"Em ổn," Hoài An đáp qua hơi thở gấp, cố gắng nở một nụ cười trấn an chồng mình dù cơn đau đang hành hạ cô dữ dội. "Chỉ là... con nóng lòng muốn chào đời hơn em tưởng."
Khi đến bệnh viện, Hoài An nhanh chóng được đưa vào phòng sinh, trong khi Khơi đứng ngoài hành lang, tay anh siết chặt lấy nhau, lòng anh vừa lo lắng vừa cầu nguyện không ngừng cho sự an toàn của cả vợ và con. Bà Tư Nhàn, sau khi nhận được cuộc gọi báo tin từ ông Năm Vọng, cũng vội vã đến bệnh viện, ngồi cùng Khơi trong phòng chờ, cố gắng trấn an anh bằng những câu chuyện về việc sinh nở mà bà từng chứng kiến.
"Con cứ bình tĩnh," bà Tư Nhàn nói, đặt tay lên vai Khơi một cách trìu mến. "Phụ nữ mạnh mẽ hơn chúng ta tưởng rất nhiều. Hoài An sẽ ổn thôi, và cháu bé cũng sẽ chào đời khỏe mạnh."
Nhưng dù được trấn an, Khơi vẫn không thể ngồi yên, anh liên tục đứng dậy đi lại trong hành lang, mắt anh không rời khỏi cánh cửa phòng sinh, tai anh căng ra lắng nghe từng âm thanh vọng ra từ bên trong. Mỗi tiếng rên đau đớn mơ hồ vọng ra khiến tim anh thắt lại, lòng anh chỉ ước có thể san sẻ bớt phần nào nỗi đau ấy cho vợ mình.
Bốn giờ đồng hồ trôi qua trong sự chờ đợi đầy căng thẳng, cho đến khi, giữa tiếng gió biển vẫn thổi rì rào bên ngoài cửa sổ bệnh viện, một tiếng khóc trẻ thơ vang lên, xuyên qua cánh cửa phòng sinh, vọng đến tai Khơi như âm thanh đẹp đẽ nhất mà anh từng được nghe trong đời.
Vài phút sau, cánh cửa mở ra, một nữ hộ sinh bước đến, khuôn mặt tràn đầy nụ cười. "Xin chúc mừng anh, mẹ tròn con vuông. Anh có một cô con gái xinh xắn, khỏe mạnh."
Khơi cảm thấy như thời gian ngừng trôi trong khoảnh khắc ấy, nước mắt hạnh phúc trào ra không thể kìm nén. Anh vội vã bước vào phòng, nơi Hoài An đang nằm, gương mặt cô mệt mỏi nhưng rạng rỡ một cách kỳ diệu, tay cô ôm chặt lấy một bọc chăn nhỏ xíu.
"Đây là con gái của chúng ta," Hoài An nói, giọng cô yếu ớt nhưng tràn đầy hạnh phúc, nhìn lên chồng mình với ánh mắt lấp lánh. "Con thật xinh, anh nhìn xem."
Khơi cúi xuống, nhìn vào gương mặt bé nhỏ đang say ngủ trong vòng tay vợ mình, một cảm xúc mãnh liệt chưa từng có trước đây dâng trào trong lồng ngực anh. Đôi mắt nhỏ khép hờ, làn da hồng hào, và những ngón tay bé xíu đang khẽ cử động — tất cả đều khiến anh cảm thấy như cả thế giới xung quanh mình bỗng chốc trở nên hoàn hảo.
"Hải Yên," anh nói khẽ, giọng anh run lên vì xúc động, tay anh nhẹ nhàng chạm vào bàn tay bé xíu của con gái. "Chào mừng con đến với thế giới này, con yêu. Con đã chọn một đêm gió biển để chào đời, giống như cách biển cả đã đưa cha mẹ đến với nhau."
Bên ngoài phòng sinh, khi tin tức được báo ra, bà Tư Nhàn và ông Năm Vọng ôm chầm lấy nhau trong niềm hạnh phúc, cả hai không giấu được những giọt nước mắt vui mừng. "Cuối cùng, gia đình này lại có thêm một thế hệ mới," ông Năm Vọng nói, giọng ông nghẹn ngào. "Cha con và Khiêm chắc chắn đang mỉm cười ở đâu đó, nhìn thấy cháu gái của mình chào đời."
Vài giờ sau, khi Hoài An đã được chuyển đến phòng riêng để nghỉ ngơi, bà Tư Nhàn và ông Năm Vọng được phép vào thăm, cả hai thay nhau bế bé Hải Yên trong vòng tay run run vì xúc động.
"Con bé có đôi mắt giống hệt mẹ," bà Tư Nhàn nhận xét, ngắm nhìn gương mặt bé nhỏ đang say ngủ. "Nhưng cái miệng thì lại giống cha như đúc."
"Bác nói đúng," Khơi đáp, mỉm cười nhìn con gái trong vòng tay bà Tư Nhàn. "Cháu hy vọng con bé sẽ thừa hưởng được lòng dũng cảm của mẹ, và cả sự kiên trì của gia đình cháu nữa."
