Người Giữ Đèn Ở Cửa Biển
8 phút đọc

Chương 17

Chương 17 — Người Giữ Đèn Ở Cửa Biển

Cập nhật 17/08/2026 8 phút đọc

Những tuần sau lễ đính hôn, cả làng Hạ Triều dường như bận rộn hẳn lên với không khí chuẩn bị cho đám cưới sắp tới. Bà Tư Nhàn tự nguyện đứng ra làm người tổ chức chính, huy động cả làng cùng tham gia chuẩn bị, từ việc trang trí, nấu nướng, đến việc dựng rạp ngay tại khoảng sân rộng trước nhà trạm hải đăng.

"Bác đã tổ chức không biết bao nhiêu đám cưới trong làng rồi, cháu cứ yên tâm giao hết cho bác," bà Tư Nhàn nói với Hoài An, khi cả hai ngồi cùng nhau lên danh sách những việc cần chuẩn bị. "Nhưng có một việc quan trọng, cháu phải tự mình quyết định — chọn ngày lành tháng tốt."

Hoài An và Khơi cùng nhau xem lịch, cuối cùng chọn một ngày cuối thu, khi thời tiết ở Cửa Vọng thường ôn hòa nhất trong năm, ít có nguy cơ bão gió bất thường. "Anh nghĩ, đây sẽ là một dấu hiệu tốt," Khơi nói, mỉm cười khi họ đánh dấu ngày cưới lên cuốn lịch treo tường. "Bắt đầu cuộc sống hôn nhân của chúng ta trong một mùa yên bình."

Công việc chuẩn bị đám cưới diễn ra song song với công việc chính thức của cả hai. Hoài An vẫn tiếp tục vai trò giám sát dự án thí điểm, trong khi Khơi duy trì công việc gác đèn thường nhật, giờ đây đã trở nên nhẹ nhàng hơn nhiều nhờ sự hỗ trợ của hệ thống cảm biến mới được lắp đặt, giúp anh có thêm thời gian rảnh rỗi để tham gia vào việc chuẩn bị hôn lễ.

Một buổi chiều, khi Hoài An đang cùng bà Tư Nhàn thử các mẫu áo dài truyền thống cho lễ cưới tại một tiệm may nhỏ trong thị trấn gần đó, cô nhận được cuộc gọi từ mẹ mình, thông báo rằng cha mẹ cô sẽ đến Hạ Triều sớm hơn dự kiến để giúp đỡ công việc chuẩn bị.

"Mẹ và cha muốn dành nhiều thời gian hơn để làm quen với gia đình Khơi, với cả cộng đồng nơi con sắp gắn bó cả đời," mẹ cô giải thích qua điện thoại, giọng bà đầy phấn khích. "Chúng ta không thể chỉ đến vào đúng ngày cưới rồi về ngay được."

Hoài An cảm thấy ấm lòng trước sự quan tâm chu đáo của cha mẹ, đồng thời cũng có chút hồi hộp khi nghĩ đến việc hai gia đình, hai thế giới khác biệt, sẽ có cơ hội hòa quyện với nhau trong những ngày sắp tới.

Khi cha mẹ Hoài An đến Hạ Triều, cả làng đã chuẩn bị sẵn một sự đón tiếp nồng hậu. Ông Năm Vọng đích thân ra tận bến xe đón, trong khi bà Tư Nhàn chuẩn bị sẵn một bữa cơm thịnh soạn chào mừng. Cha Hoài An, dù ban đầu còn hơi bỡ ngỡ trước khung cảnh làng chài giản dị, nhanh chóng bị cuốn hút bởi sự chân thành, ấm áp của người dân nơi đây.

"Ông có biết không," ông Năm Vọng nói với cha Hoài An trong bữa cơm, "con gái ông đã làm được một điều tuyệt vời cho cả làng này. Không chỉ cứu lấy công việc của thằng Khơi, mà còn giúp cả cộng đồng chúng tôi tìm lại được niềm tin vào công lý."

