Chương 16
Chương 16 — Nhịp Tim Đầu Tiên
Phần IV — Khoảnh Khắc Đóng Băng
Đầu tháng Mười Hai, không khí toàn trường THPT Phan Đình Phùng trở nên rộn ràng với những buổi ôn tập cuối kỳ, những giờ giải lao vội vã giữa các tiết kiểm tra dày đặc. CLB Chữ Thập Đỏ, sau thành công vang dội của Ngày Hội Sơ Cứu Cộng Đồng, giờ đây bước vào giai đoạn nước rút chuẩn bị cho kỳ thi chứng chỉ sơ cứu cơ bản, dự kiến diễn ra vào ngày mười lăm tháng Mười Hai.
Thiên Kim, với vai trò phó chủ nhiệm mới được xác nhận chính thức tuần trước, giờ đây đảm nhận thêm trách nhiệm hỗ trợ Minh Vũ tổ chức các buổi ôn tập cho toàn bộ thành viên CLB, đảm bảo mọi người đều sẵn sàng cho kỳ thi quan trọng sắp tới. Cô cảm thấy tự tin hơn bao giờ hết — không phải sự tự tin thái quá, mà một sự tự tin được xây dựng vững chắc qua từng buổi luyện tập, từng thử thách cô đã vượt qua trong suốt bốn tháng qua.
Buổi trưa thứ Ba, một ngày nắng nhẹ hiếm hoi giữa mùa đông Hà Nội, Thiên Kim đang ngồi ăn trưa cùng Tuyết Mai trong căn tin trường, trò chuyện về những dự định cho kỳ nghỉ Tết sắp tới. Căn tin đông đúc như thường lệ, tiếng cười nói, tiếng bát đĩa va chạm tạo nên một bầu không khí náo nhiệt quen thuộc của giờ ăn trưa.
Đột nhiên, từ phía bàn ăn cách đó không xa, một tiếng động lớn vang lên — tiếng ghế đổ, tiếng bát đĩa vỡ loảng xoảng, và ngay sau đó là tiếng la hét hoảng loạn của một vài học sinh. Thiên Kim quay đầu lại, và cảnh tượng trước mắt khiến máu trong người cô như đông cứng lại: một cậu bé, có lẽ học lớp 10, đang ngã sõng soài trên nền nhà, tay ôm chặt lấy cổ họng, mặt bắt đầu tím tái, cơ thể co giật dữ dội.
"Cậu ấy bị hóc rồi!" ai đó hét lên từ đám đông đang nhanh chóng vây quanh.
Trong khoảnh khắc đó, mọi thứ xung quanh Thiên Kim bỗng trở nên chậm lại một cách kỳ lạ, như thể thời gian đang trôi qua theo một nhịp độ hoàn toàn khác so với thực tế. Cô đứng bật dậy khỏi ghế theo bản năng, nhưng ngay khi đôi chân cô chạm đất, một cảm giác quen thuộc đến rợn người ập đến — chính là cảm giác cô đã trải qua ba năm trước, khi đứng nhìn bé Bin hóc dị vật.
Hình ảnh khuôn mặt tím tái của cậu bé trước mắt cô bỗng chồng lấp với hình ảnh khuôn mặt bé Bin ba năm trước, đến mức cô không còn phân biệt được đâu là hiện tại, đâu là ký ức. Đôi chân cô, dù đã đứng dậy, không thể bước thêm một bước nào nữa. Đôi tay cô, những đôi tay đã thực hành hàng trăm lần kỹ thuật Heimlich trên hình nộm, đã hướng dẫn hàng chục phụ huynh cách xử lý chính xác tình huống này chỉ vài tuần trước, giờ đây run rẩy, bất động, không tuân theo bất kỳ mệnh lệnh nào từ não bộ.
"Thiên Kim, cậu là người của CLB Chữ Thập Đỏ mà! Làm gì đi chứ!" Tuyết Mai hét lên bên cạnh, giọng đầy hoảng loạn khi thấy bạn mình đứng bất động.
Nhưng Thiên Kim không thể di chuyển. Cô đứng đó, giữa đám đông đang ngày càng hỗn loạn, mắt mở to nhìn cậu bé đang vật lộn trên sàn nhà, tai cô nghe thấy tiếng la hét xung quanh nhưng như thể tất cả đang vọng đến từ một khoảng cách rất xa, qua một lớp màng vô hình ngăn cách cô với thực tại. Toàn bộ kiến thức cô đã học, đã dạy cho người khác, dường như đã bốc hơi hoàn toàn khỏi tâm trí cô trong khoảnh khắc kinh hoàng ấy.
