Người Giữ Đèn Ở Cửa Biển
9 phút đọc

Chương 13

Chương 13 — Người Giữ Đèn Ở Cửa Biển

Cập nhật 17/08/2026 9 phút đọc

Những ngày sau đó, Hoài An dành phần lớn thời gian rảnh rỗi để hoàn thiện bộ hồ sơ chứng cứ, đối chiếu từng chi tiết, đảm bảo mọi lập luận đều có căn cứ vững chắc. Cô cũng liên hệ với một vài đồng nghiệp cũ tại Cục Hàng hải, những người có thể giúp cô xác minh thêm về quy trình xử lý các yêu cầu bảo trì trong giai đoạn cắt giảm ngân sách năm ấy, để hiểu rõ hơn bối cảnh dẫn đến sự chậm trễ nghiêm trọng này.

Trong lúc đó, cô vẫn cố gắng duy trì nhịp sống bình thường cùng Khơi, dù trong lòng cô luôn mang theo một gánh nặng bí mật. Đôi lúc, cô bắt gặp Khơi nhìn mình với ánh mắt dò hỏi, như thể anh cảm nhận được có điều gì đó khác lạ trong thái độ của cô, nhưng anh chưa bao giờ gặng hỏi, tôn trọng không gian riêng tư mà cô cần.

Một buổi chiều, khi Hoài An đang ngồi làm việc trong phòng lưu trữ, sắp xếp lại những tài liệu cuối cùng cho bộ hồ sơ của mình, Khơi bất ngờ bước vào, tay anh cầm theo một chồng tài liệu khác mà anh vừa tìm thấy trong lúc dọn dẹp kho chứa đồ phía sau nhà.

"Anh tìm thấy mấy cái này," anh nói, đặt chồng tài liệu xuống bàn. "Có vẻ là những giấy tờ cũ của cha, anh nghĩ có thể em cần cho công việc của mình."

Hoài An cảm thấy tim mình thắt lại khi nhận ra, trong số những tài liệu Khơi vừa mang đến, có một bản sao khác của chính lá đơn yêu cầu bảo trì mà cô đã tìm thấy trước đó, cùng với một vài ghi chú viết tay của cha Khơi bày tỏ sự lo lắng về tình trạng an toàn của thiết bị.

"Cảm ơn anh," cô nói, cố gắng giữ giọng bình thường, dù tay cô hơi run khi cầm lấy tập tài liệu.

Khơi, nhận thấy sự thay đổi nhỏ trong biểu cảm của cô, dừng lại, ánh mắt anh dò xét. "Có gì không ổn sao?" anh hỏi, giọng anh có phần cảnh giác trở lại, gợi nhớ đến những ngày đầu khi họ mới quen biết nhau.

"Không có gì đâu," Hoài An đáp, nhưng giọng cô không đủ thuyết phục để xóa tan sự nghi ngờ đang dần hình thành trong mắt anh.

Khơi bước đến gần hơn, nhìn xuống chồng tài liệu trên bàn, ánh mắt anh lướt qua những trang giấy đã ố vàng. Đột nhiên, anh nhận ra một trong số đó chính là lá đơn yêu cầu bảo trì mà anh chưa từng để ý đến trước đây, dù nó đã nằm trong kho lưu trữ của gia đình anh suốt nhiều năm qua.

"Đây là gì vậy?" anh hỏi, cầm lấy tờ đơn lên, đọc lướt qua nội dung, gương mặt anh dần chuyển sang một biểu cảm khó hiểu.

Hoài An biết, khoảnh khắc cô đã cố gắng trì hoãn giờ đây đã đến, dù cô chưa hoàn toàn sẵn sàng. "Khơi," cô nói, giọng cô nhẹ nhàng nhưng nghiêm túc. "Em nghĩ, chúng ta cần ngồi xuống nói chuyện về điều này."

"Nói chuyện về cái gì?" Khơi hỏi, giọng anh bắt đầu căng thẳng khi nhận ra có điều gì đó quan trọng đang bị che giấu. "Đây là đơn yêu cầu sửa chữa máy phát điện của cha anh. Tại sao em lại có nó trong hồ sơ công việc của mình?"