Cha Hoài An gật đầu, ánh mắt ông đầy tự hào khi nhìn con gái mình. "Tôi luôn tin, con bé sẽ làm được những điều ý nghĩa trong cuộc sống," ông nói. "Nhưng tôi không ngờ, nó lại tìm được một nơi để gọi là nhà, một cộng đồng để gắn bó sâu sắc đến vậy."

Những ngày sau đó, cha mẹ Hoài An hòa mình vào nhịp sống của làng Hạ Triều, tham gia vào việc chuẩn bị đám cưới cùng mọi người. Mẹ cô, với kinh nghiệm nấu nướng nhiều năm, nhanh chóng kết thân với bà Tư Nhàn, cả hai cùng nhau thử nghiệm những món ăn kết hợp giữa ẩm thực miền Bắc và đặc sản biển miền Trung cho thực đơn tiệc cưới.

Cha Hoài An, trong khi đó, dành nhiều thời gian trò chuyện cùng Khơi, chia sẻ những kinh nghiệm về cuộc sống hôn nhân, về trách nhiệm của một người chồng, một người trụ cột gia đình. "Con biết không," ông nói với Khơi trong một buổi chiều họ cùng ngồi câu cá bên bờ biển, "hôn nhân không chỉ là tình yêu, mà còn là sự cam kết, là việc luôn đặt hạnh phúc của người bạn đời lên hàng đầu, ngay cả trong những lúc khó khăn nhất."

"Cháu hiểu, thưa bác," Khơi đáp, gật đầu nghiêm túc. "Và cháu hứa sẽ luôn trân trọng, bảo vệ hạnh phúc của Hoài An bằng cả trái tim mình."

Nhìn thấy sự chân thành trong ánh mắt Khơi, cha Hoài An mỉm cười hài lòng, vỗ vai chàng rể tương lai một cách trìu mến. "Cha tin con sẽ là một người chồng tốt," ông nói. "Và cha rất vui khi thấy con gái mình đã tìm được một người đàn ông xứng đáng như con."

Buổi tối hôm đó, khi cả gia đình quây quần bên mâm cơm tại nhà trạm hải đăng, Hoài An nhận thấy một sự ấm áp lan tỏa khắp không gian nhỏ bé ấy — tiếng cười nói của cha mẹ cô hòa lẫn với giọng nói trầm ấm của Khơi, thỉnh thoảng lại có tiếng chen vào của ông Năm Vọng hay bà Tư Nhàn ghé qua góp chuyện. Cô ngồi đó, lặng lẽ quan sát, cảm nhận một hạnh phúc trọn vẹn mà cô chưa từng dám mơ tới.

"Con biết không," mẹ cô nói, khi họ có dịp trò chuyện riêng trong lúc rửa bát sau bữa cơm, "mẹ chưa bao giờ thấy con hạnh phúc đến vậy. Ánh mắt con, cách con nói về nơi này, về Khơi, tất cả đều toát lên một niềm vui mà mẹ chưa từng thấy ở con trước đây."

"Con cũng cảm thấy vậy, mẹ ạ," Hoài An đáp, mỉm cười xúc động. "Con chưa bao giờ nghĩ, một chuyến công tác tưởng chừng đơn giản lại có thể dẫn con đến với một cuộc sống trọn vẹn như thế này."

Những ngày tiếp theo trôi qua trong sự bận rộn nhưng đầy niềm vui của công việc chuẩn bị đám cưới. Cả làng Hạ Triều cùng nhau góp sức — những người đàn ông phụ trách dựng rạp, trang trí; phụ nữ trong làng tất bật chuẩn bị các món ăn truyền thống; trẻ em thì háo hức chạy nhảy khắp nơi, được giao nhiệm vụ nhỏ như xâu hoa hay gấp giấy trang trí.

Bé Còi, với vai trò phù rể nhí tự phong, tỏ ra vô cùng nghiêm túc với nhiệm vụ của mình, liên tục hỏi Khơi về những gì cậu cần làm trong ngày trọng đại. "Con có cần mặc áo dài không anh?" cậu bé hỏi, ánh mắt đầy háo hức. "Con muốn đẹp trai giống anh."

