Người Giữ Đèn Ở Cửa Biển
8 phút đọc

Chương 12

Chương 12 — Người Giữ Đèn Ở Cửa Biển

Cập nhật 17/08/2026 8 phút đọc

Một tuần sau, Hoài An nhận được phản hồi từ bộ phận lưu trữ hồ sơ trung ương, kèm theo một tệp đính kèm chứa đầy đủ hồ sơ xử lý các yêu cầu bảo trì từ trạm Cửa Vọng trong giai đoạn cô yêu cầu. Cô ngồi trong phòng làm việc riêng được sắp xếp cho mình, tim đập nhanh khi mở từng tài liệu ra xem xét.

Cô dành cả buổi sáng để đối chiếu, phân tích từng tài liệu một cách tỉ mỉ, cẩn trọng. Dần dần, một bức tranh rõ ràng hơn bắt đầu hiện ra trước mắt cô, một bức tranh khiến cô cảm thấy vừa bàng hoàng, vừa phẫn nộ.

Theo hồ sơ, cha của Khơi đã gửi đơn yêu cầu bảo trì khẩn cấp cho máy phát điện dự phòng cũ ba tháng trước khi ông qua đời, cảnh báo về tình trạng dây dẫn xuống cấp nghiêm trọng có thể dẫn đến nguy cơ mất điện đột ngột trong điều kiện thời tiết khắc nghiệt. Yêu cầu này đã được ghi nhận, nhưng bị xếp vào danh sách chờ xử lý do đợt cắt giảm ngân sách bảo trì toàn ngành vào thời điểm đó, một quyết định được đưa ra ở cấp quản lý cao hơn nhiều so với phạm vi trách nhiệm của trạm.

Sau khi cha Khơi qua đời vì đột quỵ, đơn yêu cầu ấy dường như đã bị lãng quên trong hệ thống, không có bất kỳ đơn vị nào tiếp tục theo dõi, xử lý, có lẽ vì sự thay đổi nhân sự quản lý và thiếu sót trong quy trình bàn giao công việc. Khơi, khi mới tiếp quản trạm ở tuổi còn khá trẻ, có lẽ đã không nhận thức đầy đủ về mức độ nghiêm trọng của vấn đề kỹ thuật này, hoặc đơn giản là chưa có đủ thời gian, kinh nghiệm để theo dõi sát sao tình trạng của thiết bị cũ mà cha anh để lại.

Và rồi, gần hai năm sau, đúng vào đêm bão định mệnh ấy, chính đoạn dây dẫn xuống cấp mà cha Khơi từng cảnh báo đã gây ra sự cố khiến máy phát điện dự phòng không thể khởi động kịp thời.

Hoài An ngồi lặng người trước màn hình máy tính, tay cô run lên khi nhận ra toàn bộ sự thật phũ phàng này. Đây không phải là lỗi của Khơi. Đây là hậu quả của một hệ thống quản lý thiếu sót, của những quyết định cắt giảm ngân sách vô tâm, của sự lãng quên trong quy trình hành chính — những yếu tố hoàn toàn nằm ngoài tầm kiểm soát của một chàng trai trẻ vừa mất cha, đang phải một mình gánh vác trách nhiệm nặng nề của cả một trạm hải đăng.

Cô ngồi đó rất lâu, cố gắng trấn tĩnh lại cảm xúc đang dâng trào, vừa là sự phẫn nộ trước sự tắc trách của hệ thống, vừa là nỗi xót xa sâu sắc khi nghĩ đến việc Khơi đã phải mang gánh nặng tự trách sai lầm này suốt hai năm ròng rã.

Cô cần phải kiểm tra lại thật kỹ lưỡng, đảm bảo mình không hiểu lầm bất cứ chi tiết nào trước khi quyết định phải làm gì tiếp theo trong tình huống nhạy cảm này. Cô dành thêm vài giờ đồng hồ để rà soát lại toàn bộ chuỗi tài liệu, đối chiếu ngày tháng, chữ ký, các mã số hồ sơ, để đảm bảo tính chính xác tuyệt đối của những gì mình vừa phát hiện ra.

