Người Giữ Đèn Ở Cửa Biển
8 phút đọc

Chương 6

Chương 6 — Người Giữ Đèn Ở Cửa Biển

Cập nhật 17/08/2026 8 phút đọc

Hai tuần trôi qua nhanh chóng, và những gì Hoài An dự tính ban đầu chỉ là một chuyến khảo sát ngắn ngày giờ đây đã kéo dài hơn nhiều so với kế hoạch. Khối lượng dữ liệu cần thu thập lớn hơn cô tưởng, đặc biệt sau khi cô quyết định mở rộng phạm vi đánh giá để bao gồm cả những yếu tố phi kỹ thuật — điều mà trước đây không nằm trong yêu cầu chính thức của dự án.

"Cô định ở đây thêm bao lâu nữa?" Khơi hỏi một buổi sáng, khi họ cùng nhau chuẩn bị bữa sáng đơn giản trong bếp. Câu hỏi không còn mang giọng điệu cảnh giác như trước, mà chứa đựng một sự quan tâm chân thành.

"Có lẽ thêm một tuần nữa," Hoài An đáp, khuấy đều nồi cháo đang sôi trên bếp. "Tôi muốn thu thập đủ dữ liệu về biến động thời tiết theo mùa, điều đó cần thời gian quan sát lâu hơn."

Khơi gật đầu, không tỏ vẻ khó chịu như những ngày đầu khi nghe tin cô sẽ ở lại lâu hơn. Ngược lại, có một sự nhẹ nhõm thoáng qua trong ánh mắt anh mà chính anh cũng không nhận ra.

Công việc hàng ngày của họ giờ đây đã trở thành một nhịp điệu quen thuộc, gần như ăn ý. Buổi sáng, họ cùng lên tháp kiểm tra hệ thống đèn, ghi chép dữ liệu. Buổi trưa, họ thay nhau nấu những bữa cơm giản dị, chia sẻ về cuộc sống, về những câu chuyện nhỏ nhặt hàng ngày. Buổi chiều, Hoài An dành thời gian phân tích dữ liệu, trong khi Khơi tiếp tục công việc bảo trì thường nhật của mình, đôi khi cùng cô trao đổi về những phát hiện kỹ thuật.

Một buổi tối, khi họ cùng ngồi trên bậc thềm ngắm hoàng hôn, Khơi mang ra một chiếc hộp gỗ cũ, mở nắp cẩn thận. Bên trong là những bức ảnh gia đình đã ố vàng theo thời gian.

"Đây là gia đình tôi," anh nói, đưa cho cô xem từng tấm ảnh một cách trân trọng. "Cha tôi, mẹ tôi, và Khiêm."

Hoài An cầm lấy từng bức ảnh, ngắm nhìn kỹ lưỡng. Trong ảnh, một người đàn ông trung niên với gương mặt phúc hậu đứng cạnh ngọn hải đăng, tay ôm hai đứa trẻ, một bé trai lớn hơn với gương mặt nghiêm nghị đã có nét giống Khơi hiện tại, và một bé trai nhỏ hơn với nụ cười tươi rói, hồn nhiên.

"Khiêm giống anh nhiều đấy," cô nhận xét, chỉ vào bức ảnh.

"Nó có nụ cười giống mẹ tôi hơn," Khơi đáp, giọng anh trầm xuống đầy hoài niệm nhưng không còn nặng nề như trước. "Mẹ tôi mất khi Khiêm mới năm tuổi, vì bệnh tim. Từ đó, cha tôi một mình nuôi cả hai anh em, vừa làm công việc gác đèn, vừa chăm sóc chúng tôi."

"Chắc hẳn không dễ dàng gì," Hoài An nói khẽ, cảm nhận được sức nặng của những gì gia đình Khơi đã trải qua.

