Người Giữ Đèn Ở Cửa Biển
8 phút đọc

Chương 9

Chương 9 — Người Giữ Đèn Ở Cửa Biển

Cập nhật 17/08/2026 8 phút đọc

Cuối tuần đó, cuộc họp của ban lãnh đạo Cục Hàng hải diễn ra như dự kiến. Hoài An ngồi trong phòng khách nhỏ tại nhà trạm, hồi hộp theo dõi điện thoại, chờ đợi tin tức từ Hồ Trọng Nghĩa. Khơi, nhận thấy sự căng thẳng của cô, cố gắng giữ cho cô bận rộn bằng cách nhờ cô giúp anh sắp xếp lại một số tài liệu kỹ thuật cũ.

Đến chiều muộn, điện thoại cô cuối cùng cũng reo lên. "Hoài An," giọng Hồ Trọng Nghĩa vang lên, "ban lãnh đạo đã xem qua báo cáo của cô."

"Và họ quyết định thế nào?" Hoài An hỏi, tim cô đập nhanh vì hồi hộp.

"Họ ấn tượng với mức độ chi tiết và tính thực tiễn trong báo cáo của cô," Hồ Trọng Nghĩa đáp, giọng ông có phần dịu hơn thường lệ. "Đặc biệt là phần phân tích về thời gian phản ứng trong các tình huống khẩn cấp. Điều đó đã đặt ra nhiều câu hỏi về mức độ an toàn nếu loại bỏ hoàn toàn yếu tố con người ngay lập tức."

Hoài An cảm thấy một tia hy vọng nhen nhóm. "Vậy quyết định cuối cùng là gì?"

"Cửa Vọng sẽ chưa nằm trong danh sách ưu tiên tự động hóa hoàn toàn của giai đoạn đầu," Hồ Trọng Nghĩa thông báo. "Thay vào đó, ban lãnh đạo đề xuất một phương án thí điểm khác — lắp đặt hệ thống cảm biến giám sát và cảnh báo sớm như một lớp bảo vệ bổ sung, trong khi vẫn duy trì nhân sự trực tiếp tại trạm."

Hoài An gần như không thể tin vào tai mình. "Đó... đó là một tin tuyệt vời," cô nói, giọng cô run lên vì xúc động.

"Tuy nhiên," Hồ Trọng Nghĩa tiếp tục, giọng ông trở nên nghiêm túc hơn, "đây chỉ là quyết định tạm thời cho giai đoạn thí điểm. Ban lãnh đạo vẫn cần thêm dữ liệu về hiệu quả của mô hình kết hợp này trong sáu tháng tới trước khi đưa ra quyết định cuối cùng và lâu dài. Cô cần chuẩn bị một kế hoạch giám sát, đánh giá định kỳ cho giai đoạn này."

"Tôi hiểu," Hoài An đáp, dù trong lòng vẫn tràn ngập niềm vui mừng khó tả. "Tôi sẽ chuẩn bị kế hoạch chi tiết ngay."

Sau khi kết thúc cuộc gọi, Hoài An chạy ngay đi tìm Khơi, người đang ở trong phòng máy kiểm tra thiết bị. "Khơi!" cô gọi lớn, giọng cô tràn đầy phấn khích. "Tin tốt lành!"

Khơi ngẩng lên, nhận thấy vẻ mặt rạng rỡ của cô. "Chuyện gì vậy?"

"Cửa Vọng sẽ không bị tự động hóa hoàn toàn, ít nhất là trong giai đoạn này!" cô thông báo, không giấu được niềm vui. "Họ sẽ chỉ lắp đặt thêm hệ thống cảm biến hỗ trợ, còn công việc của anh vẫn được giữ nguyên!"

Khơi đứng lặng một lúc, như thể cần thời gian để tiếp nhận tin tức bất ngờ ấy. Rồi, không kìm được cảm xúc, anh bước đến, ôm chầm lấy Hoài An trong một cái ôm mừng rỡ, xoay tròn cô giữa căn phòng nhỏ.

"Cảm ơn cô," anh nói, giọng anh nghẹn ngào vì xúc động. "Cảm ơn cô đã chiến đấu vì điều này, vì tôi, vì cả ngọn hải đăng này."