Anh khựng lại một chút trước khi nhắc đến gia đình mình, nhưng lần này, không còn nỗi đau đớn hay sự day dứt như trước, mà chỉ còn lại một niềm tự hào bình thản. Cha và em trai anh, dù không còn hiện diện trên cõi đời này, vẫn luôn là một phần không thể thiếu trong câu chuyện của gia đình anh, và giờ đây, phần ấy sẽ được tiếp nối qua đứa con gái bé nhỏ mới chào đời.
Buổi chiều hôm đó, khi cơn gió biển đã lắng xuống, để lại bầu trời trong xanh hiếm hoi sau nhiều ngày âm u, ánh nắng chiếu qua khung cửa sổ phòng bệnh, rọi lên gương mặt bình yên của bé Hải Yên đang say giấc trong vòng tay mẹ. Khơi ngồi bên cạnh, một tay khoác qua vai vợ, tay kia nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc tơ mềm mại của con gái.
"Em nghĩ, đây chính là chương đẹp nhất trong câu chuyện của chúng ta," Hoài An nói khẽ, tựa đầu vào vai chồng, ánh mắt cô không rời khỏi gương mặt bé nhỏ đang say ngủ.
"Không," Khơi đáp, hôn nhẹ lên trán vợ mình. "Đây chỉ là chương mở đầu cho một câu chuyện mới, một câu chuyện mà chúng ta sẽ cùng nhau viết tiếp, ngày này qua ngày khác, cùng với con gái của chúng ta."
Ba ngày sau, khi Hoài An và bé Hải Yên được xuất viện, cả làng Hạ Triều dường như đã biết tin từ trước, bởi ngay khi chiếc xe của ông Năm Vọng vừa dừng lại trước nhà trạm hải đăng, một đám đông nhỏ những người hàng xóm quen thuộc đã tụ tập sẵn để chào đón thành viên mới của gia đình.
"Cháu bé đâu, cho bác nhìn một chút nào," bà Tư Nhàn nói, chen lên phía trước với vẻ háo hức không giấu giếm, tay bà đã chuẩn bị sẵn một túi quà nhỏ gồm những chiếc yếm thêu tay và một đôi giày vải bé xíu mà chính bà đã tự tay may trong những ngày Hoài An còn nằm viện.
Bé Còi, len lỏi qua đám đông người lớn, đứng nhón chân để nhìn cho rõ em bé mới sinh, đôi mắt tròn xoe đầy thích thú. "Em bé xinh quá, cô Hoài An ơi," cậu bé reo lên. "Con có được bế em không?"
"Khi nào em lớn thêm một chút, con sẽ được bế," Hoài An đáp, mỉm cười xoa đầu cậu bé, dù người vẫn còn mệt mỏi sau ca sinh, nhưng ánh mắt cô rạng rỡ hạnh phúc khi nhìn thấy sự quan tâm chân thành của cả cộng đồng dành cho con gái mình.
Cha mẹ Hoài An, cũng đã kịp bắt chuyến xe sớm nhất để có mặt bên con gái trong những ngày đầu ở cữ, đứng lẫn trong đám đông, ánh mắt đầy tự hào và hạnh phúc. Mẹ cô ôm lấy cháu ngoại đầu tiên của mình, nước mắt lăn dài trên má.
"Bà đã mong chờ giây phút này biết bao lâu rồi," bà nói, giọng bà run run vì xúc động. "Con bé đáng yêu quá, giống mẹ nó như đúc."
Buổi tối hôm ấy, khi khách khứa đã lần lượt ra về, để lại không gian nhà trạm trở lại vẻ yên tĩnh thường nhật, Hoài An ngồi trên chiếc ghế bập bênh nhỏ đặt cạnh cửa sổ phòng của Hải Yên, nhẹ nhàng ru con vào giấc ngủ. Khơi đứng tựa vào khung cửa, lặng lẽ ngắm nhìn cảnh tượng ấm áp ấy, lòng anh tràn ngập một cảm giác bình yên mà có lẽ trước đây anh chưa từng dám mơ tới.
"Anh vẫn còn nhớ, cách đây không lâu, anh từng nghĩ mình sẽ mãi mãi sống một mình trên ngọn hải đăng này, chỉ có công việc và ký ức về cha, về Khiêm làm bạn," anh nói khẽ, giọng anh trầm lắng đầy hoài niệm. "Anh chưa bao giờ dám nghĩ rằng, một ngày nào đó, nơi này sẽ tràn ngập tiếng cười của một gia đình nhỏ, với một cô con gái đáng yêu như thế này."
"Đó chính là điều kỳ diệu của cuộc sống," Hoài An đáp, ánh mắt cô không rời khỏi gương mặt bình yên của con gái đang say ngủ trong vòng tay mình. "Đôi khi, những điều tốt đẹp nhất lại đến vào lúc chúng ta ít ngờ tới nhất, sau khi chúng ta đã đủ can đảm để đối mặt và vượt qua những bóng tối của quá khứ."
Khơi bước đến, quỳ xuống bên cạnh vợ con, ba người họ tạo thành một khung cảnh ấm áp dưới ánh đèn vàng dịu nhẹ của căn phòng nhỏ. "Cảm ơn em, vì đã mang đến cho anh một gia đình trọn vẹn," anh thì thầm, hôn nhẹ lên trán vợ, rồi cúi xuống hôn lên vầng trán bé xíu của con gái. "Và cảm ơn con, vì đã chọn cha mẹ để chào đời."