Người Trang Điểm Cho Chuyến Đi Cuối
8 phút đọc

Chương 17

Chương 17 — Người Trang Điểm Cho Chuyến Đi Cuối

Cập nhật 09/09/2026 8 phút đọc

An Nhiên trở lại Tân Khê vào một buổi sáng thứ Hai, lòng vẫn còn mang theo dư âm ấm áp của chuyến về quê, chiếc hộp gỗ cha đóng được cô đặt cẩn thận trong túi xách, chưa mở ra, chỉ để nó nằm yên đó như một lời hứa cô sẽ đối diện khi bản thân đã sẵn sàng hoàn toàn. Cô vừa bước vào Vĩnh An thì gặp ông Nghị đang đứng ở sảnh, gương mặt ông có vẻ nghiêm trọng hơn thường lệ.

"Con vừa về tới đúng lúc. Có một ca mới, khá phức tạp." Ông nói, dẫn cô vào phòng làm việc nhỏ để trao đổi chi tiết. "Một phụ nữ bốn mươi mốt tuổi, tai nạn giao thông trên quốc lộ, xe khách va chạm với xe tải. Gia đình vừa đưa thi thể đến sáng nay."

Nghe đến "tai nạn giao thông" và "quốc lộ", một cảm giác quen thuộc, gần như phản xạ, dấy lên trong lòng An Nhiên — không phải sợ hãi, mà là một sự đồng cảm sâu sắc bất chợt ùa về, như thể cơ thể cô ghi nhớ nỗi đau này còn rõ hơn cả trí óc.

"Mức độ tổn thương như thế nào ạ?" Cô hỏi, cố giữ giọng chuyên nghiệp.

"Khá nặng, đặc biệt là vùng mặt." Ông Nghị đáp, giọng trầm. "Gia đình rất đau lòng, đặc biệt là có một cháu gái mười sáu tuổi, con gái của chị ấy. Chồng chị, anh Dương Bá Khiêm, đang ở phòng chờ, tinh thần không được ổn định lắm."

An Nhiên gật đầu, cảm nhận rõ sự trùng hợp của các chi tiết đang dần hiện ra trước mắt cô — một người mẹ, mất vì tai nạn giao thông, để lại một cô con gái mười sáu tuổi. Cô im lặng một lúc, cố gắng giữ bình tĩnh, tách bạch giữa câu chuyện của chính mình và ca làm việc đang chờ đợi phía trước.

"Con sẽ đảm nhận ca này thầy." Cô nói, giọng chắc chắn dù trong lòng có chút xao động.

"Con chắc chứ?" Ông Nghị nhìn cô, ánh mắt dò xét đầy quan tâm. "Thầy có thể đảm nhận ca này nếu con thấy không thoải mái, con à. Thầy hiểu, hoàn cảnh này khá giống với..."

"Con biết thầy đang nghĩ gì." An Nhiên ngắt lời, giọng nhẹ nhàng nhưng kiên quyết. "Chính vì giống vậy, con càng muốn tự tay làm ca này. Con nghĩ, đây có thể là cơ hội để con làm cho một gia đình khác điều mà gia đình con đã không có được."

Ông Nghị nhìn cô một lúc lâu, rồi gật đầu, không cản thêm. "Được, thầy tin con. Nếu cần thầy hỗ trợ bất cứ lúc nào, cứ gọi thầy."

Trước khi An Nhiên rời phòng làm việc, ông gọi với theo, giọng vẫn còn chút lo lắng. "Con nhớ, nếu giữa chừng con cảm thấy quá sức, không sao cả, thầy sẽ tiếp quản ngay. Đừng cố quá sức mình vì bất kỳ lý do gì, kể cả vì con muốn chứng minh điều gì đó với chính mình."

"Con hiểu thầy. Con sẽ không giấu nếu con cần giúp đỡ." An Nhiên đáp, gật đầu, rồi bước ra hành lang dẫn đến phòng chờ, nơi gia đình đang đợi.

