Người Giữ Đèn Ở Cửa Biển
8 phút đọc

Chương 7

Chương 7 — Người Giữ Đèn Ở Cửa Biển

Cập nhật 17/08/2026 8 phút đọc

Sáng hôm sau, khi Hoài An đang chuẩn bị lên tháp để tiếp tục công việc đo đạc, cô nhận được một email khẩn từ Hồ Trọng Nghĩa với tiêu đề in đậm: "Cần báo cáo sơ bộ trong 48 giờ." Cô đọc nội dung email với vẻ mặt ngày càng căng thẳng.

"Có chuyện gì vậy?" Khơi hỏi, nhận thấy sự thay đổi trong biểu cảm của cô khi đang đọc điện thoại.

"Ban lãnh đạo Cục Hàng hải sẽ họp vào cuối tuần này để quyết định danh sách các trạm ưu tiên triển khai tự động hóa trong giai đoạn đầu," Hoài An giải thích, giọng cô có phần lo lắng. "Họ cần báo cáo sơ bộ của tôi về Cửa Vọng trước cuộc họp đó."

Khơi im lặng, gương mặt anh thoáng qua một nét căng thẳng cũ, dù không còn dữ dội như những ngày đầu. "Cô đã có đủ dữ liệu để hoàn thành báo cáo chưa?"

"Về mặt kỹ thuật thì có," Hoài An đáp, nhìn xuống màn hình laptop nơi những trang dữ liệu đã được tổng hợp gần như đầy đủ. "Nhưng tôi vẫn đang cân nhắc cách trình bày để phản ánh đúng những giá trị tôi đã quan sát được ở đây, không chỉ đơn thuần các con số kỹ thuật."

Cô dành cả buổi sáng ngồi trước laptop, cố gắng soạn thảo bản báo cáo sao cho vừa đáp ứng được yêu cầu chuyên môn của cấp trên, vừa thể hiện được những khía cạnh nhân văn mà cô tin là quan trọng không kém. Đây là lần đầu tiên trong sự nghiệp, cô cảm thấy khó khăn đến vậy khi phải viết một báo cáo kỹ thuật thông thường.

Đến trưa, cô gọi điện cho Hồ Trọng Nghĩa để trao đổi trực tiếp, hy vọng có thể thuyết phục ông cân nhắc thêm những yếu tố phi kỹ thuật trong quyết định cuối cùng.

"Anh Nghĩa, tôi muốn trình bày thêm một số quan sát trong quá trình khảo sát," cô nói, cố gắng giữ giọng điềm tĩnh, chuyên nghiệp nhất có thể. "Ngoài các thông số kỹ thuật, tôi nhận thấy vai trò của người gác đèn tại trạm này còn mang nhiều giá trị khác đối với cộng đồng ngư dân xung quanh, những giá trị khó có thể lượng hóa hoàn toàn bằng các chỉ số hiệu quả kinh tế."

Một khoảng lặng ngắn ngủi vang lên đầu dây bên kia trước khi Hồ Trọng Nghĩa lên tiếng, giọng ông có phần nghiêm khắc hơn thường lệ. "Hoài An, tôi hiểu cô muốn làm việc một cách toàn diện, nhưng nhiệm vụ của cô là đánh giá tính khả thi kỹ thuật, không phải đưa ra khuyến nghị chính sách. Ban lãnh đạo cần những con số cụ thể, không phải cảm xúc cá nhân."

"Tôi hiểu," Hoài An đáp, cố gắng không để giọng mình lộ ra sự thất vọng. "Nhưng tôi tin, một báo cáo toàn diện nên bao gồm cả những yếu tố rủi ro tiềm ẩn khi loại bỏ hoàn toàn yếu tố con người khỏi vận hành, không chỉ đơn thuần là chi phí tiết kiệm được."

"Cô cứ đưa vào báo cáo nếu cô cho là cần thiết," Hồ Trọng Nghĩa đáp, giọng ông có phần nhượng bộ nhưng vẫn giữ sự thận trọng. "Nhưng tôi khuyên cô nên tập trung vào dữ liệu khách quan là chính. Ban lãnh đạo sẽ không đánh giá cao một báo cáo thiên về cảm tính."

