Chương 14
Chương 14 — Người Giữ Đèn Ở Cửa Biển
Đêm đó, Khơi không xuống ăn tối, cũng không có bất kỳ tin nhắn hay lời nhắn nào gửi đến Hoài An. Cô ngồi một mình trong bếp, nhìn phần cơm đã nguội lạnh mà cô đã chuẩn bị cho cả hai, lòng cô nặng trĩu lo âu.
Đến khuya, khi cô định lên phòng nghỉ, cô nghe tiếng bước chân quen thuộc trên cầu thang. Khơi bước vào bếp, gương mặt anh hốc hác, đôi mắt đỏ hoe như vừa trải qua một cuộc chiến nội tâm dữ dội. Anh đứng đó, ngập ngừng một lúc trước khi lên tiếng.
"Anh xin lỗi vì đã bỏ đi như vậy," anh nói, giọng anh khàn đặc vì đã im lặng quá lâu. "Anh cần thời gian để suy nghĩ, để chấp nhận những gì em vừa nói."
"Em hiểu," Hoài An đáp, đứng dậy, nhưng giữ khoảng cách, không chắc chắn liệu anh có sẵn sàng để cô đến gần hay không. "Em xin lỗi vì đã không nói cho anh biết sớm hơn. Đó là một quyết định sai lầm của em."
Khơi lắc đầu, bước lại gần hơn một chút. "Không," anh nói, giọng anh dịu lại. "Anh đã suy nghĩ rất nhiều trong vài giờ qua, trên đỉnh tháp đó, nơi anh luôn tìm đến mỗi khi cần đối diện với những điều khó khăn nhất. Và anh nhận ra, em đã đúng khi muốn chắc chắn tuyệt đối trước khi nói với anh. Anh chỉ... anh chỉ cần thời gian để tiêu hóa tất cả những điều này."
"Anh cảm thấy thế nào?" Hoài An hỏi khẽ, ánh mắt cô đầy lo lắng, dò xét.
Khơi ngồi xuống chiếc ghế đối diện cô, tay anh đan vào nhau trên bàn, ánh mắt anh nhìn xuống, như đang cố gắng sắp xếp lại những cảm xúc hỗn độn bên trong. "Anh cảm thấy... nhẹ nhõm," anh nói cuối cùng, giọng anh có phần ngạc nhiên trước chính cảm xúc của mình. "Nhẹ nhõm vì biết rằng, mình không phải là người đã trực tiếp gây ra cái chết của Khiêm bằng sự chậm trễ của bản thân."
Anh dừng lại, hít một hơi sâu trước khi tiếp tục. "Nhưng đồng thời, anh cũng cảm thấy một cơn giận dữ mà anh chưa từng trải qua trước đây — giận vì sự tắc trách của hệ thống, giận vì cha anh đã cố gắng cảnh báo nhưng không ai lắng nghe, giận vì nếu như một quyết định hành chính đơn giản được xử lý đúng thời hạn, Khiêm có lẽ vẫn còn sống đến hôm nay."
Hoài An lắng nghe, không ngắt lời, để anh có không gian bày tỏ hết những cảm xúc đang cuộn trào trong lòng. "Đó là những cảm xúc hoàn toàn chính đáng," cô nói khi anh dừng lại. "Anh không cần phải kìm nén hay cảm thấy tội lỗi vì những cảm xúc ấy."
"Anh biết," Khơi đáp, ngước lên nhìn cô, ánh mắt anh giờ đây chứa đựng một sự chân thành sâu sắc. "Và anh cũng nhận ra, sự tức giận của anh không nên hướng về em. Em chỉ đang cố gắng làm điều đúng đắn, tìm ra sự thật, và bảo vệ anh khỏi việc phải đối diện với thông tin chưa đầy đủ, có thể gây tổn thương thêm."
Anh đưa tay ra, nắm lấy tay cô trên bàn, một cử chỉ giản dị nhưng chứa đựng biết bao ý nghĩa hòa giải. "Anh xin lỗi vì đã phản ứng gay gắt lúc chiều," anh nói. "Đó không phải là lỗi của em. Em đã làm mọi thứ với sự cẩn trọng và tình yêu thương lớn nhất dành cho anh."
