Chương 11
Chương 11 — Nhịp Tim Đầu Tiên
Phần III — Ngày Hội Sơ Cứu Cộng Đồng
Tháng Mười Một mở đầu bằng một cuộc họp bất thường của CLB Chữ Thập Đỏ, được cô Hòa triệu tập ngay sau giờ học vào một buổi chiều thứ Hai — điều hiếm khi xảy ra vì các buổi họp thường chỉ diễn ra vào thứ Ba và thứ Năm theo lịch cố định.
"Cô có một tin không vui lắm, nhưng cũng không hẳn là tin xấu," cô Hòa mở đầu, giọng có phần trầm hơn thường lệ, khiến cả phòng y tế lập tức im lặng chú ý. "Nhà trường vừa thông báo, do ngân sách hoạt động ngoại khóa năm nay bị cắt giảm, CLB Chữ Thập Đỏ có nguy cơ không được cấp đủ kinh phí để duy trì các buổi luyện tập cuối tuần, và cả kỳ thi chứng chỉ sắp tới cũng có thể phải hoãn lại nếu không tìm được nguồn tài trợ bổ sung."
Tin tức ấy khiến cả phòng xôn xao. Thiên Kim cảm thấy một cơn lo lắng dâng lên trong lòng — kỳ thi chứng chỉ, thứ cô đã chuẩn bị suốt hai tháng qua, giờ đây có nguy cơ không thể diễn ra đúng kế hoạch.
"Nhưng cô nói không hẳn là tin xấu," Minh Vũ lên tiếng, ánh mắt vẫn giữ được sự bình tĩnh quen thuộc dù giọng nói có phần nghiêm túc hơn. "Vậy có giải pháp nào không ạ?"
"Có," cô Hòa gật đầu, một tia hy vọng lóe lên trong ánh mắt. "Ban giám hiệu đề xuất, nếu CLB có thể tổ chức một sự kiện cộng đồng có ý nghĩa, chứng minh được giá trị thực tế của chương trình, họ sẽ xem xét cấp thêm ngân sách, thậm chí có thể tìm được nhà tài trợ bên ngoài thông qua Hội Chữ Thập Đỏ thành phố. Cô đã liên hệ trước với văn phòng Hội, và họ đề xuất tụi mình tổ chức một Ngày Hội Sơ Cứu Cộng Đồng, kết hợp một đợt hiến máu nhân đạo với các buổi hướng dẫn sơ cứu miễn phí cho phụ huynh và người dân trong khu vực."
Cả phòng lại một lần nữa xôn xao, nhưng lần này là sự xôn xao đầy hào hứng thay vì lo lắng. Một sự kiện quy mô lớn như vậy sẽ là thử thách chưa từng có đối với CLB, nhưng cũng là cơ hội để chứng minh những gì họ đã học được không chỉ dừng lại trong phạm vi phòng y tế nhỏ bé.
"Sự kiện sẽ diễn ra vào cuối tháng, ngày hai mươi chín tháng Mười Một, một ngày thứ Bảy," cô Hòa tiếp tục. "Tụi mình có gần bốn tuần để chuẩn bị. Đây sẽ là một khối lượng công việc lớn, nên cô cần chọn ra một ban tổ chức nòng cốt để phân chia trách nhiệm."
Minh Vũ, với vai trò chủ nhiệm, đương nhiên sẽ đứng đầu ban tổ chức. Nhưng điều khiến Thiên Kim bất ngờ là khi cô Hòa tiếp tục danh sách phân công, tên cô được xướng lên cho vị trí phụ trách khu vực hướng dẫn sơ cứu cộng đồng — một trong ba khu vực chính của sự kiện, cùng với khu vực hiến máu và khu vực gian hàng thông tin.
"Cô... cô muốn em phụ trách cả một khu vực ạ?" Thiên Kim hỏi lại, giọng không giấu được sự bất ngờ pha lẫn lo lắng. "Nhưng em mới tham gia CLB có hai tháng thôi mà."
"Đúng vậy," cô Hòa gật đầu, ánh mắt kiên định. "Nhưng cô đã quan sát cậu suốt hai tháng qua, Thiên Kim. Cậu là một trong những thành viên nắm vững kỹ thuật nhất, cẩn thận nhất trong việc đảm bảo mọi bước đều được thực hiện đúng, và quan trọng hơn, cậu có khả năng giải thích rõ ràng, kiên nhẫn khi hướng dẫn người khác — cô thấy điều đó qua cách cậu giúp đỡ Đức và Hạnh trong các buổi luyện tập gần đây."