Cuộc gọi kết thúc để lại trong lòng Hoài An một cảm giác nặng nề, giằng xé giữa trách nhiệm nghề nghiệp và những gì trái tim cô mách bảo. Cô ngồi lặng một lúc lâu trước màn hình laptop, không biết phải bắt đầu viết lại từ đâu.

Khơi, nhận thấy tâm trạng nặng nề của cô sau cuộc gọi, mang đến cho cô một tách trà nóng. "Cấp trên của cô không đồng ý với hướng tiếp cận của cô à?" anh hỏi nhẹ nhàng.

"Không hẳn là không đồng ý," Hoài An đáp, nhấp một ngụm trà để trấn tĩnh. "Chỉ là ông ấy muốn tôi tập trung vào dữ liệu khách quan, tránh đưa cảm xúc cá nhân vào báo cáo chính thức."

"Điều đó có sai không?" Khơi hỏi, ngồi xuống đối diện cô. "Xét theo góc độ chuyên môn, có lẽ ông ấy có lý."

Câu hỏi của Khơi khiến Hoài An bất ngờ, cô ngẩng lên nhìn anh với ánh mắt dò hỏi. "Anh nghĩ tôi nên bỏ qua những gì tôi đã quan sát được ở đây sao?"

"Không," Khơi đáp ngay, lắc đầu dứt khoát. "Tôi chỉ muốn nói rằng, có lẽ cô không cần phải chọn giữa việc là một chuyên gia khách quan và một người có trái tim biết cảm thông. Có lẽ, cô có thể trình bày những quan sát của mình như một phần dữ liệu bổ sung, một góc nhìn thực tế từ hiện trường, thay vì chỉ đơn thuần là cảm xúc cá nhân."

Hoài An suy nghĩ về lời khuyên của anh, cảm thấy như một tia sáng lóe lên giữa những bối rối trong đầu cô. "Anh nói đúng," cô nói, ánh mắt cô dần sáng lên. "Tôi có thể trình bày dưới dạng những rủi ro vận hành thực tế, những tình huống cụ thể mà chỉ có sự hiện diện của con người mới có thể ứng phó kịp thời, thay vì chỉ nói chung chung về giá trị tinh thần."

"Đúng vậy," Khơi gật đầu, ánh mắt anh sáng lên đầy khích lệ. "Ví dụ như đêm bão vừa rồi. Nếu không có tôi ở đó để khởi động máy phát dự phòng bằng tay ngay lập tức, hậu quả có thể còn nghiêm trọng hơn nhiều, dù hệ thống tự động có cảm biến báo lỗi đi chăng nữa, vẫn cần thời gian để đội kỹ thuật từ đất liền ra khắc phục, đặc biệt trong điều kiện thời tiết xấu."

Hoài An nhanh chóng ghi lại ý tưởng đó, cảm thấy hào hứng trở lại với công việc. "Đó chính xác là loại dữ liệu tôi cần," cô nói, gõ nhanh vào laptop. "Những tình huống thực tế, có thể định lượng được về mặt thời gian phản ứng, mức độ rủi ro, chứ không chỉ đơn thuần là cảm xúc."

Họ dành cả buổi chiều làm việc cùng nhau, Khơi kể lại từng tình huống thực tế anh đã từng đối mặt trong suốt nhiều năm làm việc, từ những sự cố nhỏ đến những tình huống khẩn cấp, trong khi Hoài An ghi chép, phân tích, và đưa vào báo cáo một cách có hệ thống, khoa học. Đến tối, bản báo cáo sơ bộ đã hoàn thiện, không chỉ đầy đủ về mặt kỹ thuật, mà còn có sức thuyết phục hơn hẳn nhờ những dẫn chứng thực tế sinh động mà Khơi đã chia sẻ.

"Anh có muốn đọc qua trước khi tôi gửi đi không?" Hoài An hỏi, xoay màn hình laptop về phía Khơi.

