Nhịp Tim Đầu Tiên
10 phút đọc

Chương 3

Chương 3 — Nhịp Tim Đầu Tiên

Cập nhật 17/08/2026 10 phút đọc

Cả tuần trước buổi thực hành CPR, Thiên Kim gần như không nghĩ đến chuyện gì khác. Trong giờ học, cô lơ đãng vẽ hình trái tim với hai đường mũi tên chỉ vị trí đặt tay lên góc vở nháp. Trong giờ ăn trưa, cô mở điện thoại xem lại video hướng dẫn CPR đến lần thứ không biết bao nhiêu, đếm nhịp theo bài hát "Stayin' Alive" mà một video từng gợi ý dùng làm nhịp chuẩn cho một trăm đến một trăm hai mươi lần ép tim mỗi phút.

"Cậu làm gì mà cứ lẩm bẩm 'ah, ah, ah, ah, stayin' alive' suốt vậy?" Tuyết Mai hỏi trong giờ ra chơi, nhìn bạn mình với ánh mắt vừa buồn cười vừa lo lắng.

"Là nhịp chuẩn để ép tim đó," Thiên Kim đáp, không chút ngượng ngùng. "Một trăm lần một phút. Tớ đang tập cho quen nhịp."

"Cậu biết là chưa đến buổi tập mà," Tuyết Mai lắc đầu. "Cậu lo lắng thái quá rồi đấy."

Thiên Kim biết bạn mình nói đúng, nhưng cô không thể ngừng lại. Với cô, việc chuẩn bị kỹ lưỡng không phải là một lựa chọn, mà là một nhu cầu gần như bản năng — càng chuẩn bị nhiều, cô càng cảm thấy bớt sợ hãi hơn một chút, dù chỉ là ảo giác.

Chiều thứ Năm, phòng y tế đã được dọn quang để chừa chỗ cho ba hình nộm CPR nằm trên ba tấm thảm khác nhau, mỗi hình nộm có một nhóm ba đến bốn người phụ trách thực hành xoay vòng. Minh Vũ đứng ở giữa phòng, tay cầm một chiếc đồng hồ bấm giờ nhỏ, giải thích quy trình cho cả nhóm.

"Hôm nay tụi mình sẽ thực hành theo trình tự đầy đủ," cậu nói, giọng nghiêm túc hơn thường lệ, dù vẫn giữ được sự thoải mái quen thuộc. "Đầu tiên là kiểm tra phản ứng — lay vai, gọi to. Sau đó gọi người hỗ trợ hoặc gọi cấp cứu. Rồi mới đến ép tim, ba mươi lần liên tục, tốc độ một trăm đến một trăm hai mươi lần một phút, sâu khoảng năm đến sáu centimet. Ai từng học rồi cũng đừng chủ quan, vì lần đầu thực hành trên hình nộm thật sự sẽ khác nhiều so với chỉ xem video."

Thiên Kim được xếp vào nhóm cùng Đức và một bạn nữ tên Linh, thực hành trên hình nộm thứ hai. Cô đứng quan sát Linh thực hành trước, cố gắng ghi nhớ từng chi tiết nhỏ — cách Linh đặt gót bàn tay lên giữa ngực hình nộm, cách khuỷu tay giữ thẳng, cách toàn bộ trọng lượng cơ thể dồn xuống qua vai chứ không chỉ dùng lực cánh tay.

Rồi đến lượt cô.

Thiên Kim quỳ xuống cạnh hình nộm, làm đúng các bước đầu tiên: lay vai hình nộm, gọi to "Anh ơi, anh có nghe thấy không?" theo đúng kịch bản được dặn trước, rồi giả vờ gọi Đức đứng gần đó "gọi cấp cứu giúp mình!". Đến bước ép tim, cô đặt tay lên đúng vị trí, chuẩn bị bắt đầu.

Nhưng ngay khoảnh khắc tay cô chạm vào lồng ngực nhựa cứng của hình nộm, một điều gì đó trong đầu cô bỗng khựng lại.

Không phải cô quên các bước — cô vẫn nhớ rõ ràng, tỷ lệ ba mươi hai, nhịp độ một trăm lần một phút, độ sâu năm centimet, tất cả vẫn còn nguyên trong đầu cô như một danh sách được in sẵn. Nhưng tay cô không nhấc lên được. Cơ thể cô, như thể có một sợi dây vô hình nào đó siết chặt lại, không chịu tuân theo mệnh lệnh từ não bộ.

Trong đầu cô, hình ảnh bé Bin ba năm trước bỗng ùa về — khuôn mặt tím tái, đôi mắt mở to hoảng loạn, tiếng ho nghẹn không thoát ra được, và chính cô, đứng đó, bất động, không làm được gì.

"Thiên Kim?" Đức gọi, giọng có chút lo lắng khi thấy cô quỳ im lìm bên hình nộm quá lâu. "Cậu ổn chứ?"