"Cha tôi luôn nói, biển cả vừa khắc nghiệt vừa bao dung," Khơi kể tiếp, ánh mắt anh xa xăm nhìn ra biển đang chuyển màu tím thẫm dưới ánh hoàng hôn. "Nó lấy đi mẹ tôi theo một cách nào đó — bà làm việc quá sức vì lo toan cho gia đình giữa nơi hẻo lánh này, không được chăm sóc y tế kịp thời khi phát bệnh. Nhưng nó cũng cho chúng tôi một mái nhà, một công việc ý nghĩa, một cộng đồng luôn yêu thương, đùm bọc lẫn nhau."

Hoài An lắng nghe từng lời anh kể, cảm nhận được tình yêu sâu sắc mà Khơi dành cho vùng đất này, cho công việc này, không chỉ đơn thuần là trách nhiệm kế thừa từ cha, mà là cả một phần bản sắc, một phần linh hồn của anh.

"Cha tôi mất cách đây bốn năm, vì một cơn đột quỵ," Khơi tiếp tục, giọng anh nhẹ nhàng hơn khi kể đến đoạn này, như thể nỗi đau ấy đã được thời gian xoa dịu phần nào. "Ông mất ngay trên đỉnh tháp, trong lúc đang thực hiện ca trực đêm. Chúng tôi tìm thấy ông vào sáng hôm sau, gương mặt ông vẫn hướng ra biển, như thể ông vẫn đang dõi theo, bảo vệ những con tàu ngoài khơi đến tận giây phút cuối cùng."

"Đó hẳn là một cách ra đi đầy ý nghĩa đối với một người yêu công việc như ông," Hoài An nói, cố gắng tìm một góc nhìn tích cực cho câu chuyện đau buồn ấy.

"Tôi cũng nghĩ vậy," Khơi đáp, khẽ mỉm cười. "Sau khi cha mất, tôi chính thức tiếp quản trạm. Khiêm khi đó vẫn còn đi học, nhưng nó luôn nói muốn theo nghiệp đi biển, dù không nhất thiết phải làm người gác đèn như tôi và cha. Nó thích sự tự do, thích được lênh đênh trên những con tàu, khám phá những vùng biển mới."

Anh dừng lại một lúc, siết chặt bức ảnh Khiêm trong tay. "Tôi từng nghĩ, có lẽ nó chọn con đường đó cũng một phần vì muốn thoát khỏi cái bóng của cha và tôi, muốn tự tạo dựng con đường riêng cho mình. Giờ nghĩ lại, tôi ước gì mình đã ủng hộ nó nhiều hơn, thay vì lo lắng, cản trở nó những ngày đầu nó mới bắt đầu theo tàu học nghề."

"Anh đã cản trở nó?" Hoài An hỏi nhẹ nhàng, không phải để trách móc, mà để hiểu rõ hơn.

"Tôi lo lắng cho sự an toàn của nó," Khơi thừa nhận. "Tôi biết biển cả nguy hiểm thế nào, đặc biệt với người mới vào nghề. Tôi đã cố gắng thuyết phục nó chọn một công việc an toàn hơn trên đất liền. Nhưng nó vẫn kiên quyết theo đuổi ước mơ của mình, và tôi, dù không hoàn toàn ủng hộ, cuối cùng cũng để nó đi, vì tôi biết, đó là điều nó thực sự mong muốn."

Hoài An đặt tay lên vai anh, một cử chỉ an ủi giản dị nhưng chân thành. "Anh đã tôn trọng ước mơ của em trai mình," cô nói. "Đó không phải là một sai lầm, mà là một tình yêu thương thực sự, dù kết quả cuối cùng có đau lòng đến đâu."

Khơi nhìn cô, ánh mắt anh chứa đựng một sự biết ơn sâu sắc trước cách cô nhìn nhận câu chuyện của anh, không phán xét, không thương hại, mà bằng sự thấu hiểu chân thành. Họ ngồi đó, cùng nhau ngắm những bức ảnh cũ dưới ánh hoàng hôn dần tắt, chia sẻ những ký ức, những nỗi đau, và cả những hy vọng nhỏ nhoi đang dần nhen nhóm trở lại trong lòng cả hai.

"Còn cô thì sao?" Khơi hỏi, cẩn thận cất những bức ảnh trở lại hộp gỗ. "Cô chưa kể nhiều về gia đình mình."