"Em tìm thấy nó trong quá trình rà soát tài liệu lịch sử của trạm," Hoài An giải thích, cố gắng giữ giọng bình tĩnh. "Và em đã tìm hiểu thêm, đối chiếu với hồ sơ xử lý từ Cục Hàng hải."

Khơi im lặng, ánh mắt anh dán chặt vào tờ đơn trong tay, những dòng chữ quen thuộc của cha anh hiện lên trước mắt anh như một cơn sóng ký ức ập đến. "Đây là về máy phát điện cũ," anh nói, giọng anh chậm rãi, như thể đang cố gắng ghép nối các mảnh thông tin lại với nhau. "Máy phát điện đã gây ra sự cố đêm đó."

"Đúng vậy," Hoài An xác nhận, giọng cô nhẹ nhàng nhưng chắc chắn.

"Cha đã báo cáo vấn đề này từ trước khi ông mất?" Khơi hỏi, giọng anh bắt đầu run lên, một sự kết hợp giữa hoang mang và một cảm xúc khác mà anh chưa thể gọi tên.

"Vâng," Hoài An đáp, quyết định đã đến lúc cô cần nói ra toàn bộ sự thật, dù cô biết điều này có thể sẽ khiến anh chao đảo. "Ba tháng trước khi cha anh mất, ông đã gửi yêu cầu bảo trì khẩn cấp này lên cấp trên, cảnh báo về tình trạng xuống cấp nghiêm trọng của hệ thống dây dẫn máy phát điện dự phòng."

Khơi đứng đó, tay anh siết chặt tờ đơn, cơ thể anh căng cứng như đang cố gắng kiểm soát một cơn bão cảm xúc đang trào dâng bên trong. "Vậy tại sao," anh hỏi, giọng anh nghẹn lại, "tại sao nó không được sửa chữa? Tại sao không ai nói cho tôi biết về chuyện này?"

Hoài An bước đến gần hơn, muốn đặt tay lên vai anh để trấn an, nhưng Khơi lùi lại một bước, ánh mắt anh giờ đây tràn ngập một sự bối rối, tổn thương sâu sắc mà cô chưa từng thấy ở anh kể từ đêm bão định mệnh ấy.

"Em biết chuyện này bao lâu rồi?" anh hỏi, giọng anh đột nhiên trở nên lạnh lùng, xa cách, một bức tường phòng thủ mà cô nghĩ họ đã cùng nhau phá bỏ từ lâu giờ đây dường như đang được dựng lại.

"Khoảng hai tuần," Hoài An đáp thành thật, dù cô biết câu trả lời này có thể khiến mọi chuyện tồi tệ hơn. "Em phát hiện ra tờ đơn này trong lúc sắp xếp hồ sơ lưu trữ, và em đã dành thời gian để xác minh lại toàn bộ thông tin trước khi nói với anh."

"Hai tuần?" Khơi lặp lại, giọng anh chứa đựng một sự tổn thương rõ rệt. "Em đã biết chuyện này suốt hai tuần mà không nói cho anh biết?"

"Em muốn chắc chắn tuyệt đối trước khi nói với anh," Hoài An giải thích, giọng cô khẩn thiết. "Em không muốn đưa cho anh một thông tin chưa đầy đủ, có thể gây hiểu lầm hoặc tổn thương không đáng có nếu như em hiểu sai vấn đề."

"Vậy trong khi em đang bận 'xác minh', anh vẫn tiếp tục sống với suy nghĩ rằng chính mình đã giết chết em trai mình," Khơi nói, giọng anh run lên, không còn kìm nén được cảm xúc đang trào dâng. "Em có biết cảm giác đó như thế nào không? Mỗi đêm anh lên tháp trực, anh đều tự hỏi, liệu mình có phản ứng đủ nhanh không, liệu mình có thể làm tốt hơn không."

"Em biết, và chính vì vậy em càng thận trọng hơn," Hoài An đáp, nước mắt bắt đầu dâng lên trong mắt cô trước sự đau đớn hiện rõ trên gương mặt Khơi. "Em không muốn nói nửa vời, rồi lại khiến anh phải chịu đựng thêm một sự bất định nào khác. Em muốn khi nói với anh, em có thể đưa ra toàn bộ sự thật, đầy đủ bằng chứng, để anh không còn phải nghi ngờ bất cứ điều gì nữa."

