Chương 18
Chương 18 — Người Trang Điểm Cho Chuyến Đi Cuối
Công việc bắt đầu lúc hai giờ chiều và kéo dài đến tận khuya. An Nhiên làm việc với một sự tập trung cao độ hiếm thấy, mỗi động tác đều được cân nhắc kỹ lưỡng, không cho phép mình mắc bất kỳ sai sót nào, dù là nhỏ nhất. Vùng gò má phải và hàm dưới của chị Đoàn Diệu Hiền bị tổn thương nghiêm trọng, đòi hỏi một quá trình tái tạo cấu trúc phức tạp không kém gì ca của Lương Việt Dũng, thậm chí còn khó khăn hơn vì mức độ tổn thương lan rộng hơn.
Cô bắt đầu bằng việc dựng lại khung cấu trúc xương bằng sáp tạo hình y khoa, làm việc theo từng lớp mỏng, liên tục đối chiếu với những tấm ảnh gia đình mang đến — trong đó có một tấm ảnh gần đây nhất, chụp chị Diệu Hiền đứng giữa đám học trò trong buổi lễ tổng kết năm học, nụ cười rạng rỡ, đôi mắt hiền hậu đặc trưng của một nhà giáo tận tâm.
"Xương hàm bên phải cần được nâng đỡ từ bên trong trước." An Nhiên tự nhủ, như một thói quen cô học được từ ông Nghị, nói ra thành lời những bước kỹ thuật để giữ đầu óc tập trung và tránh bỏ sót chi tiết nào. Cô sử dụng một khung nâng đỡ nhỏ bằng vật liệu y tế chuyên dụng, đặt cẩn thận dưới lớp da đã được làm sạch, tạo nền tảng vững chắc cho các lớp tạo hình tiếp theo.
Ông Nghị ghé qua vài lần trong buổi chiều, không can thiệp trực tiếp trừ khi được yêu cầu, chỉ đứng quan sát và đưa ra vài góp ý kỹ thuật khi cần thiết. "Con làm tốt lắm. Đường nét con dựng lại rất sát với ảnh gốc."
"Con muốn chắc chắn tuyệt đối trước khi chuyển sang bước tiếp theo, thầy ạ." An Nhiên đáp, không rời mắt khỏi công việc. "Ca này con không cho phép mình sai sót."
Đến chiều tối, khi phần cấu trúc cơ bản đã hoàn thành, An Nhiên chuyển sang giai đoạn pha màu nền — công đoạn đòi hỏi sự tinh tế cao nhất, nơi kỹ năng nhìn màu sắc và ánh sáng thừa hưởng từ mẹ cô phát huy tác dụng rõ rệt nhất. Cô pha thử nhiều tông màu khác nhau trên bảng, so sánh dưới cả ánh đèn phòng chuẩn bị lẫn ánh sáng mô phỏng đèn phòng viếng, tính toán kỹ lưỡng sao cho khi chị Diệu Hiền được đặt trong quan tài, dưới ánh đèn vàng ấm của buổi lễ, làn da sẽ trông tự nhiên nhất, không lộ bất kỳ dấu vết bất thường nào.
*
Gần chín giờ tối, khi An Nhiên đang tập trung cao độ vào những chi tiết cuối cùng của phần tái tạo, cô liếc mắt qua khung cửa kính nhỏ trên cánh cửa phòng chuẩn bị và bắt gặp một bóng dáng nhỏ bé đứng lặng lẽ bên ngoài — Dương Gia Hân, đứng đó, hai tay ôm lấy cơ thể như đang cố giữ ấm, mắt dán chặt vào khung cửa, không rời đi dù đã đứng đó không biết bao lâu.
An Nhiên dừng tay một chút, nhìn cô bé qua lớp kính mờ. Hình ảnh ấy — một cô gái mười sáu tuổi đứng ngoài cánh cửa, không dám bước vào nhưng cũng không thể rời đi, khao khát được biết mẹ mình đang được chăm sóc như thế nào — khiến ký ức của chính An Nhiên năm mười sáu tuổi ùa về mãnh liệt, rõ ràng đến mức cô phải dừng lại một giây, nhắm mắt, hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh.