Đến chiều, khi Khơi từ tháp xuống, tìm cô để cùng ăn trưa muộn, anh nhận thấy ngay vẻ mặt căng thẳng khác thường của cô. "Em không sao chứ?" anh hỏi, ngồi xuống đối diện cô, ánh mắt anh đầy lo lắng.

"Em ổn," Hoài An đáp, cố gắng giữ giọng bình thường, dù trong lòng vẫn còn ngổn ngang những suy nghĩ chưa được sắp xếp gọn gàng. "Chỉ là công việc hôm nay hơi căng thẳng thôi."

Cô chưa sẵn sàng để nói ra sự thật ngay lúc này, không phải vì cô muốn giấu giếm anh, mà vì cô cảm thấy mình cần phải chuẩn bị kỹ lưỡng hơn, cả về mặt bằng chứng lẫn cách thức truyền đạt, trước khi đặt anh vào một tình huống có thể khơi lại toàn bộ nỗi đau cũ theo một cách hoàn toàn khác.

"Em có vẻ có điều gì đó đang lo lắng," Khơi nói, ánh mắt anh dò xét, đầy quan tâm chân thành. "Em biết em có thể chia sẻ với anh bất cứ điều gì, đúng không?"

Hoài An nhìn anh, cảm thấy trái tim mình thắt lại trước sự tin tưởng chân thành trong ánh mắt anh. "Em biết," cô đáp, cố gắng nở một nụ cười trấn an. "Chỉ là em cần thêm thời gian để xử lý một số việc, rồi em sẽ nói cho anh nghe mọi chuyện, em hứa."

Khơi gật đầu, không gặng hỏi thêm, dù ánh mắt anh vẫn còn thoáng chút lo lắng. Anh tin tưởng cô, và sự tin tưởng ấy càng khiến Hoài An cảm thấy trách nhiệm nặng nề hơn trong việc phải xử lý sự thật này một cách đúng đắn, cẩn trọng nhất có thể, để không phản bội lại niềm tin quý giá mà anh đã dành cho cô.

Tối hôm đó, sau khi Khơi đã lên tháp trực ca đêm, Hoài An ngồi một mình, gọi điện cho người duy nhất cô nghĩ có thể cho cô lời khuyên đúng đắn trong tình huống nhạy cảm này — bà Tư Nhàn, người đã biết Khơi từ khi anh còn nhỏ, người hiểu rõ tính cách và những vết thương lòng của anh hơn bất kỳ ai khác trong làng.

"Cháu gọi cho bác giờ này chắc có chuyện gì quan trọng lắm," bà Tư Nhàn nói ngay khi bắt máy, giọng bà có phần lo lắng nhận ra sự bất thường trong giọng nói của Hoài An.

"Dạ, cháu... cháu vừa phát hiện ra một điều liên quan đến đêm bão năm ấy, đêm mà Khiêm mất," Hoài An bắt đầu, giọng cô run run. "Cháu tìm thấy bằng chứng cho thấy, sự cố máy phát điện không phải do lỗi của anh Khơi. Đó là do một yêu cầu bảo trì đã bị cấp trên ngâm lại vì cắt giảm ngân sách, từ trước khi cha anh ấy mất."

Đầu dây bên kia im lặng một lúc lâu, chỉ có tiếng thở dài nặng nề của bà Tư Nhàn vang lên. "Bác đã luôn nghi ngờ có điều gì đó không ổn," bà nói cuối cùng, giọng bà trầm xuống đầy xúc động. "Cha thằng Khơi là người cẩn thận nhất bác từng biết, không đời nào ông ấy lại để một vấn đề nghiêm trọng như vậy trôi qua mà không báo cáo."

"Cháu không biết phải nói với anh Khơi như thế nào," Hoài An thú nhận, giọng cô đầy lo lắng. "Cháu sợ, sự thật này, dù có thể giải thoát anh ấy khỏi gánh nặng tự trách, nhưng cũng có thể mang đến một nỗi đau mới — biết rằng cái chết của Khiêm lẽ ra có thể tránh được, nếu hệ thống không quá tắc trách."