Khơi quay lưng lại, bước đến bên cửa sổ, tay anh vẫn siết chặt tờ đơn, vai anh run lên vì một cảm xúc hỗn độn mà chính anh cũng không thể gọi tên — vừa là sự nhẹ nhõm mơ hồ trước khả năng mình có thể không phải chịu trách nhiệm hoàn toàn, vừa là một cơn giận dữ bùng lên trước sự tắc trách của hệ thống đã cướp đi em trai mình, và cả một cảm giác bị phản bội vì Hoài An đã giữ bí mật này với anh suốt hai tuần qua.

"Anh cần thời gian một mình," anh nói cuối cùng, giọng anh khàn đặc, không quay đầu lại nhìn cô. "Xin lỗi, nhưng anh không thể nói chuyện này ngay bây giờ."

"Khơi, em..." Hoài An bắt đầu, nhưng anh đã bước ra khỏi phòng trước khi cô kịp nói hết câu, để lại cô đứng đó một mình giữa căn phòng lưu trữ bừa bộn, tay cô vẫn còn run vì cuộc đối thoại vừa xảy ra.

Cô nghe tiếng bước chân anh vang lên trên cầu thang xoắn ốc, tiếng cửa buồng đèn đóng lại, và cô biết, anh đang tìm đến nơi duy nhất khiến anh cảm thấy an toàn mỗi khi cần đối diện với những cảm xúc quá lớn để có thể xử lý ngay lập tức.

Hoài An ngồi thụp xuống chiếc ghế gần đó, hai tay ôm lấy đầu, nước mắt cuối cùng cũng lăn dài trên má cô. Cô biết, mình đã làm đúng khi muốn có đầy đủ bằng chứng trước khi nói ra sự thật, nhưng cô cũng nhận ra, có lẽ cách cô xử lý tình huống này chưa thực sự hoàn hảo — có lẽ cô nên tìm cách chia sẻ với Khơi sớm hơn, ngay cả khi thông tin chưa hoàn toàn đầy đủ, thay vì để anh phát hiện ra một cách đột ngột như vậy.

Cô ngồi đó rất lâu, giữa những chồng hồ sơ cũ, lắng nghe tiếng gió biển thổi qua khe cửa sổ, cảm giác tội lỗi và lo lắng đan xen trong lòng. Cô tự hỏi, liệu mình có vừa làm tổn hại đến mối quan hệ mà cả hai đã cùng nhau xây dựng nên, chỉ vì một quyết định mà cô tin là đúng đắn nhưng có lẽ đã được thực hiện sai thời điểm, sai cách thức.

Bên ngoài, ánh hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm cả bầu trời thành một màu cam u ám, như phản chiếu chính tâm trạng rối bời đang bao trùm lấy cả hai người, giữa một ngọn hải đăng vốn luôn là biểu tượng của sự dẫn đường, soi sáng, giờ đây lại trở thành nơi chứng kiến một trong những khoảnh khắc mong manh nhất trong mối quan hệ của họ.

Cô đứng dậy, bước ra hiên nhà, nhìn lên đỉnh tháp nơi bóng dáng Khơi thấp thoáng sau lớp kính buồng đèn, cô đơn giữa không gian anh từng chia sẻ cùng cô trong biết bao khoảnh khắc ấm áp. Cô không biết mình nên chờ đợi hay nên chủ động tìm anh, sợ rằng bất cứ hành động nào lúc này cũng có thể khiến mọi thứ trở nên tồi tệ hơn.

Cuối cùng, cô quyết định để anh có không gian riêng như anh đã yêu cầu, quay trở lại phòng mình, nhưng không tài nào tập trung vào bất cứ công việc nào khác. Cô ngồi đó, ôm lấy tập hồ sơ bằng chứng mà mình đã dày công chuẩn bị, tự hỏi liệu tất cả những nỗ lực ấy có đang mang đến điều ngược lại với những gì cô mong muốn — thay vì chữa lành, nó lại đang khoét sâu thêm vết thương cũ, và có thể, cả một vết rạn nứt mới giữa cô và người cô yêu thương.

Đã sao chép liên kết chương