Tiếng gọi ấy như kéo cô trở lại thực tại. Thiên Kim giật mình, cố gắng bắt đầu ép tim, nhưng động tác của cô giờ đây trở nên cứng nhắc, không đều, đếm nhịp sai liên tục — cô đếm đến "hai mươi ba" rồi lại lặp lại "hai mươi hai", tay run lên, mồ hôi bắt đầu lấm tấm trên trán dù phòng học không hề nóng.

Cô cố gắng tập trung, cố gắng nhớ lại nhịp bài hát mình đã luyện cả tuần, nhưng càng cố, đầu óc cô càng trở nên rối loạn hơn. Đến lần ép thứ hai mươi tám, tay cô hoàn toàn dừng lại, run rẩy đặt trên lồng ngực hình nộm, không thể tiếp tục.

"Xin lỗi," cô thì thầm, giọng gần như không nghe rõ, mắt cụp xuống nhìn hình nộm nhựa vô tri trước mặt như thể đó là một sinh vật sống mà cô vừa làm thất vọng. "Tớ... tớ không làm được."

Cả nhóm nhỏ xung quanh im lặng trong giây lát. Đức và Linh nhìn nhau, không biết phải nói gì. Ở nhóm bên cạnh, một vài người cũng ngoái đầu nhìn sang, dù chỉ trong thoáng chốc rồi lại quay về với phần thực hành của mình.

Minh Vũ, đang đi vòng quanh quan sát các nhóm, nhận ra ngay có điều gì không ổn. Cậu bước lại gần, không vội vàng, không tỏ ra hốt hoảng hay ngạc nhiên, chỉ ngồi xuống cạnh Thiên Kim, ngang tầm mắt với cô.

"Này," cậu nói, giọng nhẹ nhàng, gần như thì thầm để không thu hút thêm sự chú ý của những người khác. "Không sao đâu. Đây chỉ là hình nộm nhựa thôi, không phải người thật. Không có ai gặp nguy hiểm cả."

Thiên Kim ngẩng lên nhìn cậu, đôi mắt đỏ hoe, cố kìm nén những giọt nước mắt đang chực trào ra vì xấu hổ. "Em biết mà," cô nói, giọng nghẹn lại. "Em biết đây chỉ là hình nộm. Nhưng em vẫn... em vẫn không làm được."

"Ừ, anh thấy rồi," Minh Vũ gật đầu, không hề có chút phán xét nào trong giọng nói. "Vậy giờ mình thử làm khác đi một chút nhé. Không cần đếm nhịp bài hát gì cả, không cần nhớ tất cả các bước cùng một lúc. Chỉ cần làm một việc thôi: đặt tay lên, ấn xuống một lần. Chỉ một lần thôi."

"Chỉ một lần thôi sao?" Thiên Kim hỏi lại, giọng vẫn còn run.

"Ừ, chỉ một lần," Minh Vũ lặp lại, kiên nhẫn. "Không cần đúng nhịp, không cần đúng độ sâu ngay từ đầu. Chỉ cần ấn xuống một lần, rồi nhấc lên. Sau đó mình sẽ nói tiếp bước tiếp theo."

Thiên Kim hít một hơi thật sâu, cố gắng làm theo lời cậu. Cô đặt lại tay lên vị trí giữa ngực hình nộm, và lần này, thay vì nghĩ đến toàn bộ ba mươi lần ép tim, cô chỉ nghĩ đến một động tác duy nhất. Cô ấn xuống. Một lần.

"Tốt," Minh Vũ nói ngay, giọng khích lệ nhưng không quá phô trương. "Giờ làm thêm một lần nữa."

Cứ như vậy, từng lần một, Minh Vũ dẫn dắt cô qua từng động tác ép tim, không hối thúc, không nhắc đến con số ba mươi hay nhịp độ chuẩn, chỉ đơn giản đếm cùng cô, "một, hai, ba" chậm rãi, để cô dần lấy lại nhịp thở và sự kiểm soát đối với đôi tay của mình. Đến khoảng lần thứ mười lăm, nhịp ép tim của cô bắt đầu đều hơn, tay không còn run nữa, và cô có thể tự đếm tiếp mà không cần Minh Vũ nhắc từng số một.

Khi cô hoàn thành đủ ba mươi lần ép tim, dù không hoàn toàn đúng nhịp độ chuẩn, Minh Vũ gật đầu hài lòng. "Tốt lắm. Giờ đến bước thổi ngạt — hôm nay tụi mình chỉ thực hành trên hình nộm có bộ phận riêng để vệ sinh, nên cứ yên tâm làm theo đúng kỹ thuật nhé."

