Chương 25
Chương 25 — Người Giữ Đèn Ở Cửa Biển
Vào tháng thứ tám của thai kỳ, bụng Hoài An đã tròn trịa rõ rệt, khiến mỗi bước đi của cô trở nên chậm rãi và nặng nề hơn trước. Khơi, như lần mang thai trước, đã trở thành một người đàn ông cẩn trọng đến mức đôi khi khiến Hoài An phải bật cười vì sự thái quá của anh — anh kiểm tra nhiệt độ nước tắm trước khi cô vào phòng tắm, luôn nhắc cô ngồi nghỉ mỗi khi thấy cô đứng lâu, và không bao giờ để cô tự mình bế Hải Yên khi cô bé đòi bế.
"Anh à, em mang thai chứ không phải bị bệnh," Hoài An nói, vừa cười vừa đẩy nhẹ tay Khơi ra khi anh cố gắng giành lấy chiếc giỏ đựng đồ chơi của Hải Yên. "Em vẫn có thể tự làm được nhiều việc mà."
"Anh biết," Khơi đáp, nhưng vẫn kiên quyết cầm lấy chiếc giỏ. "Nhưng anh muốn chắc chắn rằng em và con luôn được an toàn nhất có thể. Đó là điều tối thiểu anh có thể làm cho những người quan trọng nhất trong cuộc đời anh."
Buổi sáng cuối tuần ấy, khi cả hai đang cùng Hải Yên dùng bữa sáng tại nhà bà Tư Nhàn, một vị khách bất ngờ ghé đến — anh Nghĩa, người đã trực tiếp phụ trách dự án nhân rộng mô hình vận hành kết hợp từ những ngày đầu, giờ đây đã được thăng chức lên vị trí cao hơn trong Cục Hàng hải sau thành tích cải cách thành công trên toàn hệ thống.
"Chào cô Hoài An, chào anh Khơi," ông nói, ngồi xuống bàn theo lời mời của bà Tư Nhàn. "Tôi ghé qua để báo cho hai người một tin quan trọng. Hôm qua, ban lãnh đạo Cục đã chính thức thông qua quyết định công nhận mô hình vận hành kết hợp là tiêu chuẩn bắt buộc cho toàn bộ hai mươi ba trạm hải đăng trên cả nước, chấm dứt hoàn toàn ý định tự động hóa toàn phần trước đây."
Khơi cảm thấy một niềm xúc động dâng trào. "Đó là một tin tuyệt vời," anh nói. "Cảm ơn ông đã luôn tin tưởng và ủng hộ chúng tôi trong suốt hành trình này."
"Chính các bạn mới là người xứng đáng được cảm ơn," anh Nghĩa đáp, ánh mắt ông chứa đựng sự trân trọng chân thành. "Câu chuyện của gia đình bạn đã thay đổi cách nhìn nhận của cả một ngành về giá trị của con người trong công tác vận hành. Đó là một di sản mà không phải ai cũng có cơ hội để lại."
Ông cũng chia sẻ thêm một tin vui khác — Cục Hàng hải đang lên kế hoạch xây dựng một trung tâm đào tạo chính thức cho người gác đèn trên toàn quốc, đặt ngay tại Cửa Vọng, nơi được xem là hình mẫu thành công nhất của mô hình mới, và ngỏ ý mời Khơi trở thành giảng viên chính, chia sẻ kinh nghiệm thực tế cho các thế hệ người gác đèn tương lai.
"Đây là một vinh dự lớn," Khơi nói, giọng anh xúc động trước lời đề nghị bất ngờ ấy. "Nhưng tôi cần suy nghĩ kỹ, vì công việc trực tiếp tại trạm vẫn luôn là ưu tiên hàng đầu của tôi."
"Tôi hiểu," anh Nghĩa đáp. "Chúng tôi có thể sắp xếp lịch giảng dạy linh hoạt, không ảnh hưởng đến công việc chính của anh tại Cửa Vọng. Đây sẽ là cơ hội để anh truyền lại những kinh nghiệm quý giá cho thế hệ sau, đảm bảo tinh thần trách nhiệm và sự tận tâm mà cha anh đã truyền lại cho anh sẽ tiếp tục được lan tỏa."