Anh chăm chú đọc từng đoạn, gật gù tán thưởng trước cách cô trình bày vấn đề một cách khéo léo, cân bằng giữa yêu cầu chuyên môn và những giá trị thực tiễn mà cô đã quan sát được. "Đây là bản báo cáo công bằng nhất tôi từng thấy về vấn đề này," anh nói, ánh mắt anh chứa đựng sự trân trọng chân thành. "Cảm ơn cô, vì đã không đơn giản hóa mọi thứ chỉ để làm hài lòng cấp trên."

"Tôi chỉ đang cố gắng trung thực với những gì mình quan sát được," Hoài An đáp, mỉm cười nhẹ nhõm sau một ngày làm việc căng thẳng. "Dù kết quả cuối cùng thế nào, ít nhất tôi biết mình đã làm hết sức để đảm bảo mọi góc độ đều được xem xét thấu đáo."

Cô nhấn nút gửi email, cảm giác nhẹ nhõm xen lẫn hồi hộp lan tỏa khắp người khi bản báo cáo được chuyển đi. Giờ đây, mọi thứ nằm ngoài tầm kiểm soát của cô, chỉ có thể chờ đợi phản hồi từ ban lãnh đạo.

"Dù kết quả có ra sao," Khơi nói, đưa cho cô một chén cơm nóng vừa dọn ra, "tôi cũng muốn cô biết rằng, những gì cô đã làm ở đây, cách cô đối xử với công việc này, với tôi, đã có ý nghĩa rất lớn, bất kể quyết định cuối cùng của ban lãnh đạo là gì."

Hoài An ngước lên nhìn anh, cảm động trước những lời chân thành ấy. "Cảm ơn anh," cô nói khẽ. "Vì đã tin tưởng tôi, dù ban đầu tôi chỉ là người đại diện cho một dự án đe dọa lấy đi mọi thứ anh trân quý."

"Cô không còn chỉ là người đại diện cho dự án đó nữa," Khơi đáp, giọng anh trầm ấm. "Với tôi, cô đã trở thành một điều gì đó khác, quan trọng hơn nhiều."

Câu nói ấy khiến không khí giữa họ trở nên lắng đọng, một sự im lặng đầy ý nghĩa bao trùm lấy căn bếp nhỏ, chỉ có tiếng sóng biển vọng vào từ xa và ánh đèn hải đăng vẫn đều đặn quét qua khung cửa sổ, chứng kiến một khoảnh khắc mà cả hai đều cảm nhận được, nhưng chưa ai đủ can đảm gọi tên.

Hoài An cúi xuống, tiếp tục ăn cơm để che giấu sự bối rối đang dâng lên trong lòng, nhưng trái tim cô vẫn đập rộn ràng trước những lời Khơi vừa nói. Cô liếc nhìn anh, thấy anh cũng đang cố gắng giữ vẻ bình thản, dù đôi tai anh đã ửng đỏ một cách rõ rệt.

"Chắc tôi nên đi nghỉ sớm," cô nói, đứng dậy dọn chén bát sau bữa cơm, giọng cô có phần lúng túng. "Ngày mai tôi cần dậy sớm để hoàn thiện thêm vài phần dữ liệu còn thiếu."

"Ừ," Khơi đáp, cũng đứng dậy phụ cô dọn dẹp. "Chúc cô ngủ ngon."

Khi Hoài An bước về phòng, cô đứng lặng trước gương một lúc, tay áp lên ngực nơi trái tim vẫn đang đập nhanh bất thường. Cô tự hỏi, liệu mình có đang để cảm xúc cá nhân len lỏi quá sâu vào một nhiệm vụ công việc, hay đây thực sự là điều gì đó đáng để cô trân trọng và theo đuổi, bất kể những phức tạp mà nó có thể mang lại cho cả hai trong tương lai, khi nhiệm vụ khảo sát của cô rồi cũng sẽ đến ngày kết thúc, và cô sẽ phải trở về với cuộc sống thường nhật nơi thành phố xa xôi.

Đã sao chép liên kết chương