Trên đường đi, cô ghé qua phòng chuẩn bị trước, xem qua hồ sơ y tế được bệnh viện gửi kèm, mô tả sơ bộ mức độ tổn thương — vùng gò má phải và hàm dưới bị ảnh hưởng nặng nhất do va chạm trực diện, cùng một số vết trầy xước ở trán và thái dương. Cô đọc kỹ từng dòng, hình dung trước những bước cần thực hiện, cố gắng giữ đầu óc tập trung vào khía cạnh kỹ thuật để tránh bị cuốn theo những cảm xúc cá nhân đang chực trào dâng.

*

Ở phòng chờ, An Nhiên gặp Dương Bá Khiêm, một người đàn ông ngoài bốn mươi, gương mặt hốc hác vì mất ngủ và đau khổ, ngồi lặng như một pho tượng, hai tay siết chặt lấy nhau đặt trên đầu gối. Bên cạnh ông là một cô bé, Dương Gia Hân, mười sáu tuổi, ngồi co ro trong chiếc áo khoác rộng, mắt sưng húp, nhìn xuống sàn nhà, không nói một lời nào từ lúc An Nhiên bước vào.

"Chào anh, chào em. Con là An Nhiên, con sẽ phụ trách chăm sóc cho chị." An Nhiên nói, giọng nhẹ nhàng, ngồi xuống đối diện hai cha con.

Dương Bá Khiêm ngẩng lên nhìn cô, đôi mắt đỏ hoe. "Cô... cô làm ơn giúp vợ tôi được không? Tai nạn đó... gương mặt cô ấy..." Ông không nói hết câu, giọng nghẹn lại, đưa tay lên che mặt.

"Con hiểu, anh cứ yên tâm." An Nhiên đáp, giọng vững vàng dù trong lòng cô cũng đang dâng lên một cảm xúc khó tả. "Con sẽ cố gắng hết sức, bằng tất cả những gì con học được trong suốt nhiều năm làm nghề."

Gia Hân, vẫn im lặng suốt từ đầu, bất chợt ngẩng lên nhìn An Nhiên, ánh mắt đầy hoang mang và sợ hãi của một đứa trẻ vừa bị cuộc đời giáng cho một cú sốc quá lớn. "Chị ơi..." Cô bé lên tiếng, giọng run rẩy. "Con có được nhìn mặt mẹ con không? Con nghe người ta nói, tai nạn nặng vậy, chắc không nhìn được đâu, đúng không chị?"

Câu hỏi ấy, từ một cô bé mười sáu tuổi, giọng run run đầy sợ hãi, khiến lồng ngực An Nhiên thắt lại đến mức gần như đau đớn về thể xác. Đó chính xác là câu hỏi cô đã mang trong lòng suốt mười ba năm qua, câu hỏi cô chưa bao giờ có cơ hội được ai trả lời một cách chắc chắn.

An Nhiên hít một hơi thật sâu, quỳ xuống ngang tầm mắt cô bé, nhìn thẳng vào đôi mắt sưng húp ấy, giọng cô chậm rãi nhưng đầy quả quyết. "Chị hứa với em, chị sẽ làm hết sức mình, bằng tất cả kỹ năng chị có, để em được nhìn thấy mẹ, trong hình ảnh bình yên nhất có thể. Chị không thể hứa mọi thứ sẽ hoàn hảo như trước tai nạn, nhưng chị hứa, em sẽ được nhìn thấy gương mặt mẹ, không phải một cánh cửa đóng kín."

Gia Hân nhìn cô, đôi mắt ầng ậng nước, rồi bật khóc nức nở, gục đầu vào vai cha. Dương Bá Khiêm ôm chặt lấy con gái, cả hai cha con cùng khóc trong vòng tay nhau, giữa phòng chờ vắng lặng của Vĩnh An.

An Nhiên đứng dậy, lùi lại vài bước, để hai cha con có không gian riêng, nhưng trong lòng cô, một quyết tâm mãnh liệt chưa từng có đang trào dâng — quyết tâm không chỉ vì trách nhiệm nghề nghiệp, mà vì một điều gì đó sâu xa hơn thế, một điều gắn liền với chính câu chuyện của cuộc đời cô.