Sau khi anh Nghĩa rời đi, Khơi ngồi lại, tay anh vô thức xoa nhẹ vai vợ, ánh mắt anh xa xăm suy nghĩ. "Em nghĩ anh có nên nhận lời không?" anh hỏi, giọng anh có phần phân vân.
"Em nghĩ anh nên nhận," Hoài An đáp không chút do dự. "Đây chính xác là điều cha anh từng mong muốn — không chỉ giữ gìn nghề gác đèn cho riêng mình, mà còn truyền lại nó cho những thế hệ sau. Anh có kinh nghiệm, có câu chuyện, và quan trọng nhất, anh có trái tim để làm điều đó một cách ý nghĩa nhất."
Khơi gật đầu, ánh mắt anh dần sáng lên đầy quyết tâm. "Được, anh sẽ nhận lời," anh nói. "Nhưng anh muốn đảm bảo, việc giảng dạy sẽ không chỉ là lý thuyết suông, mà phải gắn liền với thực tế, với những câu chuyện có thật, để các học viên hiểu được ý nghĩa sâu sắc của công việc này."
Bà Tư Nhàn, ngồi lắng nghe cuộc trò chuyện, không giấu được nụ cười mãn nguyện. "Cha con chắc chắn sẽ tự hào lắm," bà nói, đưa mắt nhìn Khơi đầy trìu mến. "Nhìn con trưởng thành như vậy, bác cũng thấy ấm lòng."
***
Vài tuần sau, khi thai kỳ bước vào giai đoạn cuối, một buổi tối Hoài An đột nhiên cảm thấy một cơn đau nhói bất thường ở vùng bụng dưới, khác hẳn với những cơn co thắt giả cô từng trải qua. Cô nhíu mày, đặt tay lên bụng, cố gắng hít thở đều để cơn đau dịu bớt.
"Em không sao chứ?" Khơi hỏi ngay lập tức, ánh mắt anh tràn đầy lo lắng khi nhận ra biểu cảm khác thường trên gương mặt vợ mình.
"Cơn đau này hơi khác so với lần trước," Hoài An đáp, giọng cô có chút lo âu. "Có lẽ chúng ta nên đến bệnh viện kiểm tra cho chắc chắn."
Không chần chừ, Khơi lập tức đưa cô đến bệnh viện thị trấn, nhờ bà Tư Nhàn trông coi Hải Yên. Sau khi thăm khám kỹ lưỡng, bác sĩ trấn an rằng đây chỉ là dấu hiệu bình thường của giai đoạn cuối thai kỳ, tử cung đang dần chuẩn bị cho quá trình chuyển dạ, nhưng khuyên Hoài An nên hạn chế các hoạt động gắng sức và dành nhiều thời gian nghỉ ngơi hơn trong những tuần cuối cùng.
"Em thấy chưa, bác sĩ cũng nói em cần nghỉ ngơi nhiều hơn," Khơi nói, giọng anh vừa nhẹ nhõm vừa nghiêm túc, khi họ rời khỏi bệnh viện. "Từ giờ, anh sẽ đảm nhận tất cả những công việc nặng nhọc, còn em chỉ cần tập trung nghỉ ngơi và chờ đón con thứ hai chào đời thôi."
"Anh thật sự nghĩ em sẽ ngồi yên một chỗ suốt mấy tuần cuối này sao?" Hoài An hỏi, bật cười trước sự lo lắng thái quá nhưng đáng yêu của chồng mình.
"Anh biết là không dễ," Khơi đáp, mỉm cười bất lực. "Nhưng anh vẫn hy vọng em sẽ chiều theo anh, ít nhất là trong giai đoạn quan trọng này."