Khi nhận ra mình đang ôm chặt cô, Khơi hơi lúng túng buông ra, nhưng ánh mắt anh vẫn không rời khỏi gương mặt cô, tràn đầy một cảm xúc mà cả hai đều không còn có thể phủ nhận được nữa.

"Đây không chỉ là chiến thắng của riêng tôi," Hoài An nói, giọng cô cũng run lên vì xúc động. "Đây là kết quả của tất cả những gì anh đã chia sẻ, những câu chuyện anh đã kể, sự tin tưởng anh đã dành cho tôi. Nếu không có anh, tôi sẽ không bao giờ hiểu được đầy đủ giá trị thực sự của công việc này."

Họ đứng đó, đối diện nhau trong khoảng không gian nhỏ hẹp của phòng máy, bầu không khí giữa họ căng thẳng theo một cách hoàn toàn khác so với những ngày đầu — không còn là sự cảnh giác, dè dặt, mà là một sự chờ đợi đầy hồi hộp cho điều gì đó sắp xảy ra.

"Hoài An," Khơi nói khẽ, giọng anh trầm xuống, tay anh khẽ chạm vào má cô. "Tôi..."

Anh chưa kịp nói hết câu, tiếng chuông báo động từ hệ thống giám sát bất ngờ vang lên inh ỏi, cắt ngang khoảnh khắc căng thẳng ấy. Cả hai giật mình quay lại nhìn màn hình điều khiển, nơi một cảnh báo đỏ đang nhấp nháy.

"Có gì vậy?" Hoài An hỏi, giọng cô lập tức chuyển sang trạng thái lo lắng.

Khơi nhanh chóng kiểm tra màn hình, gương mặt anh thoáng qua một nét căng thẳng. "Cảm biến phát hiện một chiếc tàu đang gặp sự cố ngoài khơi, cách đây khoảng ba hải lý," anh nói, giọng anh đã trở lại vẻ chuyên nghiệp, khẩn trương thường thấy khi đối mặt với tình huống khẩn cấp. "Tôi cần liên hệ ngay với đội cứu hộ và đảm bảo đèn tín hiệu hoạt động hết công suất để hỗ trợ định vị."

Khoảnh khắc lãng mạn vừa chớm nở giữa họ tạm thời bị gác lại, nhường chỗ cho trách nhiệm công việc cấp bách hơn, nhưng cả hai đều biết, điều họ vừa cảm nhận được sẽ không biến mất, chỉ đơn giản là đang chờ đợi một thời điểm thích hợp hơn để được nói ra trọn vẹn.

Khơi nhanh chóng liên lạc qua bộ đàm với đội cứu hộ hàng hải khu vực, cung cấp tọa độ chính xác mà hệ thống cảm biến vừa ghi nhận được. "Tàu cá của ngư dân địa phương, động cơ gặp trục trặc, đang trôi dạt về phía bãi đá ngầm phía đông," anh báo cáo, giọng anh bình tĩnh nhưng khẩn trương. "Cần đội cứu hộ xuất phát ngay lập tức."

"Tôi có thể giúp gì không?" Hoài An hỏi, đứng cạnh anh, sẵn sàng hỗ trợ bất cứ điều gì cần thiết.

"Cô giúp tôi bật hệ thống đèn tín hiệu khẩn cấp," Khơi chỉ dẫn, chỉ vào một bảng điều khiển phụ. "Nhấn giữ nút màu đỏ trong năm giây để kích hoạt chế độ chớp nhanh, giúp tàu định vị chính xác hơn trong đêm tối."

Hoài An làm theo chỉ dẫn, cảm nhận được nhịp tim mình đập nhanh theo từng giây trôi qua trong lúc chờ đợi. Khơi tiếp tục theo dõi màn hình radar, liên tục cập nhật tọa độ cho đội cứu hộ đang trên đường đến hiện trường.

"Tàu đang trôi nhanh hơn dự kiến," Khơi nói, giọng anh căng thẳng khi nhìn thấy tín hiệu trên màn hình di chuyển gần hơn về phía khu vực đá ngầm nguy hiểm. "Đội cứu hộ cần ít nhất hai mươi phút nữa mới đến nơi."