Chỉ vài giây sau — dù với Thiên Kim, nó dài như cả một thiên niên kỷ — một giáo viên dạy thể dục đang đi ngang qua căn tin đã nhanh chóng lao đến, thực hiện chính xác kỹ thuật Heimlich mà Thiên Kim từng dạy cho không biết bao nhiêu phụ huynh chỉ vài tuần trước. Sau ba lần ấn bụng dứt khoát, một miếng thức ăn bắn ra khỏi miệng cậu bé, và cậu bắt đầu ho sặc sụa, thở hổn hển nhưng đã an toàn.
Cả căn tin thở phào nhẹ nhõm, tiếng vỗ tay lác đác vang lên dành cho thầy giáo đã kịp thời cứu giúp. Nhưng Thiên Kim vẫn đứng đó, bất động, tay vẫn còn run rẩy, nước mắt bắt đầu trào ra không kiểm soát được, không phải vì nhẹ nhõm, mà vì một cảm giác xấu hổ, tủi nhục tột cùng đang xâm chiếm toàn bộ con người cô.
Cô đã đóng băng. Một lần nữa. Ngay trước mắt hàng chục, thậm chí hàng trăm học sinh trong căn tin đông đúc — nhiều người trong số đó biết rõ cô là thành viên, thậm chí là phó chủ nhiệm của CLB Chữ Thập Đỏ, người vừa được vinh danh trước toàn trường chỉ hai tuần trước vì đã hướng dẫn xử lý chính xác tình huống này cho hàng chục phụ huynh.
"Thiên Kim..." Tuyết Mai nói, giọng lo lắng, đặt tay lên vai bạn. "Cậu ổn chứ?"
Thiên Kim không trả lời được. Cô cảm thấy cả căn tin đang xoay tròn quanh mình, tiếng thì thầm bàn tán bắt đầu lan ra từ những nhóm học sinh xung quanh — "Không phải cô ấy trong CLB Chữ Thập Đỏ à?" "Ơ, sao lúc nãy cô ấy không làm gì vậy?" "Tưởng giỏi lắm mà."
Những lời thì thầm ấy, dù không phải tất cả đều ác ý, vẫn như những mũi kim đâm thẳng vào lòng tự trọng vốn đã mong manh của Thiên Kim. Cô cảm thấy mặt mình nóng bừng, cổ họng nghẹn lại, và trước khi kịp nhận ra mình đang làm gì, cô đã quay người, chạy thẳng ra khỏi căn tin, bỏ lại sau lưng tiếng gọi hoảng hốt của Tuyết Mai.
Cô chạy đến khu vực cầu thang bộ ít người qua lại phía sau trường, nơi cô thường trốn đến mỗi khi cần một mình, ngồi thụp xuống bậc thang, ôm đầu gối, để cho những giọt nước mắt tuôn trào không kiểm soát. Cơ thể cô run lên từng đợt, không phải vì lạnh, mà vì cú sốc tâm lý quá lớn vừa trải qua.
Cô không hiểu tại sao. Cô đã luyện tập hàng trăm, hàng nghìn lần. Cô đã dạy được cho người khác. Cô đã tự tin đứng trước đám đông phụ huynh xa lạ kể lại câu chuyện của mình chỉ hai tuần trước, đã tin rằng mình đã vượt qua được nỗi ám ảnh cũ. Nhưng khi đối mặt với một tình huống thật sự, không phải mô phỏng, không phải kịch bản luyện tập, cơ thể cô vẫn phản bội cô, vẫn đưa cô trở về đúng khoảnh khắc bất lực của ba năm trước.
"Có lẽ mình chưa bao giờ thực sự thay đổi," cô thì thầm với chính mình, giọng nghẹn ngào trong nước mắt. "Có lẽ tất cả những gì mình học được chỉ là ảo tưởng, chỉ hoạt động được trong môi trường an toàn, giả định, chứ không phải trong thực tế."
Điện thoại cô rung lên liên tục — tin nhắn từ Tuyết Mai hỏi cô đang ở đâu, có ổn không. Cô không trả lời, chỉ ngồi đó, để cho cơn hoảng loạn dần lắng xuống, thay thế bằng một nỗi trống rỗng nặng nề, một cảm giác thất bại sâu sắc hơn bất cứ điều gì cô từng trải qua kể từ sau sự cố với bé Bin.
Cô nhớ lại tất cả những lời cô đã nói với các phụ huynh trong Ngày Hội Sơ Cứu Cộng Đồng, tất cả những kỹ thuật cô đã hướng dẫn tỉ mỉ, và giờ đây, tất cả những điều đó dường như trở thành một trò hề cay đắng — cô, người từng đứng lớp dạy người khác cách xử lý chính xác tình huống hóc dị vật, lại không thể tự mình làm được điều đó khi đối mặt với một cậu bé thật sự đang gặp nguy hiểm ngay trước mắt.