"Con sẽ được mặc một bộ áo dài nhỏ xinh riêng, may đo cho con," Khơi đáp, xoa đầu cậu bé trìu mến. "Chắc chắn con sẽ là phù rể đẹp trai nhất từ trước đến giờ."

Một buổi tối, khi công việc chuẩn bị đã tạm ổn định, Hoài An và Khơi có một khoảng thời gian riêng tư hiếm hoi, cùng nhau ngồi trên đỉnh tháp hải đăng, ngắm nhìn toàn cảnh làng Hạ Triều đang chìm trong ánh đèn ấm áp của những ngôi nhà chuẩn bị đón chào sự kiện trọng đại sắp tới.

"Em có hồi hộp không?" Khơi hỏi, khoác tay qua vai cô.

"Có chứ," Hoài An thừa nhận, tựa đầu vào vai anh. "Nhưng đó là một sự hồi hộp hạnh phúc, không phải lo lắng. Em chỉ mong ngày cưới sẽ diễn ra suôn sẻ, để tất cả những người đã yêu thương, ủng hộ chúng ta đều có thể tận hưởng trọn vẹn niềm vui này."

"Anh tin mọi thứ sẽ hoàn hảo," Khơi đáp, hôn nhẹ lên tóc cô. "Vì chúng ta đang được bao bọc bởi tình yêu thương của biết bao người, từ gia đình, đến cả một cộng đồng luôn sẵn sàng đồng hành cùng chúng ta."

Họ ngồi đó, lặng lẽ ngắm nhìn ánh đèn hải đăng quét đều đặn qua bầu trời đêm, cảm nhận một sự bình yên sâu sắc trước ngưỡng cửa của một chương mới trong cuộc đời, được xây dựng nên từ tình yêu, sự thật, và một cộng đồng luôn tràn đầy tình thương.

"Anh có nghĩ, cha và Khiêm sẽ thích đám cưới này không?" Hoài An hỏi khẽ, sau một lúc im lặng, biết đây là câu hỏi nhạy cảm nhưng cũng biết Khơi giờ đây đã đủ vững vàng để đón nhận nó một cách nhẹ nhàng.

"Anh tin chắc là vậy," Khơi đáp, không chút do dự, giọng anh chan chứa sự bình thản. "Cha luôn mong anh tìm được hạnh phúc, còn Khiêm thì chắc chắn sẽ thích không khí náo nhiệt, vui vẻ của một đám cưới lớn như thế này. Nó luôn là đứa thích tụ tập, thích được ở giữa đám đông ồn ào."

"Em ước gì có thể gặp được họ, dù chỉ một lần," Hoài An nói, giọng cô đầy tiếc nuối.

"Em đã gặp họ rồi, theo một cách nào đó," Khơi đáp, mỉm cười nhẹ nhàng. "Qua những câu chuyện anh kể, qua những bức ảnh cũ, qua cả cách cha xây dựng nên nơi này. Họ vẫn luôn hiện diện, trong từng viên gạch, từng ngọn đèn, và trong cả trái tim anh khi anh yêu em."

Hoài An cảm động trước những lời ấy, cô ngả đầu vào vai anh, cả hai cùng im lặng ngắm nhìn biển đêm mênh mông, ánh sao lấp lánh phản chiếu trên mặt nước, và ánh đèn hải đăng vẫn kiên định tỏa sáng, như một sợi dây kết nối vô hình giữa quá khứ, hiện tại, và tương lai mà họ đang cùng nhau xây dựng.

"Chúng ta nên xuống nghỉ thôi," Khơi nói sau một lúc, đứng dậy, đưa tay kéo cô đứng lên. "Ngày mai còn nhiều việc cần chuẩn bị, và em cần giữ sức khỏe cho ngày trọng đại sắp tới."

Hoài An gật đầu, nắm lấy tay anh, cùng anh bước xuống cầu thang xoắn ốc, để lại phía sau một đêm yên bình khác trên đỉnh hải đăng, nơi đã chứng kiến không biết bao nhiêu khoảnh khắc quan trọng trong hành trình tình yêu của họ, và giờ đây, đang chuẩn bị chứng kiến thêm một cột mốc ý nghĩa nữa.

Đã sao chép liên kết chương