Cô hỏi thêm anh Khiêm vài chi tiết cần thiết cho công việc — những đặc điểm chị Đoàn Diệu Hiền vẫn giữ, những thói quen về diện mạo gia đình muốn được lưu lại. Anh kể, giọng vẫn còn run nhưng đã cố gắng bình tĩnh hơn để giúp vợ mình được chăm sóc chu đáo nhất. "Vợ tôi hay để tóc mái thưa, thích trang điểm nhẹ nhàng, ít khi dùng son đậm. Cô ấy làm giáo viên tiểu học, lúc nào cũng gọn gàng, giản dị."

"Vợ anh dạy học lâu chưa ạ?" An Nhiên hỏi, cố gắng hiểu thêm về con người chị Diệu Hiền, không chỉ qua những con số trên hồ sơ.

"Mười tám năm rồi. Học trò cô ấy đông lắm, nhiều đứa giờ đã lớn vẫn hay ghé thăm cô mỗi dịp lễ." Anh Khiêm đáp, giọng chợt có chút tự hào lẫn đau đớn xen kẽ nhau. "Cô ấy là người mẹ, người vợ tuyệt vời, cô à. Tôi không biết làm sao để nói cho hết được."

An Nhiên gật đầu, ghi nhớ từng chi tiết, cảm nhận rõ hơn về người phụ nữ cô sắp chăm sóc — không chỉ là một nạn nhân tai nạn giao thông, mà là một người mẹ, một người vợ, một nhà giáo được nhiều thế hệ học trò yêu quý, một con người trọn vẹn với cả một cuộc đời phía sau, giờ đây đang chờ đợi bàn tay cô để được trở về trong hình ảnh trọn vẹn nhất có thể.

Cô đứng dậy, cúi đầu chào hai cha con trước khi quay vào phòng chuẩn bị, bước chân chậm rãi nhưng vững vàng, mang theo lời hứa vừa đưa ra cho Gia Hân như một kim chỉ nam cho mọi thao tác cô sắp thực hiện trong những giờ tới.

Trong phòng chuẩn bị, Nguyên Khang đang chờ sẵn, đã nghe ông Nghị kể sơ qua về ca này. Anh nhìn An Nhiên bước vào, ánh mắt đầy lo lắng. "Em ổn không? Anh biết ca này chắc không dễ dàng gì với em."

"Con ổn anh." An Nhiên đáp, giọng cố giữ vững vàng, dù đôi tay khi bắt đầu sắp xếp dụng cụ có hơi run nhẹ. "Con chỉ cần tập trung hết sức vào công việc, không nghĩ ngợi gì thêm."

Nguyên Khang gật đầu, không nói thêm, chỉ lặng lẽ đứng lại một lúc, phụ cô chuẩn bị những dụng cụ cần thiết — khay đựng sáp tạo hình, bộ màu nền đa dạng, các loại keo dán y tế chuyên dụng, mọi thứ đã được sắp xếp gọn gàng như một cuộc chuẩn bị cho trận chiến quan trọng nhất trong sự nghiệp của cô.

"Nếu em cần gì, cứ gọi anh, dù là nửa đêm." Anh nói, trước khi rời phòng để cô toàn tâm toàn ý với công việc. "Anh sẽ ở gần đây."

"Cảm ơn anh." An Nhiên đáp, mỉm cười nhẹ, cảm nhận một sự an tâm nhất định từ sự hiện diện thầm lặng nhưng vững chắc của anh.

Cô đứng trước bàn thao tác, nhìn thi thể chị Đoàn Diệu Hiền được đặt trước mặt, hít một hơi thật sâu, cố gắng gạt bỏ mọi liên tưởng cá nhân sang một bên để có thể nhìn nhận ca này với con mắt chuyên môn tỉnh táo nhất. Nhưng trong đáy lòng, cô biết, lần này, công việc cô sắp làm mang một ý nghĩa vượt xa khỏi phạm vi một ca làm việc thông thường, và cô sẽ dồn vào đó tất cả những gì mình đã học được, đã tích lũy được, qua từng ca đã đi qua trong suốt năm năm làm nghề.

Đã sao chép liên kết chương