Nước mắt lại một lần nữa dâng lên trong mắt Hoài An, nhưng lần này là những giọt nước mắt của sự nhẹ nhõm, của niềm hạnh phúc khi thấy mối quan hệ giữa họ, dù vừa trải qua một cơn sóng gió, vẫn đủ vững chắc để cùng nhau vượt qua. "Em chỉ muốn anh biết sự thật, muốn anh được giải thoát khỏi gánh nặng tự trách đã đè nặng lên anh suốt hai năm qua," cô nói, giọng cô run lên vì xúc động.
"Và em đã làm được điều đó," Khơi đáp, siết chặt tay cô. "Dù con đường để đến với sự thật ấy có phần gập ghềnh, nhưng cuối cùng, nó đã mang đến cho anh một sự giải thoát mà anh chưa từng dám hy vọng có được."
Họ ngồi đó, tay trong tay, giữa căn bếp nhỏ yên tĩnh, ánh đèn hải đăng bên ngoài vẫn tiếp tục công việc thầm lặng của mình, quét đều đặn qua bầu trời đêm, như một nhân chứng kiên định cho sự hòa giải đang diễn ra giữa hai trái tim đã cùng nhau vượt qua thêm một thử thách nữa trên hành trình tình yêu của họ.
"Vậy giờ chúng ta nên làm gì tiếp theo?" Hoài An hỏi sau một lúc im lặng, giọng cô đã bình tĩnh trở lại.
"Anh nghĩ," Khơi nói, giọng anh dần trở nên chắc chắn hơn, "anh muốn sự thật này được công khai, không chỉ vì bản thân anh, mà vì cha anh, vì Khiêm, và vì tất cả những người gác đèn khác có thể đang phải đối mặt với những rủi ro tương tự do sự tắc trách trong hệ thống quản lý. Anh không muốn bi kịch này lặp lại với bất kỳ gia đình nào khác."
Hoài An gật đầu, cảm nhận được sự quyết tâm mới mẻ trong giọng nói của anh. "Em sẽ giúp anh thực hiện điều đó," cô nói chắc chắn. "Chúng ta sẽ cùng nhau đưa sự thật này ra ánh sáng, theo cách đúng đắn nhất, để nó có thể mang lại thay đổi tích cực cho cả hệ thống, chứ không chỉ đơn thuần là một lời giải oan cho riêng anh."
Sáng hôm sau, khi ánh nắng đầu ngày chiếu rọi qua khung cửa sổ, Khơi đề nghị cả hai cùng đến thăm mộ cha và Khiêm trước khi bắt đầu bất cứ hành động chính thức nào. "Anh muốn báo cho họ biết trước," anh giải thích, "trước khi mọi chuyện được đưa ra công khai."
Họ cùng nhau đi bộ lên ngọn đồi nhỏ nơi nghĩa trang làng tọa lạc, mang theo một bó hoa tươi mà Hoài An đã hái từ khu vườn nhỏ sau nhà. Đứng trước hai ngôi mộ quen thuộc, Khơi quỳ xuống, nhẹ nhàng đặt bó hoa lên phần mộ của cha mình.
"Cha ơi," anh nói khẽ, giọng anh chan chứa cảm xúc. "Con đã biết sự thật rồi. Con biết cha đã cố gắng cảnh báo, đã làm mọi thứ trong khả năng của mình để bảo vệ trạm, bảo vệ chúng con. Con xin lỗi vì đã không tin tưởng đủ vào sự cẩn thận của cha, vì đã tự trách bản thân suốt hai năm qua thay vì tìm hiểu sự thật sớm hơn."