Hai mươi phút ấy trôi qua trong một sự căng thẳng tột độ, cả hai gần như không rời mắt khỏi màn hình radar, thỉnh thoảng Khơi lại liên lạc qua bộ đàm để cập nhật tình hình. Cuối cùng, tín hiệu từ đội cứu hộ báo về, xác nhận đã tiếp cận thành công con tàu gặp nạn, kéo nó ra khỏi khu vực nguy hiểm an toàn.

"Họ đã an toàn," Khơi thông báo, thở phào nhẹ nhõm, buông người xuống ghế, cảm giác căng thẳng tích tụ suốt hai mươi phút qua dần tan biến. "Không ai bị thương."

Hoài An cũng thở phào, ngồi xuống cạnh anh, cả hai đều kiệt sức nhưng tràn đầy nhẹ nhõm sau khoảnh khắc căng thẳng vừa trải qua. "Anh làm việc này thường xuyên đến vậy sao?" cô hỏi, ánh mắt cô đầy ngưỡng mộ trước sự bình tĩnh, chuyên nghiệp của anh trong tình huống khẩn cấp.

"Không thường xuyên đến mức này," Khơi đáp, khẽ mỉm cười mệt mỏi. "Nhưng đây chính xác là lý do tại sao tôi tin rằng, con người vẫn cần thiết ở những nơi như thế này. Một cảm biến có thể phát hiện sự cố, nhưng chính con người mới là người đưa ra quyết định, phối hợp hành động trong những khoảnh khắc quan trọng nhất."

"Tôi hoàn toàn đồng ý," Hoài An nói, nhìn anh với một sự trân trọng sâu sắc hơn bao giờ hết. "Và giờ đây, tôi càng tin tưởng hơn rằng, quyết định giữ lại vai trò của anh ở đây là hoàn toàn đúng đắn."

Đêm đó, sau khi mọi thứ đã lắng xuống, Khơi tiễn Hoài An về phòng, cả hai đứng trước cửa một lúc lâu, những lời chưa nói hết ban nãy vẫn còn lơ lửng giữa họ.

"Chúng ta nên tiếp tục cuộc trò chuyện bị gián đoạn lúc nãy," Khơi nói khẽ, ánh mắt anh chứa đựng một sự chân thành sâu sắc.

"Có lẽ vậy," Hoài An đáp, tim cô đập rộn ràng. "Nhưng có lẽ, sau một đêm dài như thế này, chúng ta nên để nó lại cho một dịp khác, khi cả hai đều thực sự sẵn sàng."

Khơi gật đầu, hiểu ý cô, dù trong ánh mắt anh vẫn còn thoáng một chút tiếc nuối. "Được," anh nói. "Nhưng tôi sẽ không để nó trôi qua mãi mãi đâu."

Anh mỉm cười, một nụ cười ấm áp, đầy hứa hẹn, trước khi quay lưng bước về phía tháp hải đăng để hoàn thành ca trực còn lại trong đêm, để lại Hoài An đứng đó, trái tim cô tràn ngập một cảm giác hạnh phúc xen lẫn hồi hộp về những điều tốt đẹp đang chờ đợi phía trước.

Cô đứng nhìn theo bóng dáng anh khuất dần vào cầu thang xoắn ốc, rồi quay vào phòng, nằm xuống giường nhưng không tài nào chợp mắt được, dù cơ thể cô đã thấm mệt sau một ngày dài đầy biến động. Tâm trí cô cứ liên tục quay về khoảnh khắc anh chạm vào má cô, về ánh mắt anh lúc ấy, về lời hứa còn dang dở giữa họ. Cô nhìn lên trần nhà, mỉm cười một mình trong bóng tối, lắng nghe tiếng sóng biển đều đặn vọng vào, và ánh đèn hải đăng vẫn lặng lẽ quét qua khung cửa sổ mỗi vài giây, như một nhịp điệu quen thuộc ru cô dần chìm vào giấc ngủ, mang theo bao hy vọng cho một ngày mới, và có lẽ, cho cả một chương mới sắp mở ra trong cuộc đời cô.

Đã sao chép liên kết chương