Thiên Kim cảm thấy một luồng cảm xúc phức tạp dâng lên — vừa tự hào vì được tin tưởng, vừa hoảng sợ trước trách nhiệm to lớn mà cô chưa từng đảm nhận. Việc phụ trách một khu vực trong sự kiện có quy mô cộng đồng, phải hướng dẫn hàng chục, thậm chí hàng trăm người xa lạ, hoàn toàn khác biệt so với việc thực hành trong phạm vi an toàn của CLB.
"Em không chắc mình có thể đảm nhận được trách nhiệm lớn như vậy," cô nói, giọng nhỏ dần.
Minh Vũ, ngồi cạnh đó, lên tiếng ngay lập tức. "Cậu không cần phải làm một mình đâu," cậu nói, giọng chắc chắn. "Anh sẽ hỗ trợ cậu trong suốt quá trình chuẩn bị, và ngày diễn ra sự kiện cũng vậy. Nhưng anh nghĩ, cô Hòa nói đúng — cậu có khả năng làm được việc này. Anh đã thấy cậu tiến bộ như thế nào trong hai tháng qua, và anh tin cậu."
Lời khẳng định ấy, kết hợp với ánh mắt tin tưởng của cả cô Hòa và Minh Vũ, khiến một điều gì đó trong lòng Thiên Kim dần dịu lại. Cô nhớ lại tất cả những gì mình đã học được — không chỉ về kỹ thuật sơ cứu, mà về việc chấp nhận rằng mình không cần phải hoàn hảo ngay từ đầu, rằng sai sót là một phần tự nhiên của quá trình học hỏi và trưởng thành.
"Em sẽ thử," cô nói cuối cùng, giọng dù còn run nhưng đã có sự quyết tâm rõ rệt. "Nhưng em cần mọi người giúp đỡ nhiều đấy."
"Đương nhiên rồi," cô Hòa mỉm cười ấm áp. "Đây là công việc của cả đội, không phải của riêng ai."
Buổi họp tiếp tục với việc phân chia các nhóm nhỏ khác: nhóm phụ trách khu vực hiến máu do một bạn học lớp 12 khác tên Trang đảm nhận với sự hỗ trợ trực tiếp của các nhân viên y tế bệnh viện thành phố, nhóm gian hàng thông tin và truyền thông do Phong phụ trách, và nhóm hậu cần do Đức đảm nhận.
Sau buổi họp, khi mọi người đã dần ra về, Thiên Kim nán lại cùng Minh Vũ để bắt đầu phác thảo kế hoạch chi tiết cho khu vực hướng dẫn sơ cứu cộng đồng. Họ ngồi cạnh nhau tại một chiếc bàn dài trong phòng y tế, giấy tờ và bút trải khắp mặt bàn.
"Mình cần quyết định sẽ dạy những kỹ năng nào cho người dân trong một buổi hướng dẫn ngắn," Minh Vũ nói, mở đầu cuộc thảo luận. "Không thể dạy hết mọi thứ tụi mình đã học trong vài giờ được, nên cần chọn lọc những kỹ năng thiết thực nhất, dễ tiếp thu nhất."
"Em nghĩ nên tập trung vào CPR cơ bản, cách xử lý hóc dị vật ở trẻ nhỏ, và cách cầm máu vết thương thông thường," Thiên Kim đề xuất, giọng đã lấy lại được sự tự tin khi bàn đến những gì cô am hiểu. "Đây là những tình huống phổ biến nhất mà phụ huynh có thể gặp phải trong đời sống hàng ngày."
Cô ngừng lại một chút trước khi thêm vào, giọng có phần trầm xuống. "Đặc biệt là phần xử lý hóc dị vật ở trẻ nhỏ. Em nghĩ, nếu có nhiều phụ huynh biết cách xử lý đúng tình huống đó hơn, sẽ có ít trường hợp phải trải qua nỗi sợ hãi như... như những gì em từng trải qua."
Minh Vũ nhìn cô, nhận ra đây là lần đầu tiên Thiên Kim gián tiếp nhắc đến câu chuyện cũ của mình mà không cần cậu hỏi trước. Cậu không gặng hỏi thêm, chỉ gật đầu đồng tình. "Đó là một ý tưởng rất hay và rất ý nghĩa," cậu nói nhẹ nhàng. "Mình sẽ thiết kế một trạm riêng chuyên về xử lý hóc dị vật ở trẻ em, và anh nghĩ cậu nên là người phụ trách trực tiếp trạm đó."