Cô bước ra cửa, mở nhẹ, đủ để nói chuyện với Gia Hân mà không để cô bé nhìn thấy trực tiếp những gì đang diễn ra bên trong.
"Em đứng đây lâu chưa?" An Nhiên hỏi, giọng nhẹ nhàng.
"Dạ, em không biết nữa, chắc cũng cả tiếng rồi." Gia Hân đáp, giọng nhỏ xíu, mắt vẫn không rời khỏi khung cửa dù An Nhiên đã đứng chắn phần lớn tầm nhìn. "Em xin lỗi, em biết em không nên đứng đây làm phiền chị, nhưng em không về nhà được, em cứ nghĩ mãi..."
"Em không làm phiền chị đâu." An Nhiên ngắt lời, giọng dịu dàng. "Chị hiểu cảm giác của em. Thật ra, khi chị mười sáu tuổi, chị cũng đã từng đứng ở một nơi tương tự thế này, chờ đợi được biết tin về mẹ mình."
Gia Hân ngẩng lên nhìn cô, đôi mắt sưng húp ánh lên một sự ngạc nhiên xen lẫn tò mò. "Mẹ chị cũng... cũng giống như mẹ em sao?"
An Nhiên gật đầu, giọng trầm xuống nhưng vẫn giữ được sự vững vàng. "Mẹ chị cũng mất vì tai nạn giao thông, khi chị bằng tuổi em bây giờ. Nhưng khác với em, chị đã không có cơ hội nhìn mặt mẹ lần cuối, vì nơi đó không đủ khả năng để làm những gì chị đang cố gắng làm cho mẹ em tối nay."
Gia Hân im lặng một lúc, mắt ầng ậng nước. "Vậy... vậy chị làm nghề này vì mẹ chị sao?"
"Đúng vậy." An Nhiên đáp, mỉm cười nhẹ, một nụ cười vừa buồn vừa ấm áp. "Và chị hứa với em, tối nay, chị sẽ làm mọi thứ trong khả năng của mình để em không phải mang theo nỗi tiếc nuối như chị đã mang suốt mười ba năm qua."
Gia Hân bật khóc, không kìm được nữa, những giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt non nớt. "Cảm ơn chị. Cảm ơn chị rất nhiều."
An Nhiên đưa tay ra, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay nhỏ bé đang run rẩy của cô bé, siết chặt một cái ngắn gọn nhưng đầy chân thành. "Em về phòng chờ nghỉ ngơi một chút đi, uống chút nước, chị sẽ tiếp tục công việc. Chị hứa sẽ báo cho em ngay khi mọi thứ sẵn sàng."
Gia Hân gật đầu, lau nước mắt, quay người bước đi chậm rãi về phía phòng chờ, nơi cha cô đang ngồi đợi. An Nhiên đứng nhìn theo bóng cô bé một lúc, rồi quay trở lại phòng chuẩn bị, khép cửa lại, và tiếp tục công việc với một quyết tâm còn mãnh liệt hơn trước, như thể lời hứa vừa đưa ra đã trở thành một sợi dây vô hình kết nối giữa hiện tại và quá khứ, giữa nỗi đau của Gia Hân và nỗi đau chưa từng nguôi ngoai của chính cô.
Gần mười một giờ đêm, ông Nghị ghé qua kiểm tra, thấy An Nhiên vẫn miệt mài làm việc, gương mặt có phần mệt mỏi nhưng ánh mắt vẫn sáng rõ sự tập trung. "Con nghỉ một chút đi, ăn gì đó đã, rồi làm tiếp cũng không muộn."
"Con sắp xong phần khó nhất rồi thầy, con muốn hoàn thành trước khi nghỉ." An Nhiên đáp, không rời mắt khỏi công việc.