Tối hôm đó, khi trở về trạm hải đăng, họ cùng nhau ngồi trong căn phòng nhỏ đã được chuẩn bị sẵn sàng cho em bé, ngắm nhìn chiếc nôi gỗ nhỏ đặt cạnh nôi cũ của Hải Yên, tủ quần áo sơ sinh đã được xếp gọn gàng.
"Chỉ còn vài tuần nữa thôi," Khơi nói khẽ, tay anh vòng qua vai vợ mình. "Anh vừa hồi hộp, vừa háo hức đến mức không thể diễn tả thành lời, giống hệt như lần đầu tiên."
"Con em cũng vậy," Hoài An đáp, đặt tay lên bụng, cảm nhận những cú đạp nhẹ nhàng quen thuộc của con. "Nhưng em tin, dù có chuyện gì xảy ra, chúng ta cũng sẽ cùng nhau vượt qua, giống như cách chúng ta đã cùng nhau vượt qua tất cả những thử thách trong suốt hành trình vừa qua."
Hải Yên, đã được bà Tư Nhàn đưa về sau khi trông coi cả buổi chiều, chạy ùa vào phòng, leo lên giường, tò mò nhìn vào chiếc nôi mới. "Đây là giường của em bé hả mẹ?" cô bé hỏi, đôi mắt tròn xoe đầy thích thú.
"Đúng rồi con," Hoài An đáp, kéo con gái vào lòng một cách trìu mến. "Con có muốn giúp mẹ sắp xếp thêm vài thứ cho em không?"
Hải Yên gật đầu lia lịa, hào hứng lục tìm trong túi đồ chơi của mình, lấy ra một con thú bông nhỏ mà cô bé yêu thích nhất. "Con tặng cái này cho em," cô bé nói, đặt con thú bông vào trong nôi một cách cẩn thận. "Để em không sợ khi ngủ một mình."
Khơi và Hoài An nhìn nhau, cả hai đều xúc động trước cử chỉ ấm áp, đầy tình yêu thương của cô con gái nhỏ. "Con thật là một người chị tuyệt vời," Khơi nói, cúi xuống hôn lên trán Hải Yên. "Em con chắc chắn sẽ rất yêu quý con."
"Con sẽ dạy em bơi, dạy em chơi với các bạn trong làng," Hải Yên tiếp tục nói, giọng cô bé đầy nghiêm túc như một người chị lớn đang lên kế hoạch cho tương lai. "Con sẽ chăm sóc em thật tốt."
Hoài An ôm lấy cả hai cha con vào lòng, cảm nhận một hạnh phúc vẹn tròn lan tỏa khắp cơ thể. "Mẹ tin chắc con sẽ làm được điều đó," cô nói, giọng cô nghẹn ngào vì xúc động. "Và mẹ cũng tin, em con sẽ lớn lên trong một gia đình tràn đầy tình yêu thương, giống như con vậy."
Đêm đó, khi Hải Yên đã say giấc trong phòng riêng, Hoài An và Khơi vẫn nằm thức, tay trong tay, lắng nghe tiếng sóng biển vọng vào từ xa, ánh đèn hải đăng vẫn đều đặn quét qua khung cửa sổ mỗi vài giây.
"Em cảm thấy mình thật may mắn," Hoài An nói khẽ, tựa đầu vào vai chồng. "Được sống trong một gia đình tràn đầy yêu thương như thế này, được chứng kiến con gái mình lớn lên với một trái tim nhân hậu, biết yêu thương, chia sẻ."
"Đó là nhờ em," Khơi đáp, hôn nhẹ lên tóc vợ. "Em đã dạy cho cả gia đình mình biết cách yêu thương một cách trọn vẹn, không giữ lại điều gì cho riêng mình."
Họ chìm vào giấc ngủ trong vòng tay nhau, giữa tiếng sóng biển ru êm và ánh đèn hải đăng vẫn kiên định tỏa sáng, chuẩn bị cho những ngày tháng cuối cùng trước khi một thành viên mới của gia đình chính thức chào đời, mang theo bao hy vọng và tình yêu thương đang chờ đợi được đón nhận trong những tuần lễ sắp tới.