"Em ạ?" Thiên Kim ngạc nhiên.
"Đúng vậy," Minh Vũ gật đầu chắc chắn. "Không ai trong CLB này hiểu rõ tầm quan trọng của kỹ năng đó hơn cậu, và anh tin cậu sẽ truyền đạt được sự cấp thiết của nó đến các phụ huynh một cách chân thực nhất, không chỉ như một kỹ thuật khô khan trong sách vở."
Thiên Kim cảm thấy một cơn xúc động dâng lên trong lòng. Đây là lần đầu tiên, câu chuyện đau đớn của cô, thay vì chỉ là một vết sẹo cô cố gắng che giấu, lại được nhìn nhận như một nguồn sức mạnh, một lý do chính đáng để cô đóng góp điều gì đó ý nghĩa cho cộng đồng.
"Cảm ơn anh," cô nói, giọng nghẹn ngào. "Em sẽ cố gắng hết sức."
Họ tiếp tục thảo luận đến tối muộn, phác thảo chi tiết chương trình: ba trạm hướng dẫn luân phiên — CPR cơ bản, xử lý hóc dị vật, và cầm máu vết thương — mỗi trạm sẽ có một hoặc hai thành viên CLB phụ trách hướng dẫn trực tiếp, sử dụng hình nộm và dụng cụ thực hành mượn từ trường và từ Hội Chữ Thập Đỏ thành phố.
Khi cuối cùng cũng hoàn thành bản phác thảo đầu tiên, cả hai đều cảm thấy kiệt sức nhưng phấn khích. Minh Vũ đề nghị đưa Thiên Kim về nhà vì trời đã tối, và trên đường đi, không khí giữa họ trở nên thoải mái, gần gũi hơn bao giờ hết — không còn là mối quan hệ thầy trò đơn thuần, cũng chưa hẳn là một điều gì đó được định nghĩa rõ ràng, mà là một sự gắn kết đặc biệt được xây dựng qua từng buổi luyện tập, từng câu chuyện chia sẻ, từng khoảnh khắc tin tưởng lẫn nhau.
"Cậu biết không," Minh Vũ nói khi họ gần đến nhà Thiên Kim, "Anh nghĩ sự kiện lần này sẽ là một bước ngoặt lớn, không chỉ cho CLB, mà cho cả cậu nữa. Anh có một linh cảm rằng, sau ngày hai mươi chín tháng Mười Một, cậu sẽ nhìn nhận bản thân mình theo một cách hoàn toàn khác."
"Em hy vọng anh nói đúng," Thiên Kim đáp, mỉm cười, dù trong lòng vẫn còn một chút lo lắng về khối lượng công việc phía trước. "Nhưng dù thế nào, em cũng biết ơn vì đã có anh và cả CLB đồng hành cùng em trong chuyện này."
Tối hôm đó, khi về đến nhà, Thiên Kim ngồi vào bàn học ngay lập tức, không phải để làm bài tập, mà để bắt đầu soạn thảo nội dung chi tiết cho buổi hướng dẫn xử lý hóc dị vật — lần đầu tiên, cô viết ra toàn bộ câu chuyện của bé Bin một cách chi tiết, không phải để giấu trong sổ tay riêng tư nữa, mà như một phần mở đầu cho bài giảng cô sẽ trình bày trước hàng chục phụ huynh xa lạ.
Viết ra câu chuyện ấy, lần này với mục đích giúp đỡ người khác thay vì chỉ để tự dằn vặt bản thân, mang lại cho Thiên Kim một cảm giác nhẹ nhõm kỳ lạ. Cô nhận ra, có lẽ đây chính là cách để cô biến nỗi đau của mình thành một điều gì đó có ý nghĩa, đúng như những gì Minh Vũ đã làm với câu chuyện của chính cậu.
Trước khi đi ngủ, cô mở sổ tay, viết thêm một dòng mới: "Hôm nay mình được giao trách nhiệm dạy người khác chính xác điều mình từng không làm được ba năm trước. Mình sợ, nhưng mình cũng nghĩ, có lẽ đây chính là cách để mình biến vết sẹo cũ thành một điều gì đó tốt đẹp hơn — không phải để xóa nó đi, mà để nó có một ý nghĩa mới."