Ông Nghị đứng nhìn cô làm việc thêm một lúc, rồi kéo ghế ngồi xuống gần đó, không rời đi. "Thầy sẽ ngồi đây với con một lúc, không phải giám sát, chỉ là... thầy nghĩ con không nên một mình trong đêm nay."
An Nhiên khẽ mỉm cười, cảm động trước sự quan tâm thầm lặng của người thầy đã đồng hành cùng cô suốt năm năm qua. "Cảm ơn thầy."
"Con biết không," ông Nghị lên tiếng sau một lúc im lặng, giọng trầm ngâm, "ba mươi năm trước, khi thầy mới vào nghề, thầy cũng từng gặp một ca khiến thầy nhớ đến người thân của mình. Lúc đó là em gái thầy, mất vì bệnh, dù ca thầy làm là một cô gái trẻ hoàn toàn xa lạ. Thầy đã khóc suốt đêm hôm đó, sau khi hoàn thành công việc, ngồi một mình trong phòng chuẩn bị này."
An Nhiên ngẩng lên nhìn ông, hơi bất ngờ trước sự chia sẻ hiếm hoi này. "Con không biết thầy có em gái."
"Em gái thầy mất năm mười chín tuổi, trước khi Vĩnh An được thành lập rất lâu. Đó cũng là một phần lý do thầy chọn nghề này, dù thầy ít khi kể cho ai nghe." Ông Nghị đáp, ánh mắt xa xăm như đang nhớ về một ký ức đã cũ nhưng chưa bao giờ phai nhạt hoàn toàn. "Thầy nghĩ, mỗi người làm nghề này đều mang theo một câu chuyện riêng, một lý do riêng để gắn bó với công việc. Câu chuyện của con, câu chuyện của thầy, có lẽ không quá khác biệt."
An Nhiên gật đầu, cảm nhận một sự đồng cảm sâu sắc hơn bao giờ hết với người thầy đã dạy dỗ mình suốt bấy nhiêu năm. "Con nghĩ, đó cũng là lý do thầy hiểu con hơn bất kỳ ai, dù thầy ít khi nói ra."
"Đúng vậy." Ông Nghị mỉm cười nhẹ, rồi đứng dậy, vỗ nhẹ vai cô. "Thôi, con làm tiếp đi. Thầy tin con sẽ hoàn thành xuất sắc ca này, như con vẫn luôn làm."
Ông rời phòng, để An Nhiên tiếp tục công việc trong sự tĩnh lặng quen thuộc, nhưng lòng cô giờ đây cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều, như thể gánh nặng cảm xúc cô mang theo suốt buổi tối đã được san sẻ phần nào qua cuộc trò chuyện ngắn ngủi ấy.
Đêm đó, An Nhiên làm việc đến gần ba giờ sáng, tỉ mỉ hoàn thiện từng chi tiết cuối cùng — làn da được phục hồi với tông màu tự nhiên, đôi lông mày được vẽ lại theo đúng dáng cong quen thuộc từ những tấm ảnh, mái tóc được chải gọn theo kiểu tóc mái thưa mà anh Khiêm đã mô tả. Khi đặt cây cọ cuối cùng xuống, cô đứng lùi lại, nhìn tổng thể gương mặt chị Đoàn Diệu Hiền dưới ánh đèn phòng chuẩn bị, và cảm nhận một sự nhẹ nhõm xen lẫn niềm tự hào lặng lẽ mà cô hiếm khi cho phép mình cảm nhận trọn vẹn đến vậy. Gương mặt hiền hậu của người giáo viên tiểu học hiện lên rõ ràng, bình thản, như đang chìm trong một giấc ngủ sâu, không còn dấu vết nào của tai nạn khủng khiếp đã cướp đi sinh mạng chị. An Nhiên đứng lặng nhìn thành quả của mình thêm một lúc lâu, rồi mới bắt đầu thu dọn dụng cụ, chuẩn bị cho những bước cuối cùng vào sáng hôm sau, trước khi rời phòng chuẩn bị trong sự tĩnh lặng gần như tuyệt đối của đêm khuya.