Thiên Kim hoàn thành phần còn lại của bài thực hành trong trạng thái vẫn còn hơi run, nhưng không còn đóng băng nữa. Khi cô đứng dậy sau khi kết thúc, cô cảm thấy kiệt sức như thể vừa chạy một quãng đường dài, dù trên thực tế cô chỉ vừa quỳ tại chỗ trong vài phút.

Cuối buổi học, khi mọi người đã dần ra về, Thiên Kim nán lại thu dọn đồ, cố tình chờ đến khi phòng vắng bớt để không phải đối mặt với ánh mắt của những người khác. Minh Vũ, đang xếp lại các hình nộm vào góc phòng, nhận ra cô còn ở lại liền tiến đến gần.

"Cậu ổn chứ?" cậu hỏi, giọng chân thành.

"Em xin lỗi vì lúc nãy," Thiên Kim nói ngay, không chờ cậu hỏi thêm. "Em làm mất thời gian của cả nhóm, lại còn khiến mọi người phải chú ý vì em."

"Không ai nghĩ như vậy đâu," Minh Vũ lắc đầu. "Cậu biết không, đây là chuyện bình thường mà. Rất nhiều người, kể cả người lớn đã học CPR nhiều lần, vẫn đóng băng trong lần đầu thực hành nghiêm túc. Cơ thể mình không phân biệt được giữa hình nộm nhựa và người thật đâu, đặc biệt nếu tâm trí mình liên tưởng đến một điều gì đó."

Câu nói cuối cùng ấy khiến Thiên Kim khựng lại, ngước lên nhìn cậu. "Sao anh biết là em liên tưởng đến điều gì đó?"

Minh Vũ mỉm cười nhẹ, không có vẻ gì tự mãn vì đã đoán đúng. "Anh không biết chính xác là chuyện gì. Nhưng anh nhìn thấy ánh mắt của cậu lúc đó — không phải ánh mắt của người quên bài, mà là ánh mắt của người đang nhớ lại một điều gì đó rất cụ thể. Anh từng thấy ánh mắt đó ở vài người khác trước đây rồi."

Thiên Kim im lặng một lúc lâu, cân nhắc xem có nên nói ra hay không. Cuối cùng, cô chỉ nói một phần nhỏ. "Có một chuyện đã xảy ra với em, từ ba năm trước. Không phải trong buổi tập, mà là chuyện thật. Em không muốn nói chi tiết bây giờ, nhưng... đó là lý do em phản ứng như vậy."

"Cậu không cần phải nói nếu chưa sẵn sàng," Minh Vũ nói ngay, không hề gặng hỏi. "Nhưng anh muốn cậu biết một điều — chuyện cậu đóng băng hôm nay không có nghĩa là cậu không có khả năng. Nó chỉ có nghĩa là cậu có một vết thương cũ cần thời gian để lành thôi. Và CLB này, nếu cậu muốn, có thể là một nơi để cậu tập luyện lành lại vết thương đó, từng chút một."

Lời nói ấy chạm vào một nơi rất sâu trong lòng Thiên Kim, sâu hơn cả những gì Tuyết Mai từng nói với cô, có lẽ vì nó đến từ một người không biết rõ câu chuyện của cô nhưng vẫn nhìn thấu được bản chất của nỗi sợ ấy chỉ qua vài giây quan sát.

"Cảm ơn anh," cô nói, giọng nhỏ nhưng chân thành. "Em sẽ cố gắng tiếp tục."

"Không cần cố gắng đâu," Minh Vũ cười, giọng trở lại vẻ thoải mái quen thuộc. "Chỉ cần cứ đến thôi. Phần còn lại để CLB lo."

Trên đường về nhà hôm đó, Thiên Kim đi chậm hơn thường lệ, để cho làn gió chiều mát dịu thổi qua, để cho tâm trí mình có thời gian lắng lại sau một buổi học đầy cảm xúc. Cô nghĩ về khoảnh khắc đóng băng của mình, về sự xấu hổ ban đầu, nhưng cũng nghĩ về cách Minh Vũ đã kiên nhẫn dẫn dắt cô qua từng động tác nhỏ, không một lời trách móc, không một ánh mắt thất vọng.

Đó là lần đầu tiên, kể từ sau sự cố với bé Bin, có ai đó chứng kiến cô đóng băng mà không khiến cô cảm thấy mình là một kẻ thất bại hoàn toàn. Cảm giác ấy lạ lẫm đến mức cô không biết phải gọi tên nó là gì, chỉ biết rằng nó khác hẳn với nỗi xấu hổ quen thuộc cô vẫn mang theo suốt ba năm qua.

Tối hôm đó, cô mở sổ tay ra, viết thêm một dòng mới, tay hơi run vì vẫn còn dư âm cảm xúc của buổi chiều: "Hôm nay mình đóng băng thật sự, trước mặt mọi người. Và trời vẫn không sập xuống."

Đã sao chép liên kết chương