Anh quay sang mộ của Khiêm, tay anh run nhẹ khi chạm vào bia đá mát lạnh. "Khiêm à, anh đã tìm ra sự thật rồi," anh nói, nước mắt bắt đầu lăn dài trên má. "Đó không phải lỗi của anh. Anh xin lỗi vì đã để em phải chờ đợi công lý quá lâu, nhưng anh hứa, anh sẽ làm mọi thứ để đảm bảo không ai khác phải chịu chung số phận như em nữa."
Hoài An đứng lặng lẽ bên cạnh, để anh có không gian riêng cho khoảnh khắc xúc động này, chỉ khẽ đặt tay lên vai anh như một sự đồng hành thầm lặng. Sau một lúc lâu, Khơi đứng dậy, quay sang nhìn cô, ánh mắt anh giờ đây đã bình thản hơn nhiều, dù vẫn còn vương chút xúc động.
"Cảm ơn em," anh nói, "vì đã cho anh cơ hội để nói những lời này, với một trái tim nhẹ nhõm hơn rất nhiều so với trước đây."
"Đó là điều tối thiểu em có thể làm," Hoài An đáp, nắm lấy tay anh. "Giờ thì, chúng ta cần lên kế hoạch cho những bước tiếp theo. Em nghĩ, chúng ta nên đến gặp anh Nghĩa trước, để tham khảo ý kiến về quy trình chính thức để đưa vấn đề này lên cấp có thẩm quyền xử lý."
Khơi gật đầu đồng ý, dù trong ánh mắt anh vẫn còn thoáng chút lo lắng. "Anh chỉ hy vọng, việc này sẽ không biến thành một cuộc chiến pháp lý kéo dài, mệt mỏi," anh nói. "Anh chỉ muốn sự thật được ghi nhận, và hệ thống được cải thiện để tránh những bi kịch tương tự trong tương lai."
"Em tin, với đầy đủ bằng chứng như chúng ta có, quá trình này sẽ không quá phức tạp," Hoài An trấn an anh. "Và dù kết quả thế nào, em sẽ luôn ở bên cạnh anh trong suốt hành trình này."
Họ nắm tay nhau bước xuống đồi, ánh nắng buổi sáng chiếu rọi lên con đường mòn quen thuộc, mang theo một cảm giác nhẹ nhõm, hy vọng mới mẻ sau đêm giông bão cảm xúc vừa qua, sẵn sàng đối mặt với những bước tiếp theo trên hành trình tìm kiếm công lý cho những người đã khuất.
Trên đường về, họ ghé qua nhà ông Năm Vọng để chia sẻ tin tức. Nghe xong toàn bộ câu chuyện, ông lão ngồi lặng đi một lúc lâu, đôi mắt ông ánh lên một nỗi xúc động khó tả.
"Bác đã luôn tin, cha con không đời nào để một vấn đề nghiêm trọng như vậy trôi qua mà không lên tiếng," ông nói, giọng ông run run. "Giờ thì sự thật đã sáng tỏ, ông ấy có thể yên lòng nhắm mắt rồi."
"Cháu định làm đơn kiến nghị chính thức, yêu cầu Cục Hàng hải xem xét lại toàn bộ vụ việc," Khơi nói, giọng anh chắc chắn. "Không chỉ vì cháu, mà vì Khiêm, vì cha, và vì tất cả những người gác đèn khác đang phải sống trong điều kiện thiết bị xuống cấp mà không được quan tâm đúng mức."
Ông Năm Vọng gật đầu tán thành. "Cả làng sẽ ủng hộ con," ông nói. "Nếu cần bất cứ nhân chứng nào xác nhận về tính cách, sự cẩn trọng của cha con, bác sẵn sàng đứng ra làm chứng."
Hoài An cảm thấy lòng mình ấm áp trước sự đoàn kết, ủng hộ mà cả cộng đồng làng Hạ Triều dành cho Khơi. Cô biết, hành trình tìm kiếm công lý phía trước có thể còn nhiều khó khăn, nhưng với sự đồng hành của những con người chân thành như thế này, cô tin rằng, sự thật cuối cùng sẽ được ghi nhận một cách trọn vẹn, mang lại công bằng cho những người đã khuất và sự an tâm cho những người còn ở lại.