Hoài An mỉm cười, kéo đầu gối lên ngực, ôm lấy chúng trong một tư thế thoải mái. "Gia đình tôi khá đơn giản," cô bắt đầu. "Cha tôi, như tôi từng kể, là sĩ quan hải quân. Mẹ tôi là giáo viên tiểu học. Tôi là con một, được nuôi dạy khá nghiêm khắc nhưng đầy tình thương."

"Cô có định theo nghề của cha không, ngay từ đầu?" Khơi hỏi, tò mò về hành trình đưa cô đến với công việc hiện tại.

"Ban đầu tôi muốn học y, giống mẹ tôi mong muốn," Hoài An đáp, bật cười nhẹ trước ký ức cũ. "Nhưng sau khi cha tôi bị buộc nghỉ hưu sớm, tôi nhận ra mình muốn hiểu rõ hơn về hệ thống mà ông từng phục vụ, muốn tìm cách để những quyết định như vậy không lặp lại một cách vô tâm với những người khác nữa. Vì vậy tôi chuyển hướng sang kỹ thuật hàng hải."

"Đó là một lý do đầy ý nghĩa," Khơi nhận xét, ánh mắt anh nhìn cô với sự ngưỡng mộ chân thành. "Cô muốn thay đổi hệ thống từ bên trong."

"Tôi cũng không chắc mình đã làm được điều đó chưa," Hoài An thừa nhận, giọng cô có chút tự giễu. "Đôi khi tôi cảm thấy mình chỉ là một bánh răng nhỏ trong cỗ máy lớn, không đủ sức để thay đổi những quyết định đã được vạch sẵn từ trên."

"Nhưng cô đang cố gắng," Khơi nói, giọng anh chắc chắn. "Đó là điều quan trọng nhất. Không phải ai cũng dám đặt câu hỏi về hệ thống mình đang phục vụ."

Đêm dần buông xuống, những ngôi sao bắt đầu lấp lánh hiện ra trên bầu trời quang đãng hiếm hoi. Khơi đứng dậy, đi vào trong nhà mang ra một tấm chăn mỏng, khoác lên vai Hoài An khi gió biển đêm bắt đầu trở lạnh.

"Cảm ơn anh," cô nói, kéo tấm chăn chặt hơn quanh người, cảm nhận được sự ấm áp không chỉ từ tấm chăn, mà còn từ cử chỉ quan tâm nhỏ bé nhưng chân thành ấy.

Họ tiếp tục ngồi đó, ngắm nhìn bầu trời đêm đầy sao, lắng nghe tiếng sóng vỗ rì rào không ngừng dưới chân hải đăng, và ánh đèn phía trên đầu họ vẫn đều đặn quét qua mặt biển tối đen, như một nhịp thở kiên định, bền bỉ của chính nơi này — nơi đã chứng kiến bao thế hệ gia đình Khơi sống, yêu thương, mất mát, và giờ đây, đang chứng kiến một điều gì đó mới mẻ, ấm áp bắt đầu nảy nở giữa hai con người từng xa lạ.

"Cô có bao giờ nghĩ mình sẽ ở lại một nơi như thế này lâu dài không?" Khơi bất ngờ hỏi, giọng anh nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa một sự tò mò sâu xa hơn cả câu hỏi bề mặt.

Hoài An im lặng một lúc, suy nghĩ thật kỹ trước khi trả lời. "Trước đây thì không," cô thừa nhận. "Tôi luôn nghĩ mình sẽ gắn bó với thành phố, với công việc văn phòng ổn định. Nhưng những ngày ở đây đã khiến tôi nhìn nhận lại nhiều điều. Có một sự bình yên ở nơi này mà tôi chưa từng tìm thấy được ở bất cứ đâu khác."

Khơi không đáp lại ngay, chỉ khẽ gật đầu, nhưng trong lòng anh, một hạt giống hy vọng nhỏ bé đã bắt đầu nảy mầm, dù anh còn chưa dám tin tưởng hoàn toàn vào cảm giác ấy, sau tất cả những gì anh đã mất.

Đã sao chép liên kết chương