Bà Tư Nhàn im lặng suy nghĩ một lúc trước khi lên tiếng. "Cháu à, bác nghĩ, dù sự thật có đau lòng đến đâu, thằng Khơi cũng xứng đáng được biết," bà nói, giọng bà chắc chắn. "Nó đã tự giam mình trong lỗi lầm không phải của nó suốt hai năm qua. Đã đến lúc nó cần được giải thoát khỏi gánh nặng ấy, dù con đường để đạt được điều đó có gập ghềnh thế nào."

"Cháu cũng nghĩ vậy," Hoài An đáp, cảm thấy nhẹ nhõm phần nào khi có người đồng tình với suy nghĩ của mình. "Nhưng cháu muốn tìm cách truyền đạt điều này một cách nhẹ nhàng nhất có thể, không muốn nó trở thành một cú sốc đột ngột."

"Cháu là người hiểu nó nhất lúc này, ngoài bác ra," bà Tư Nhàn nói, giọng bà đầy tin tưởng. "Bác tin cháu sẽ biết cách làm điều đó đúng lúc, đúng cách. Có lẽ, cháu nên chuẩn bị đầy đủ bằng chứng trước, để nó không cảm thấy đây chỉ là một suy đoán, mà là một sự thật có căn cứ rõ ràng."

"Cảm ơn bác," Hoài An nói, cảm thấy lòng mình vững vàng hơn sau cuộc trò chuyện chân thành ấy. "Cháu sẽ cố gắng hoàn thiện đầy đủ hồ sơ trước khi nói chuyện với anh ấy."

"Và cháu à," bà Tư Nhàn nói thêm trước khi kết thúc cuộc gọi, giọng bà chứa đựng một sự trìu mến sâu sắc. "Dù chuyện gì xảy ra, hãy nhớ rằng, cháu không đơn độc trong việc này đâu. Cả làng Hạ Triều đều ở đây, sẵn sàng hỗ trợ hai đứa vượt qua bất cứ điều gì."

Sau khi kết thúc cuộc gọi, Hoài An ngồi lặng một lúc lâu, cảm nhận được sức nặng của trách nhiệm đang đặt lên vai mình, nhưng cũng cảm thấy một sự quyết tâm mới mẻ. Cô biết, mình cần phải tiếp tục thu thập thêm bằng chứng, chuẩn bị kỹ lưỡng, để khi thời điểm thích hợp đến, cô có thể mang đến cho Khơi không chỉ là sự thật, mà còn là sự giải thoát trọn vẹn khỏi gánh nặng đã đè nặng lên tâm hồn anh suốt quá lâu.

Cô mở lại tập hồ sơ trên laptop, bắt đầu soạn thảo một bản tóm tắt chi tiết, sắp xếp các tài liệu theo trình tự thời gian rõ ràng, đánh dấu những điểm mấu chốt quan trọng nhất. Cô muốn khi trình bày với Khơi, mọi thứ phải rành mạch, có căn cứ vững chắc, không để lại bất kỳ khoảng trống nào cho sự hoài nghi hay hiểu lầm có thể nảy sinh, bởi cô hiểu, một sự thật lớn lao như thế này cần được đón nhận trong sự rõ ràng, không phải trong sự mơ hồ.

Ngoài cửa sổ, ánh đèn hải đăng vẫn đều đặn quét qua bầu trời đêm, và Hoài An ngước nhìn lên, thầm hứa với chính mình rằng, cô sẽ làm mọi thứ trong khả năng để đảm bảo sự thật này, khi được tiết lộ, sẽ mang lại sự chữa lành, chứ không phải thêm một vết thương mới, cho người đàn ông cô yêu thương sâu sắc, người đã dạy cô hiểu thế nào là kiên cường giữa mất mát.

Đã sao chép liên kết chương