Chuông báo hết giờ ra chơi vang lên, nhưng Thiên Kim vẫn không di chuyển, không quay lại lớp học. Cô ngồi đó suốt cả tiết học buổi chiều, trốn trong góc cầu thang vắng lặng, mặc kệ những tin nhắn liên tục từ Tuyết Mai, từ giáo viên chủ nhiệm hỏi thăm vì cô vắng mặt không lý do, và cả từ Minh Vũ — người chắc hẳn đã nghe tin về sự việc xảy ra trong căn tin từ những người khác trong CLB.
Cô nhìn màn hình điện thoại hiện lên tên "Minh Vũ" cùng dòng tin nhắn "Cậu ổn không? Anh nghe nói chuyện xảy ra ở căn tin rồi. Cậu đang ở đâu?" nhưng không đủ can đảm để mở ra đọc trọn vẹn, càng không đủ can đảm để trả lời. Cô tắt màn hình điện thoại, úp mặt vào đầu gối, và để cho nỗi xấu hổ tột cùng nhấn chìm mình.
Trong đầu cô, những đoạn ký ức cứ lặp đi lặp lại như một cuộn băng hỏng, tua đi tua lại cùng một cảnh: khuôn mặt tím tái của cậu bé, tiếng la hét xung quanh, và chính cô, đứng đó, bất động, vô dụng. Cô cố gắng phân tích lại từng giây đã xảy ra, tìm kiếm một lời giải thích hợp lý nào đó, nhưng càng phân tích, cô càng cảm thấy bối rối và tuyệt vọng hơn. Tại sao trong buổi thực hành mô phỏng, cô có thể xử lý bình tĩnh, thậm chí còn hướng dẫn người khác không được giữ chặt tay chân người co giật? Tại sao trong Ngày Hội Sơ Cứu Cộng Đồng, cô có thể đứng trước hàng chục người lạ, kể lại câu chuyện đau đớn nhất đời mình mà không hề run sợ? Nhưng khi đối mặt với tình huống thật, chỉ trong tích tắc, tất cả những gì cô đã xây dựng suốt bốn tháng qua đều sụp đổ hoàn toàn.
Có lẽ, cô nghĩ, sự khác biệt nằm ở chỗ mọi thứ trước đây đều đã được chuẩn bị trước — cô biết trước mình sẽ đứng ở trạm nào, biết trước kịch bản sẽ diễn ra như thế nào, có thời gian để hít thở, để chuẩn bị tinh thần. Nhưng một tai nạn thật sự, xảy đến bất ngờ giữa một bữa trưa bình thường, không hề báo trước, không cho cô một giây nào để chuẩn bị — đó chính là điểm yếu chí mạng mà cô chưa bao giờ thực sự khắc phục được, dù đã cố gắng che giấu nó bằng hàng trăm giờ luyện tập có kiểm soát.
Ý nghĩ ấy khiến cô càng thêm hoảng loạn. Nếu đúng là vậy, nếu cô chỉ có thể xử lý tốt trong môi trường được chuẩn bị trước, thì toàn bộ những gì cô đã học, đã dạy cho người khác, liệu có còn ý nghĩa gì không? Liệu cô có xứng đáng với danh hiệu phó chủ nhiệm CLB, với những lời khen ngợi cô nhận được chỉ hai tuần trước, hay tất cả chỉ là một lớp vỏ bọc mong manh, chờ ngày sụp đổ trước thử thách thực sự đầu tiên?
Bóng chiều dần buông xuống, ánh nắng nhạt dần qua khung cửa sổ nhỏ phía cuối cầu thang, nhuộm cả không gian thành một màu cam úa tàn lụi. Thiên Kim vẫn ngồi đó, không còn khóc nữa, chỉ còn lại một sự trống rỗng nặng nề, mệt mỏi đến mức cô không còn đủ sức để đứng dậy. Cô nghĩ đến việc phải quay lại lớp, phải đối mặt với ánh mắt của bạn bè, của các thành viên CLB đã nghe tin về chuyện xảy ra, và cảm giác sợ hãi ấy còn lớn hơn cả nỗi sợ hãi cô từng cảm thấy trước hình nộm CPR trong buổi thực hành đầu tiên.
Cuối cùng, khi tiếng chuông tan trường vang lên, báo hiệu một ngày học đã kết thúc, Thiên Kim mới miễn cưỡng đứng dậy, phủi bụi trên váy đồng phục, lau khô những giọt nước mắt còn sót lại trên má. Cô không đi về phía cổng chính nơi thường tụ tập đông học sinh, mà chọn một lối đi vòng qua cổng sau vắng vẻ hơn, cúi đầu, tránh mọi ánh mắt có thể bắt gặp, và để cho nỗi xấu hổ tột cùng nhấn chìm mình trong một buổi chiều dài lê thê, cô đơn nhất mà cô từng trải qua kể từ khi gia nhập CLB Chữ Thập Đỏ bốn tháng trước.